"Trước hết nói về nhà." Tôi nhìn họ, "Tiền đặt cọc mỗi nhà một nửa."

Nhà họ Lâm vừa mở miệng, tôi giơ tay ngắt lời.

"Luật hôn nhân hiện nay bảo vệ tài sản trước hôn nhân, tôi cũng là vì Nghiêm Nghiêm mà cân nhắc. Không tin các vị có thể đi tham vấn luật sư."

"Tiếp đến nói về xe." Giọng tôi không lớn nhưng từng chữ rành rọt,

"Chuyện xe bỏ qua đi. Con trai con dâu lái xe mới phóng khoái vui vẻ, mẹ già ngày ngày chen chúc xe bus, người ngoài nghe được sẽ chê cười bất hiếu. Nếu muốn m/ua, đợi sau khi kết hôn m/ua cũng chưa muộn."

Sắc mặt nhà họ Lâm khó coi hơn vài phần.

Tôi mỉm cười nhạt.

Giờ đã khó coi rồi à?

Vẫn còn sớm lắm.

Hôm nay tôi sẽ đóng vai bà già x/ấu xa tính toán chi li.

Tôi liếc nhìn con trai, mặt nó tái mét, ánh mắt đầy hoài nghi.

Không thèm để ý, tôi tiếp tục.

"Cuối cùng nói về sính lễ, 368.000 tệ, theo tôi miễn luôn đi."

Cả phòng im phăng phắc.

Nhà họ Lâm mặt đen như cột nhà ch/áy.

Con trai trợn mắt, môi r/un r/ẩy, như nhìn người lạ.

"Mẹ, mẹ đang nói cái gì thế?"

Vương Lệ cũng bùng n/ổ: "Không tốn một xu mà muốn cưới con gái tôi? Bà đang mơ giữa ban ngày à? Như vậy thì đám cưới này hủy bỏ."

Bà đứng phắt dậy, ghế kêu ken két.

Lâm Kiến Quốc kéo tay áo bà, bị bà gi/ật phắt.

"Cô chú đừng gi/ận." Con trai vội vàng ngăn họ lại,

"Chúng ta thương lượng lại, con sẽ khuyên mẹ, bà ấy nhất định đồng ý."

Vương Lệ bỏ qua nó mà đi.

Con trai lại kéo Lâm Nghiêm: "Nghiêm Nghiêm, em khuyên bố mẹ đi."

Lâm Nghiêm gi/ật tay hắn:

"Tần Mặc, thái độ của mẹ anh như vậy, chúng ta thật sự không cần tiếp tục nữa."

Nói xong, cô ta dẫm gót cao bước nhanh theo Vương Lệ.

Con trai đi/ên cuồ/ng gào lên với tôi: "Mẹ, mẹ nói gì đi chứ."

Tôi nhìn khuôn mặt hoảng lo/ạn của nó, không nhúc nhích.

Lòng thở dài: Đây chính là đứa con trai tôi hết lòng nuôi dưỡng.

Chỉ biết nghĩ cho bản thân, chưa từng vì mẹ suy tính.

Tôi không ngăn nhà họ Lâm, cũng không đuổi theo.

Mà thong thả nâng chén trà, nhấp một ngụm, rồi gắp miếng dưa chuột trộn, nhai rôm rốp.

Con trai sốt ruột dậm chân: "Mẹ, rốt cuộc mẹ muốn gì."

"Gấp gì." Tôi nuốt xong miếng dưa, cất cao giọng để mấy người vừa ra đến cửa nghe thấy.

"Con bảo mẹ nói, vậy mẹ hỏi con, hôm trước con ước định ba điều, nói Lâm Nghiêm không có nghĩa vụ phụng dưỡng mẹ. Đây là ý của con hay do Lâm Nghiêm nói?"

Lời tôi khiến nhà họ Lâm dừng bước.

Con trai ngẩn người, hùng h/ồn đáp: "Là Nghiêm Nghiêm nói, nhưng con cũng đồng ý."

Tôi quăng đũa, chỉ thẳng vào mặt nó m/ắng:

"Đồ bất hiếu, mẹ nuôi mày khôn lớn, mày bảo mẹ bỏ ra hơn ba mươi vạn sính lễ, cưới về đứa con dâu không nghĩa vụ hiếu thuận, nghe này, bà già này không chịu. Con dâu như thế bà không cần."

