Mẫu vật và th/uốc men trong B7 vốn nằm trong danh sách chuyển tiếp đó, chỉ là chưa kịp di tản hết.

Thông cáo viết rất kiềm chế.

Không đề cập ai ký tên.

Cũng không ghi ai chịu trách nhiệm.

Nhưng bất cứ ai trải qua đêm đó đều hiểu ý nghĩa đằng sau.

Trước bảng thông báo, đám đông tụ tập.

Kẻ ch/ửi bới.

Người im lặng.

Có kẻ đọc xong, mắt đỏ hoe.

Tôi đứng giữa đám người, bỗng nhớ lời cơ trưởng phát đi phát lại trước khi hạ cánh.

"Dù thấy gì sau khi hạ cánh, hãy ở yên trên máy bay."

Hóa ra khi đó, đã có người biết ngoài kia hỗn lo/ạn.

Chỉ là việc họ biết và nói với chúng tôi, là hai chuyện khác nhau.

22

Hai ngày sau, danh sách mất tích và hy sinh được cập nhật.

Tôi xem ngay lập tức.

Tờ giấy chẳng khác trước.

Vẫn tên, chức vụ, mã số, trạng thái xếp hàng ngay ngắn.

Tôi dò xuống dưới, tay run không ngừng.

Cuối cùng, tôi thấy cái tên quen thuộc ở giữa.

Thẩm Tự, nhân viên tình nguyện hàng không dân dụng.

Phần trạng thái không còn là "chưa trở về".

Mà thành:

Đã hy sinh.

Tôi nhìn chằm chằm bốn chữ ấy.

Mấy ngày trước, điều khổ sở nhất là không có kết quả.

Không biết hắn sống ch*t ra sao.

Không biết trong đống lửa đó có hắn không.

Không biết mình có nên tiếp tục chờ đợi.

Giờ đã có kết luận.

Nhưng nỗi đ/au không vơi đi chút nào.

"Tri Hạ."

Có người gọi sau lưng.

Tôi quay lại, thấy Tống Trình đứng không xa.

Anh ta g/ầy hẳn so với hồi ở sân bay, đeo kính mới. Nghe nói dạo này anh làm ở khu y tế, sau điều sang ghi chép quan sát nhiễm bệ/nh, cả người tiều tụy.

Anh bước tới, nhìn vào danh sách.

Một lúc sau, anh thì thầm:

"A Châu không ch*t oan."

Mũi tôi bỗng cay.

Bởi anh nói đúng.

A Châu không ch*t oan.

Đêm ngoài kho lạnh không uổng phí.

Ngọn đèn trên tháp kiểm soát cũng không vô ích.

Họ hy sinh không phải để một người sống.

Mà để người đến sau ít nhất biết mình bị cuốn vào vòng xoáy nào.

Và biết rằng, có thứ không thể dễ dàng bỏ qua.

Tống Trình rời đi, tôi đứng thêm chốc trước bảng thông báo.

Rồi quay sang phòng phát thanh.

Nhân viên trực ngạc nhiên.

"Cô đến làm gì?"

"Các anh không thiếu người sao?"

"Thiếu. Nhưng cô không làm bên đăng ký?"

"Tôi muốn chuyển sang đây."

Hắn nhìn tôi.

"Vì sao?"

Tôi im lặng giây lát.

"Vì tôi từng nghe ai đó gửi lời từ đống đổ nát."

"Thứ âm thanh ấy, không thể dứt."

Nhân viên không hỏi thêm, đưa tôi chiếc tai nghe cũ.

"Tối nay học việc trước."

23

Phòng phát thanh vẫn thế.

Cũ kỹ, bàn ghế cũ, đèn chập chờn.

Nhưng lần này, tôi ngồi trước bảng điều khiển phát sóng.

Đêm xuống, căn cứ bắt đầu phát thanh tuần hoàn.

Thời gian phân phối.

Khu vực phong tỏa thay đổi.

Tuyến đường sơ tán.

Và tín hiệu sóng ngắn liên lạc bên ngoài.

Đến phiên tôi trực kênh ngoài, nhân viên gật đầu.

"Bắt đầu đi."

Tôi hít sâu, mở mic.

Thoạt đầu giọng còn khàn.

Đến câu thứ hai đã vững vàng.

"Đây là căn cứ cách ly tạm thời phía Đông."

"Nếu bạn còn nghe được lời này, hãy tiếp tục hướng Đông."

"Nếu bên cạnh còn người sống, đừng dừng lại."

"Nếu bạn đang tìm đường..."

Tôi ngừng lại, nhìn ngọn đèn tín hiệu trước mặt, bỗng nhớ ánh đỏ trên đỉnh tháp kiểm soát.

Rồi tôi nói khẽ:

"Đừng ngoảnh lại, tiến về phía trước."

Tai nghe chỉ vang tiếng nhiễu.

Không hồi đáp.

Nhưng tôi biết, sẽ có người nghe được.

Có thể bên đường.

Hoặc trong tòa nhà hoang.

Hoặc nơi nào đó, một khu trú tạm sắp thất thủ.

Họ sẽ như tôi ngày ấy, giữa biển tạp âm nghe được giọng người còn sống, rồi nghiến răng tiến bước.

Từ đó về sau, tôi không mơ về nhà nữa.

Tôi mơ thấy tháp kiểm soát.

Ngọn đèn trên cao.

Gió gào thét.

Một bóng người đứng sau tấm kính, mặt mờ ảo, mãi không quay đầu.

Mất tích không phải là biến mất.

Mà là có người ở lại nơi ấy, thay kẻ đến sau, soi sáng con đường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
3 Nguyện Nguyện Chương 10
6 Thay Đồ Chương 11
7 Ai cũng ngã thôi Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm