*Khụ...*
Cô bé rên lên, nước mắt giàn giụa vì đ/au đớn.
Dáng người nhỏ bé, nhưng vẫn hết mình đẩy gã đàn ông: “Không được đ/á/nh bà!”
Gã đàn ông cười đểu: “Bà mày sắp ch*t rồi, nhà chỉ còn hai đứa mình, xem ai bảo vệ mày nữa.”
Hắn từng bước tiến lại, bàn tay to sắp sờ vào người bé gái.
Cô bé đầm đìa nước mắt, ánh mắt cầu c/ứu hướng về phía tôi và Lâm Kiềm.
Như thể có thể nhìn thấy chúng tôi.
Tôi nắm ch/ặt tay.
“Kiềm...”
Chưa kịp mở miệng.
*Rầm!*
Lâm Kiềm vung gậy khóc tang đ/ập thẳng vào đầu gã!
“Ch*t đi đồ khốn!”
H/ồn gã đàn ông lập tức lìa khỏi x/á/c.
4
Tôi há hốc: “Mày bắt đại vậy à?”
Cô ấy: “Sao nào?”
“Lần đầu làm việc còn lóng ngóng, nhầm người thôi, có sao đâu?”
Tôi giơ ngón cái: “Đỉnh.”
Rồi vội dùng xích câu h/ồn trói gã như bánh chưng.
Dắt như chó bên cạnh.
“Vô Thường đại nhân tha mạng!”
“Tiểu nhân không dám tái phạm!”
Gã đàn ông quỳ lạy xin tha.
Lâm Kiềm cân chiếc gậy trên tay, không nói hai lời đ/ập tiếp:
“Khốn kiếp ấu d/âm! Chuẩn bị xuống mười tám tầng địa ngục đi!”
Còn tôi thu lưỡi, cố tỏ ra hiền lành với bé gái:
“Nếu nghe được, đi gọi lang y cho bà ngay, may ra còn c/ứu.”
Cô bé không đáp lại.
Chỉ cúi đầu lạy tạ: “Đa tạ tiên nữ.”
Rồi vội vàng chạy đi tìm thầy th/uốc.
Tiên nữ?
Tôi liếc nhìn Lâm Kiềm mặt đen như than, lại thè lưỡi dài ngoẵng, lắc đầu.
Bé đã cận thị từ nhỏ, tội nghiệp.
Nhưng mà xưng hô nghe sướng tai phết.
Hê hê.
Nhìn sang bà lão nằm bất động, khí đen quanh người đã tan.
Lâm Kiềm cất gậy, vui vẻ: “Khai trương nào~”
Tôi áy náy: “Diêm Vương không nhận h/ồn này thì sao?...”
Cô ấy khoanh tay: “Cứ nói hắn có đáng ch*t không?”
Tôi gật: “Đáng!”
“Có phải là h/ồn m/a không?”
“Bị xích câu h/ồn của tao trói được, đương nhiên.”
“Thế chẳng được rồi.”
Thấy có lý, tôi ung dung lôi gã đến miếu Thành Hoàng.
Thành Hoàng không hỏi han, chỉ làm thủ tục.
Nên khi áp giải về Q/uỷ Môn Quan giao cho q/uỷ sai, mọi việc suôn sẻ.
Không biết Diêm Vương đang đ/au đầu:
“Tên này dương thọ chưa hết, hai đứa nó làm cái quái gì vậy?!”
Tức xong, ông tự trấn an:
“Thôi được, chỉ thêm chút việc, bọn trẻ cũng có tâm.”
Rồi lại u sầu:
“Nhưng mà tại sao?!”
“Mớ hỗn độn chúng nó gây ra, tại sao lại tao dọn?!”
“Vì tao hiền lành?”
5
Hiền hay không thì chúng tôi không rõ.
Xong việc, hai đứa định đến chỗ Mạnh Bà.
Cơ hội hiếm có, sao bỏ lỡ điểm check-in Nại Hà kiều.
Nào ngờ trước cầu, Mạnh Bà dựng bảng:
“Tự lấy canh, tự giác uống.”
H/ồn m/a xếp hàng dài.
Thỉnh thoảng có vài con m/a lén lướt qua không uống.
Hai đứa chứng kiến.
Kẻ thì rơi tõm xuống sông, kẻ...
Lọt qua thật?!
Chắc lại có q/uỷ sai nào đó phải tăng ca.
Cầu cho hắn.
Mạnh Bà là một cô gái xinh đẹp, đang uống canh mình nấu.
Hai con m/a chúng tôi lấp ló: “Ngon không cô?”
Cô ấy đặt muỗng xuống, lắc đầu.
“Vẫn không được như xưa.”
“Hai em muốn nếm thử không?”
Ngửi ngửi hai đứa, cô đổi ý:
“Thôi, các em chưa ch*t hẳn, đừng uống.”
Tôi tò mò: “Xưa là vị gì? Canh Mạnh Bà đổi vị sao?”
Cô ấy trầm ngâm:
“Xin lỗi, cô hơi quên mất.”
Lâm Kiềm hỏi: “Thế cô nhớ vị vừa nếm không?”
Mạnh Bà lại cầm muỗng.
“Ừm... không chắc, để nếm lại.”
Rồi tiếp tục uống từng ngụm, lẩm bẩm: “Rốt cuộc là vị gì nhỉ?”
Mạnh Bà rơi vào vòng lặp.
Phải công nhận, canh cô nấu đặc sánh.
Tôi và Lâm Kiềm nhìn nhau.
Được lắm.
Hóa ra dưới âm phủ cũng có nhân viên bất tài như bọn mình.
Thế thì càng không sợ gây chuyện.
Cứ thế mà mở màn trừ gian diệt á/c.
Mỗi ngày chỉ hai chỉ tiêu, nếu giúp được người gặp nạn, cũng là tích đức.
6
Hai đứa ở lại Thanh Thạch thôn tròn năm năm.
Đây là kế hoạch nghề nghiệp chúng tôi tự vạch ra.
Thanh Thạch thôn năm năm, huyện Thừa Phong năm năm, hoàng thành năm năm.
Đến năm thứ mười lăm là đủ một vạn h/ồn.
Đồng thời được thưởng thức phong tục khắp nơi, rình rập nghe chuyện thiên hạ.
Mỗi ngày chỉ cần bắt hai h/ồn.
Hoặc là ông bà già hưởng thọ, hoặc là m/a hoang lạc lối.
Cuộc sống nhàn hạ vô cùng.
Chúng tôi rời làng đúng sinh nhật mười tuổi của Tư D/ao.
Em bé năm nay cùng bà cấy lúa, thêu hoa, xay đậu.
Nhà tuy nghèo, hai bà cháu sống đầm ấm.
Để đỡ đần bà già, Tư D/ao gánh hết việc nhà.
Ngoan ngoãn, hiểu chuyện.
Em cao hẳn, gương mặt càng xinh xắn.
Hai đứa thích rình xem em như ngắm con gái nuôi.
Nhớ có người nói, trẻ con thấy được thứ người lớn không thấy.