Tôi chuyên tâm đóng vai bà già lỗi thời, cố chấp.

Còn chuyện hôn sự thành hay không, không nằm trong suy tính của tôi.

Quả nhiên Lâm Nghiêm sốt ruột, quay người nhìn tôi.

"Dì, sự thực là như vậy. Cháu từ nhỏ đến lớn do bố mẹ nuôi dưỡng, chưa từng ăn một hạt gạo nhà dì. Nếu không có Tần Mặc, với cháu dì chỉ là người lạ, cháu không có nghĩa vụ phụng dưỡng dì."

"Cháu là phụ nữ thời đại mới, cháu có cách sống của mình. Dù có lấy chồng, cháu cũng không quẩn quanh bên nhà chồng."

Tôi vỗ tay tán thưởng.

"Cháu nói rất đúng. Cháu thật sự không có nghĩa vụ phụng dưỡng dì, điều này dì công nhận. Cháu có quẩn quanh nhà chồng hay không dì cũng không quan tâm. Nhưng dì bỏ ra nhiều tiền thế, cưới về đứa con dâu không nghĩa vụ với dì, thà rằng dì giữ tiền lại, khi không đi lại được thuê người giúp việc, không làm gánh nặng cho con trai."

Câu này hoàn toàn chân thành.

Kiếp này, tôi không những không làm gánh nặng cho Tần Mặc, mà còn tránh xa hắn.

05

Mặt Lâm Nghiêm đỏ rồi tái, gi/ận đến mức không thốt nên lời.

Con trai cũng gi/ận tím mặt.

Vương Lệ không nỡ để con gái chịu ấm ức, cũng quay người nhìn tôi.

"Nói không thể như vậy. Sính lễ là thành ý nhà trai cưới con gái tôi, là thái độ nhà các anh. Nếu không có thành ý này, con gái tôi không nhất thiết phải lấy Tần Mặc."

Tôi nhìn bà, không vội đáp.

Thành ý.

Hai chữ này dùng thật tuyệt diệu.

Khi nói về nghĩa vụ với họ, họ là phụ nữ thời đại mới.

Không nghĩa vụ chăm sóc bố mẹ chồng, không quẩn quanh nhà chồng.

Nhưng khi nói đến tiền bạc, lập tức biến thành cô gái đời cũ sắp xuất giá.

Đòi sính lễ, đòi thành ý, đòi nhà trai dốc hết tài sản để "cưới" cô ta.

Chiếm cả hai đầu, hưởng hết lợi lộc.

Tôi đứng dậy, đi đến trước mặt Lâm Nghiêm.

"Cháu nói cháu là phụ nữ thời đại mới. Dì cũng tìm hiểu qua phụ nữ thời đại mới là gì. Họ đ/ộc lập tự chủ, không phụ thuộc đàn ông, không buôn b/án hôn nhân. Đúng không?"

"Đúng." Lâm Nghiêm ngạo nghễ nhìn tôi.

Tôi mỉm cười: "Vậy sính lễ vốn là tệ nạn xã hội cũ. Tiền b/án con gái. Cháu đã là phụ nữ thời đại mới, tại sao phải nhận số tiền này?"

Vương Lệ lập tức không vui.

"Toàn bộ sính lễ, nhà chúng tôi không giữ, còn thêm tiền hồi môn. Chúng tôi chỉ muốn nhìn thấy thành ý của các anh."

Kiếp trước Lâm Nghiêm đúng là không mang về một xu hồi môn.

Tôi lại cười.

"Tiền của tôi, đi một vòng lại thành tài sản trước hôn nhân của con gái chị."

"Hóa ra mọi chuyện tốt đẹp đều về tay chị, còn thiệt thòi toàn là tôi."

Lâm Kiến Quốc - người đàn ông hiền lành cũng lên tiếng.

"Nghiêm Nghiêm, con thấy rồi đấy, Tần Mặc không tệ, nhưng mẹ hắn tính toán chi li thế này, con gả về cũng không có ngày yên ổn."

Tôi chế nhạo nhìn Lâm Kiến Quốc.

"Tôi tính toán chi li."

"Sáu điều các vị đề ra, viết rõ ràng rành mạch, Tần Mặc với tư cách con rể có nghĩa vụ phụng dưỡng bố mẹ vợ. Tức là Nghiêm Nghiêm gả đi, các vị không những không mất con gái, còn được thêm thằng rể phụng dưỡng."

