Tôi mặc kệ bình luận, đeo micro chỉnh giọng.
- Ồn ào, ồn ào, ồn ào cái gì mà ồn ào!
Lũ q/uỷ đứng hình.
Livestream cũng đơ luôn.
Nhưng tôi mới chỉ bắt đầu.
- Cả trường q/uỷ này chỉ có lớp chúng ta kỷ luật tệ nhất!
- Lúc cần nói thì im re, lúc không cần lại hét như bò!
- Mỗi con q/uỷ lãng phí một phút, 48 con là mất nguyên tiết học!
Cả lớp im phăng phắc.
Bốn mươi tám học sinh q/uỷ đồng loạt dán mắt vào tôi, những hốc mắt trống rỗng, đồng tử rỉ m/áu, cái đầu vẹo vọ đều bất động.
Bình luận n/ổ tung trước.
【Chẳng lẽ cô ấy đang... m/ắng q/uỷ?】
【Xem 300 livestream Dự Chương Q/uỷ Hiệu, lần đầu thấy q/uỷ học sinh bị ch/ửi c/âm họng.】
【Sao tôi cảm giác mình cũng bị m/ắng vậy? Đây là hình ph/ạt vì xem livestream chưa làm bài tập à?】
【Con... con đã lớn rồi, con không sợ cô đâu!】
Thấy bình luận hỏi cách tôi làm được, tôi chỉ cười thầm.
Đơn giản, nghiệp vụ sư phạm của tôi quá điêu luyện.
Mười mấy năm đứng lớp, học sinh cá biệt nào chưa từng gặp? Q/uỷ học sinh cũng là học sinh, là học sinh thì phải nghe lời.
Nguyên tắc vàng của giáo viên đặc cấp: Học sinh nào vào tay tôi cũng thành xuất sắc, lớp nào tôi nhận cũng thành lớp chọn!
- Nhìn cô làm gì? Trên mặt cô có chữ? Nhìn sách!
Cả lớp q/uỷ cúi gằm mặt, trang sách ngữ văn hiện lên từng dòng chữ m/áu.
【C/ứu, cảnh này âm ti quá.】
【Chúng nó đọc sách viết bằng m/áu à?】
【Sao tôi thấy lạnh sống lưng thế...】
Tôi không quan tâm.
Miễn có chữ là dạy được.
- Khẩn trương lên, tiến độ lớp mình chậm hơn các lớp khác rồi!
Tôi quay người viết bảng:
- Hôm nay học văn ngôn trọng điểm thi cấp ba.
Một cậu bé không mặt nhổ ngón trỏ làm bút, khớp xươ/ng cọ sách phát ra âm thanh rợn người.
- Cô ơi... có cần ghi chép không ạ...
Tôi liếc mắt:
- Khỏi ghi, nhấp đúp thái dương chụp màn hình đi.
Cậu học sinh mất nửa đầu bên cạnh lắc lư theo nét phấn, cổ kêu răng rắc.
Tôi ném viên phấn:
- Đầu thích ngoáy hả? Camera lớp bỏ đi, mày lên quay thay à!
Vừa giảng từ khóa vừa đi quanh lớp.
Chợt thấy cậu học sinh cúi đầu, tôi bước lại định hỏi.
Cậu ta đứng phắt dậy ngẩng mặt, nửa mặt rữa nát lộ xươ/ng gò má trắng bệch.
Nhưng tôi chỉ nhìn tên trên sách, nhíu mày.
- Trương Hạo, sách trắng tinh thế này, định b/án trên Tốt Tốt à?
【Hahaha chịu không nổi!】
【Cô giáo này chất phết!】
【Buồn cười thế này đáng lẽ nên để Tết xem.】
Bình luận náo nhiệt, tôi liếc nhìn cả lớp dò xem ai là Q/uỷ Vương.
Một bé gái tóc tết hai bên đứng lên.
