Lần Thứ Ba Báo Ân

Chương 4

28/04/2026 23:40

Vậy là chị gái tôi tốt nghiệp đại học xong không về nhà nữa.

Tôi thành công đuổi chị đi, không ai tranh báo hiếu nữa.

Lần này chị về làm thủ tục chuyển hộ khẩu, lấy xong đồ, để lại xấp tiền và vài câu rồi đi.

Chị nói đó là tiền phụng dưỡng bố mẹ, sẽ gửi đều đặn nhưng không về thăm.

Chị cũng không kết hôn, coi như chị đã ch*t.

Tôi mừng rỡ, quỳ bên giường mẹ:

"Mai sau con chăm sóc mẹ chu đáo để báo ân."

A Minh cũng quỳ xuống: "Con cũng vậy."

6

Tôi nhắc mẹ lần nữa: kiếp này con đầu th/ai báo ân, đây là phúc báo đời trước mẹ tích.

Mẹ gào tên chị gái, nhưng chị không ngoảnh lại.

Bà nước mắt nhòe nhẹt, kéo vạt áo tôi gào thét:

"Sinh mày ra, là phúc hay nghiệp chướng của tao?!"

Đương nhiên là phúc!

Tôi báo ân ba kiếp, kiên trì nhất quả đất.

Bố tôi về, người đầy bụi, chưa kịp thay đồ.

Ông gằn giọng: "Con nhỏ đó không về nữa? Thế tiền thách cưới cho thằng cu đâu?"

Đúng, họ định b/án chị gái lấy tiền cưới vợ cho tôi.

Thực ra tôi không cần thách cưới.

Nếu cưới A Minh, anh ấy sẽ cho tôi tiền.

Anh đã chuẩn bị sẵn.

Lâu ngày gặp lại, mẹ sợ sệt trước bố, phụ họa ch/ửi chị:

"Nó đòi người yêu phải đại học, ngoại hình ưa nhìn. Sạch sẽ, không th/uốc lá, không rư/ợu chè, không c/ờ b/ạc, không ch/ửi bậy. Phải biết dọn dẹp, dịu dàng chu đáo!

"Trời ơi, sao không lên thiên đình cưới Ngọc Hoàng luôn đi!"

Bố nhổ bãi nước bọt:

"Có thằng đàn ông nào thế không? Dù có thì cũng chẳng lượm được!"

Tôi liếc A Minh, giơ tay rụt rè: "Ở đây ạ... cháu lượm được rồi."

A Minh không chỉ đạt chuẩn, còn giàu có, yêu tôi, sẵn sàng xả thân vì tôi.

Đàn bà thế đầy đường, đàn ông thế hiếm như phượng hoàng.

Nên tôi càng quyết tâm trân trọng A Minh.

Tôi đối tốt với anh, anh sẽ đối tốt với bố mẹ tôi.

Nhưng họ không nghe, hợp sức đuổi A Minh.

Bà nội ốm yếu cũng đ/ập gậy:

"Hồi xưa thì giữ làm tiểu đồng được, thời nay khó quá!"

Nhưng tôi không đầu hàng, nhất là với mẹ và bà.

Họ đã gi*t tôi hai kiếp, dù vẫn muốn báo ân nhưng trong lòng không thể tha thứ.

Tôi không hiểu cùng là phụ nữ, sao họ không chấp nhận tôi?

Càng nghĩ càng mâu thuẫn, đành đêm khuya lẻn ra ngoài tìm A Minh xả stress.

A Minh cũng đang chờ.

Mây mưa thâu đêm, sáng dậy trời đã trưa.

Tôi định về thu đồ ra đi, vì nhà này không còn chỗ cho tôi.

Về đến nơi thấy bố không đi làm, bà không nhặt ve chai.

Mẹ keo kiệt giờ đang ăn sáng hàng - thứ bà luôn chê đắt.

Thấy tôi, họ đồng thanh:

"Con quyết theo thằng đó?"

Tôi gật: "Chắc như đinh đóng cột."

"Thế không cưới vợ nữa?"

Tôi nghĩ vị trí giữa tôi và A Minh, ngập ngừng: "...Nếu cưới thì anh ấy cưới con! Vì..."

"Anh ấy đã chuẩn bị sính lễ rồi!" Tôi vội nói thật - hôm qua chưa có dịp.

A Minh lôi túi tiền đặt lên bàn gỗ mục.

Năm nay tôi xài nhiều tiền của nhà, áy náy lắm.

Tiền thách cưới không nhỏ, họ định b/án chị thì b/án tôi cũng được.

Suy cho cùng, họ luôn nói đối xử với hai chị em như nhau.

"Con và A Minh đã bàn, toàn bộ sính lễ để lại cho bố mẹ."

A Minh gật lia lịa.

Họ vốn định giữ hết tiền thách cưới của chị, giờ đổi thành tôi thì càng tốt.

Bố mẹ bà nghe xong mừng rỡ, khóc cười như mếu.

Mẹ m/ua gà vịt cá, vứt hết quần áo rá/ch.

Bố m/ua th/uốc lá hạng sang, gọi chủ công trình "tao nghỉ việc!".

Bà nội đổ cả núi rác quý giá.

Họ ăn sung mặc sướng, sống cuộc đời tôi chưa từng thấy.

Tôi chợt ngộ ra: Đây chính là báo ân!

Còn hạnh phúc nào bằng tuổi già an nhàn?

Tôi bỗng thấy mình... sáng trí ra.

7

Tôi tưởng mọi chuyện kết thúc viên mãn.

Tốt nghiệp xong sẽ đón cả nhà tới Cẩm Thành - nơi tự do phóng khoáng.

Ai ngờ đúng lúc đó, Cường hàng xóm gọi:

"Mẹ mày đẻ lén con nít, đêm đêm khóc réo mất ngủ."

Tôi nghi ngờ: Mẹ gần 60 tuổi rồi, làm sao đẻ được?

Chắc có gian.

Tôi vội về quê, thấy đứa bé đã biết lật.

Tôi hỏi: "Đứa này đâu ra?"

Mẹ đáp: "Tao đẻ!"

"Mới đẻ đã biết lật, phát triển nhanh thế!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm