Tôi là một tiểu thư yếu ớt, hay đ/au ốm nhưng lại cực kỳ đỏng đảnh. Người quản gia luôn chiều chuộng tôi mọi điều.
Cho đến khi những dòng bình luận nổi lên nói với tôi rằng, tôi chẳng qua chỉ là thú cưng của Boss trong một trò chơi kinh dị. Đợi đến khi hắn gặp được nữ chính thông minh xinh đẹp, hắn sẽ chán gh/ét tôi, rồi từng chút một ăn sống tôi.
Tôi sợ đến co rúm trong chăn r/un r/ẩy, cố hết sức lấy lòng hắn.
Hắn cúi xuống, ngón tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi.
"Chủ nhân, ai khiến ngài không vui?"
Tôi lắc đầu, không dám hé răng.
Một dòng chữ khác lướt qua:
"Toi rồi, Boss bắt đầu đùa giỡn với thức ăn rồi."
Nhưng ngay giây tiếp theo, hắn ném tấm thẻ bài của một người chơi xuống chân tôi.
"Cô ta vừa nói ngài là chướng ngại."
"Tôi không vui."
1
Tôi lại sốt.
Đây là lần thứ ba trong tháng.
Tôi cuộn mình trong chăn, dán người lên ghế sofa, thều thào bấm chuông bạc trên bàn.
Tiếng chuông vang vọng khắp đại sảnh lâu đài trống vắng, không ai đáp lại.
Tôi bấm thêm lần nữa.
Vẫn im lìm.
Bực bội, tôi lắc mạnh ba cái liên tiếp.
Âm thanh chói tai vang lên, đ/ập vào những bức tường đ/á.
Bước chân vang lên từ cuối hành lang, thong thả, giày da đ/ập xuống nền đ/á cẩm thạch từng nhịp.
Bùi Dạ đẩy cửa bước vào.
Hắn mặc bộ đồ quản gia đen nhánh, tóc chải gọn ra sau, nụ cười ôn hòa vĩnh viễn in trên môi.
"Chủ nhân, có chuyện gì?"
"Tôi sốt rồi." Giọng tôi khàn đặc, "Anh đi đâu vậy? Tôi bấm chuông mấy lần không thấy."
"Đang xử lý vài việc." Hắn bước tới, lòng bàn tay áp lên trán tôi.
Lạnh buốt.
Tay hắn luôn lạnh như băng.
Trước đây tôi nghĩ thật hoàn hảo để hạ nhiệt, giờ nghĩ lại—
Thôi, đừng nghĩ nữa.
"Ba mươi tám độ năm." Hắn rút tay về, "Tôi đi nấu th/uốc."
"Không uống th/uốc." Tôi nhăn mặt, "Đắng."
"Đã thêm mật ong."
"Vẫn đắng."
Hắn nhìn tôi, im lặng.
Tôi rụt rè kéo chăn che nửa mặt.
Thật ra tôi chỉ muốn hắn ở lại bên tôi chút nữa.
Lâu đài này quá rộng lớn, thường chỉ có hai chúng tôi, đêm đến yên tĩnh đến rợn người.
"Vậy chủ nhân muốn gì?" Hắn khẽ cúi người, ánh mắt ngang tầm tôi.
"Anh dỗ tôi ngủ đi." Tôi nói, "Đắp chăn cho tôi, rồi kể chuyện."
Ánh mắt hắn thoáng chút gì đó, nhanh chóng trở lại vẻ dịu dàng quen thuộc.
"Vâng."
Tôi gật đầu hài lòng, để hắn bế tôi về phòng ngủ.
Hắn nhẹ nhàng đỡ lưng tôi, một tay ôm lấy khoeo chân.
Tôi áp vào ng/ực hắn, nghe thấy nhịp tim.
Rất chậm.
Chậm hơn người thường quá nhiều.
Lúc đó tôi chẳng nghĩ ngợi gì.
Hắn đặt tôi lên giường, kéo chăn nhung phủ kín từ cổ đến mắt cá, chỉn chu từng ly.
"Câu chuyện." Tôi nhắc khẽ, mắt nhắm nghiền.
"Ngày xửa ngày xưa có một lâu đài—"
"Đổi đi, không muốn nghe lâu đài."
"... Ngày xửa ngày xưa có một khu vườn."
"Ừ, tiếp đi."
"Trong vườn có một chú mèo hay ốm, nó rất sợ lạnh, suốt ngày cuộn tròn bên lò sưởi—"
Tôi mơ màng nghe, sắp chìm vào giấc ngủ thì đột nhiên ánh sáng lóe lên.