"Còn tôi? Tôi bỏ ra 368.000 sính lễ, lại phải đưa đứa con trai nuôi hơn hai mươi năm cho các vị, việc phụng dưỡng của các vị nhờ vào con gái con rể, còn việc phụng dưỡng của tôi chỉ trông cậy vào con trai, không liên quan nửa xu đến con dâu."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Yêu Qua Mạng Của Chồng Chính Là Tôi

Chương 14
Sau một lần nữa bị chồng từ chối chuyện thân mật, tôi gửi cho bạn trai qua mạng một tấm ảnh mặc áo choàng tắm. Thế nhưng ngay lúc đó, từ căn phòng bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói của chồng tôi: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Tôi sững người. Thảo nào chồng luôn từ chối tôi. Hóa ra anh ấy ngoại tình rồi. Đúng lúc ấy, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn thoại. Tôi chuyển giọng nói thành văn bản: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Toàn thân tôi run lên. Đối tượng ngoại tình của chồng tôi… Lại chính là tôi? Để xác nhận suy đoán này, tôi gửi cho anh một tin nhắn: “Em muốn xem của anh trước.” Bạn trai qua mạng trả lời: “Được.” Ngay sau đó, tôi nghe thấy từ căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng chồng mình đứng dậy... Cùng âm thanh chiếc khóa thắt lưng được mở ra.
24
2 Cha của cô ấy Chương 23
3 Mất Nét Chương 10.
5 Em Đừng Khóc Mà Chương 15
6 Tham Lam Chương 12
7 Nhầm lẫn tai hại Chương 17.
8 Chúc Thanh Sơn Chương 17
10 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
12 Bên nhau Chương 21

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mối Họa Tâm Phúc

Chương 33
Tiên đế ngu muội, không chỉ chiếm đoạt thê tử của thần tử, mà còn ban hôn cho con trai của nàng ta là Triệu Vãn với thế tử Thôi Kính. Triệu Vãn vừa tròn 14 tuổi đã trở thành nam thê của Thôi Kính, đi đến đâu cũng bị người ta chế giễu, châm chọc. Tính tình hắn vốn thật thà, chất phác. Đã là thê tử của Thôi Kính thì phải làm cho ra dáng, ít nhất cũng phải trở thành người thân cận nhất bên cạnh thế tử. Thế là Triệu Vãn nhiều lần leo lên giường sưởi ấm chăn đệm cho Thôi Kính. Rồi cũng nhiều lần bị quấn cả chăn ném thẳng ra ngoài. Triệu Vãn ngồi xếp bằng trên giường học đánh bàn tính, chuẩn bị cho việc quản lý gia đình sau này. Hắn còn học cả thêu thùa và nấu nướng. Thôi Kính bị làm phiền đến mức không chịu nổi. “Hiện giờ ta không phải đoạn tụ.” “Sau này cũng sẽ không phải.” Lời nói của Thôi Kính thẳng thừng, giọng điệu lạnh lẽo. Vì thế, vào một ngày nọ, Triệu Vãn đeo chiếc bọc nhỏ của mình rồi bỏ đi. Trước khi đi còn để lại một mảnh giấy nhỏ, trên đó viết: "Thật ra có một chuyện ta chưa từng nói với ngươi." "Có người muốn cởi quần ta, còn muốn hôn ta nữa." "Ngươi không muốn đoạn tụ, nhưng ngoài kia có khối người muốn đấy." "Hừ!" Thôi Kính nhìn chữ “Hừ!” được viết sống động như thể hiện rõ tâm trạng của người viết, liền xé nát tờ giấy thành từng mảnh. Về sau, người ta nghe nói vị Thôi thế tử nổi tiếng lạnh lùng, ít biểu cảm của phủ họ Thôi lại vì một người mà ăn không ngon, ngủ không yên. Mọi người nghĩ mãi không hiểu. Thôi Kính chỉ nói: “Đợi ta trừ khử xong mối họa tâm phúc này, nhất định sẽ mở tiệc lớn ba ngày ba đêm.” Sau đó nữa... Hắn để Triệu Vãn nắm lấy tay áo mình, vui vẻ tự tay cắt đi một nửa. Đoạn tụ... Đoạn đến vô cùng dứt khoát và gọn gàng.
Boys Love
Cổ trang
Đam Mỹ
7
Bẫy Tình Chương 5: Hương vị độc quyền