Đồ ăn căng tin nhạt nhẽo, chỉ có món xúc xích bột này là đặc biệt, tôi thích ăn nó lắm. Vừa dứt lời, trưởng phòng đã tròn mắt nhìn tôi đầy kinh ngạc: "Lâm Nguyệt! Đừng bảo cậu xịt nước hoa vào miệng đấy nhé." La Y chạy lại bảo tôi thở ra cho cô ấy ngửi, xong liền sửng sốt: "Không phải, sao cậu lại xịt nước hoa vào miệng? Nước hoa không ăn được đâu." Lý Hồng lật ngay chăn, lôi tôi dậy khỏi giường: "Nói nhiều làm gì, dậy vệ sinh đi thôi."
3
Tôi bị nhét vào nhà vệ sinh, nhìn bàn chải và cốc nước mà không biết giải thích sao. Đó chắc là mùi cơ thể tôi. Mỗi khi đổ mồ hôi hoặc ăn thứ mình thích, cơ thể tôi sẽ tiết ra mùi hương đặc biệt. Bản thân tôi thường không ngửi thấy, nhưng người khác thì có. Người làng tôi ai cũng có mùi riêng, chỉ khác nhau về hương thơm. Đánh răng xong, tôi tắm rửa rồi bước ra, La Y lập tức ôm chầm lấy tôi, hít hà khắp người. "Thơm quá, Nguyệt Nguyệt, cậu dùng nước hoa hiệu gì thế? Sao tắm xong vẫn còn thơm, cho tớ xin link đi!" Cô ấy cũng thơm phức. Khoảng cách quá gần khiến tôi khó chịu. Mùi m/áu tươi ngọt ngào từ người cô ấy luồn vào mũi tôi, thân hình mềm mại khiến tôi gần như tưởng tượng ra thịt cô ấy mềm mại, ngon lành thế nào. Dù mới no bụng chiều nay, giờ lại thấy đói cồn cào.
4
Ngày đầu nhập học, tôi đã để ý La Y. Nghe nói bố cô ấy là giáo sư, mẹ làm bác sĩ, thuộc gia đình trí thức. Da trắng nõn nà, nhìn thấy cô ấy lần đầu, tôi đã chảy nước miếng. Nếu không có tổ huấn cấm hại người vô tội, có lẽ ngày đầu tôi đã không kìm được bản năng mà ăn thịt cô ấy. Gồng mình kìm nén ham muốn, tôi cứng đờ đáp: "Cái này là mẹ tớ tự pha, không b/án đâu." "Thôi nào, cậu không biết Nguyệt Nguyệt gh/ét người ôm à?" Trưởng phòng kéo La Y ra. Nhìn họ, tôi nói: "Nếu các cậu thích, sau Quốc khánh tớ tặng mỗi người một lọ." Có mùi của tôi, lũ săn mồi khác sẽ không dám động đến họ. "Tuyệt quá, cảm ơn Nguyệt Nguyệt!" Họ lại bàn về kế hoạch Quốc khánh, hỏi tôi đi đâu. Bình tĩnh lại sau cơn thèm khát vừa rồi, tôi đáp: "Tớ đi gặp bạn trai." Mấy người gi/ật mình, bật dậy vây quanh tôi: "Cậu có bạn trai rồi? Sao không nói?" "Người thế nào? Có đẹp trai không?" "Có ảnh không? Cho xem nào." Tôi đưa ảnh Tống Kiến Nam cho họ xem. Lý Hồng và La Y trầm trồ vẻ điển trai của anh ta, còn trưởng phòng kéo tôi vào nhà vệ sinh hỏi có đáng tin không, đừng để bị lừa. Tôi bịa cớ nói anh ấy là bạn cấp ba. Cô ấy nhíu mày, không hỏi thêm, chỉ dặn: "Quốc khánh đi gặp bạn trai có chuyện gì thì gọi cho tớ." Tôi gật đầu. Lên giường, tôi nhận tin nhắn của Tống Kiến Nam: "Anh nhớ em lắm, muốn gặp em gh/ê." Tôi li /ếm răng nanh, hồi tưởng mùi m/áu ngọt ngào của La Y, nhắn lại: "Em cũng muốn gặp anh."
5
Hôm Quốc khánh, Tống Kiến Nam nhắn tin liên tục. Như người yêu chu đáo, sợ tôi lỡ chuyến bay, anh ta đặt báo thức gọi tôi dậy, nhắc mang đủ giấy tờ, yêu cầu bật video suốt đường ra sân bay để tránh xe dù, đến khi tôi lên máy bay mới tắt. Vừa ra sân bay, tôi đã thấy Tống Kiến Nam áo trắng quần đen dáng chuẩn đứng đợi. Thấy tôi, anh ta thở phào nhẹ nhõm rồi tươi cười ôm chầm lấy tôi: "Cuối cùng cũng gặp được em, anh nhớ em lắm." Dù ngoại hình ưa nhìn, nhưng tôi thấy ngay trường năng lượng quanh người anh ta cực kỳ hỗn lo/ạn. Chỉ kẻ d/âm đãng mới có trường năng lượng như thế. Không thể so với năng lượng trong lành hấp dẫn của bạn cùng phòng. Nhưng hắn còn sống, m/áu còn nóng, da thịt nguyên vẹn. Thế là đủ. Tôi ngại ngùng cúi đầu vào ng/ực hắn. Hắn siết tay tôi dẫn đến chiếc ô tô đen bên đường, giải thích: "Xe thể thao của anh đang sửa, xong rồi anh chở em đi dạo." Nói xong, hắn căng thẳng nắm ch/ặt tay tôi hơn, sợ tôi chạy mất. Nhưng tôi, sao có thể bỏ chạy? Tôi ngoan ngoãn gật đầu. Cửa đóng lại, hắn ngả người lấy chai nước đưa tôi: "Khát lắm rồi phải không? Uống nước đi." Uống xong, hắn nhìn chằm chằm. Th/uốc không ảnh hưởng đến chúng tôi, không biết khi nào th/uốc ngấm nên tôi cứ nhìn hắn. Thấy hắn nhíu mày, tôi khéo léo ngất đi. Hắn thò tay vào váy tôi sờ soạng, lát sau thở gấp: "C*t con này ch/ặt quá!" "Còn zin, b/án được giá đấy." Đồng bọn cười: "Cáo ca ra tay chưa bao giờ thất bại, bộ mặt này đúng là dễ đ/á/nh lừa. Đây là heo con thứ 88 năm nay chứ gì?" "Nhưng mà cáo ca, ki/ếm được heo con xịn thế nào vậy?" Tống Kiến Nam đắc ý cười, thu điện thoại và túi xách tôi, kiểm tra kỹ không còn giấy tờ gì rồi nói: "Sinh viên đại học dễ lừa lắm." "Về khu trước."
6
Xe dừng, tôi giả vờ mơ màng mở mắt. Nhìn khu công viên rào kín tường cao lưới điện chạy dài tít tắp, tôi ngơ ngác hỏi: "Đây là đâu?" Đồng bọn của Tống Kiến Nam thấy tôi tỉnh gi/ật mình định trói tôi lại. Tôi giả vờ vui mừng với hắn: "Đây là nơi anh nghiên c/ứu khoa học ư? Em vui quá, không ngờ anh lại đưa em đến đây." Tôi thực sự vui mừng, có lẽ heo con cho cả làng đã có đủ rồi.