Một dòng chữ trắng mờ trôi từ trái sang phải tầm mắt.
"Mấy ông ơi, vào phó bản ba ngày rồi, có ai tìm được lâu đài chưa?"
Tôi tỉnh táo ngay lập tức.
Lại một dòng khác—
"Boss kinh dị đang hứng chí săn player ngoài kia, rảnh đâu mà dỗ cưng ngủ với đắp chăn."
Tôi dán mắt vào dòng chữ, bất động.
Càng lúc càng nhiều chữ trôi tới.
"Một con người, bị boss kinh dị nh/ốt trong lâu đài nuôi như thú cưng giải trí, tưởng mình thật là tiểu thư à?"
"Đợi khi boss gặp được nữ chính player thông minh lanh lợi, hắn sẽ gh/ê t/ởm cô nàng yếu đuối đỏng đảnh này, dùng đủ th/ủ đo/ạn bi/ến th/ái hành hạ, cuối cùng ăn từng miếng một."
"Đúng rồi, tôi xem bài hướng dẫn rồi, hình thái thật của boss này kinh t/ởm lắm, miệng có thể nứt ra tới tận gáy, một miếng một mạng người."
"Thảm nhất là con thú cưng NPC kia, đến bản thân ở hoàn cảnh nào còn không biết, cứ ở đó mà đỏng đảnh làm nũng haha."
Tôi chui tọt vào chăn, tay bấu ch/ặt mép chăn, khớp ngón tay trắng bệch.
Không phải mơ.
Những dòng chữ ấy lần lượt hiện lên, không ngừng nghỉ.
Tôi nhìn thấy rõ ràng, đọc được từng chữ.
Tôi là gì?
Thú cưng?
Boss?
Ăn thịt?
Tim tôi đ/ập thình thịch, m/áu dồn lên đỉnh đầu, cơn sốt mê man tan biến.
Ngay lúc sau, bàn tay lạnh giá nhẹ nhàng kéo chăn xuống.
Gương mặt Bùi Dạ hiện ra phía trên tôi, nghịch ánh lửa lò sưởi, đôi mắt dịu dàng.
"Chủ nhân, có chuyện gì?"
Toàn thân tôi cứng đờ.
Ngón tay hắn chạm vào má tôi, cái lạnh lan dọc da thịt.
"Đang run." Giọng hắn mang chút quan tâm, "Khó chịu hơn sao? Tôi đi nấu th/uốc."
"Không, không cần—"
Giọng tôi r/un r/ẩy.
Tôi nhìn gương mặt hoàn hảo không tì vết ấy, nhớ lại dòng bình luận—
Miệng nứt tới gáy.
Một miếng một mạng.
"Chủ nhân?" Hắn nghiêng đầu.
"Không sao." Tôi gượng cười, "Anh... anh kể tiếp chuyện đi."
"Vâng."
Hắn đứng thẳng, chỉnh lại mép chăn cho tôi, tiếp tục giọng điệu chậm rãi.
"Chú mèo ấy rất nhát gan, gió thổi cỏ lay cũng làm nó h/oảng s/ợ..."
Tôi nhắm mắt, không nghe được chữ nào.
Bình luận vẫn trôi.
"Boss đêm nay không ra ngoài ch/ém người, lạ thật."
"Đương nhiên, hắn đang dỗ thú cưng ngủ đó mà."
"Một boss kinh dị cấp S đắp chăn kể chuyện cho cô gái người thường, cảnh tượng này sao mà q/uỷ dị thế."
"Cứ tận hưởng đi, đợi khi nữ chính vào lâu đài, cô ta sẽ biết tay."
Tôi cắn ch/ặt môi dưới, kìm nén tiếng khóc.
2
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Bùi Dạ đã biến mất.
Rèm cửa kéo kín mít, không biết ngoài trời là ngày hay đêm.
Lâu đài này không có đồng hồ.
Trước đây tôi từng đề cập với Bùi Dạ, hắn chỉ nói "Chủ nhân không cần biết thời gian" bằng giọng điệu ngọt ngào, tôi cũng không hỏi thêm.
Giờ nghĩ lại, là không muốn tôi phát hiện điều bất thường.
Tôi đặt chân trần xuống đất, hơi lạnh xuyên từ lòng bàn chân lên óc.
Bình luận lại hiện ra.
"Ngày thứ tư rồi, đã ch*t sáu player."
"Boss này gi*t người bi/ến th/ái quá, kéo nạn nhân vào trong sương, chỉ còn lại quần áo và giày dép."