Mặt không tỳ vết, da trắng xanh, đồng phục gọn gàng, tên ng/ực ghi: Triệu Thắng Nam.
- Thưa cô, em là lớp trưởng, em thu bài giúp cô.
- Tốt, ghi danh sách chưa nộp, cô gửi nhóm phụ huynh.
【Mồ hôi lạnh toát rồi các bạn ơi, làm q/uỷ còn phải nộp bài.】
【Tôi thấy tội nghiệp lũ q/uỷ quá...】
【Sao còn đưa nhóm phụ huynh nữa... Phản đối bạo hành q/uỷ!】
Chưa kịp đọc bình luận, Triệu Thắng Nam đã xoay đầu 180 độ, giọng lạnh:
- Thưa cô... Trương Hạo... không mang bài tập... Không mang bài... phải ch*t...
Nụ cười nứt toác đến tận mang tai.
Tôi bước tới bàn Trương Hạo, nghiêm khắc:
Trương Hạo đồng tử đen kịt, cười để lộ hàm răng sứt mẻ:
- Em... em quên mang ạ...
Cả lớp cười gằn, tiếng cười rợn tóc gáy.
- Quên?
Tôi nhìn thẳng:
- Quên là chưa làm, chưa làm là không biết, không biết là không muốn học.
Trương Hạo sững sờ, con mắt trái rủ xuống:
- Em không biết... Em không biết làm... Em là đồ vô dụng...
Cả phòng đột nhiên băng giá.
Học sinh q/uỷ đồng loạt dừng lại, dán mắt vào chúng tôi.
Bình luận báo động:
【Toang rồi, kích hoạt tình tiết ẩn!】
【Ép học sinh nộp bài sẽ bị ăn thịt, mà không ép thì bị đám khác xơi tái!】
【Chị đại chạy đi!】
3.
Tôi không chạy.
Kéo ghế ngồi cạnh Trương Hạo.
- Tại sao không làm bài?
- Em... em không biết...
- Chỗ nào không biết?
- Chỗ... chỗ nào cũng không biết...
- Được.
Tôi lấy tờ đề mới, rút bút đỏ.
- Nào, cô ngồi đây coi em làm. Câu đầu là gì?
Trương Hạo sửng sốt.
Cậu nhìn tôi, con mắt lành bên phải rỉ m/áu.
- Cô ơi... mọi người bảo... em là đồ bỏ đi... học mãi không vào...
Giọng run bần bật, khuôn mặt rữa nát méo mó.
- Họ bảo... em nên ch*t đi... ch*t cho xong...
Nhiệt độ phòng xuống âm độ.
【Ch*t cha, nó sắp biến hình! Nó chính là Q/uỷ Vương!】
【Sao cô giáo không chạy?】
【Bà ta bị dọa h/ồn xiêu phách lạc rồi à?】
Tôi đặt tay lên vai Trương Hạo.
- Ai bảo em là đồ bỏ đi?
Giọng điềm tĩnh.
Trương Hạo ngẩng đầu, m/áu lệ chảy dài.
- Tất cả... thầy cô, bạn bè, bố mẹ... ai cũng bảo...
- Lời họ không tính.
Tôi ngắt lời.
- Giờ cô là giáo viên của em.
- Lời cô mới là chuẩn.
- Nào, câu 1 chú thích, cô đọc em chép.
- Câu 2 ngắt câu...
Tôi dạy từng câu một.
Cả lớp im phăng phắc, bốn mươi bảy con q/uỷ dán mắt theo dõi.
Hai mươi phút sau, Trương Hạo hoàn thành bài tập.
Tôi cầm lên xem.
Chữ ng/uệch ngoạc nhưng đúng hết.
Tôi cho điểm A.
Trương Hạo nhìn điểm A, m/áu lệ nhỏ giọt lên trang giấy.
- Em... em chưa bao giờ...
Uất khí đen ngòm tan biến, dòng lệ dần trong veo.