"Trước hết nói về nhà." Tôi nhìn họ, "Tiền đặt cọc mỗi nhà một nửa."

Nhà họ Lâm vừa mở miệng, tôi giơ tay ngắt lời.

"Luật hôn nhân hiện nay bảo vệ tài sản trước hôn nhân, tôi cũng là vì Nghiêm Nghiêm mà cân nhắc. Không tin các vị có thể đi tham vấn luật sư."

"Tiếp đến nói về xe." Giọng tôi không lớn nhưng từng chữ rành rọt,

"Chuyện xe bỏ qua đi. Con trai con dâu lái xe mới phóng khoái vui vẻ, mẹ già ngày ngày chen chúc xe bus, người ngoài nghe được sẽ chê cười bất hiếu. Nếu muốn m/ua, đợi sau khi kết hôn m/ua cũng chưa muộn."

Sắc mặt nhà họ Lâm khó coi hơn vài phần.

Tôi mỉm cười nhạt.

Giờ đã khó coi rồi à?

Vẫn còn sớm lắm.

Hôm nay tôi sẽ đóng vai bà già x/ấu xa tính toán chi li.

Tôi liếc nhìn con trai, mặt nó tái mét, ánh mắt đầy hoài nghi.

Không thèm để ý, tôi tiếp tục.

"Cuối cùng nói về sính lễ, 368.000 tệ, theo tôi miễn luôn đi."

Cả phòng im phăng phắc.

Nhà họ Lâm mặt đen như cột nhà ch/áy.

Con trai trợn mắt, môi r/un r/ẩy, như nhìn người lạ.

"Mẹ, mẹ đang nói cái gì thế?"

Vương Lệ cũng bùng n/ổ: "Không tốn một xu mà muốn cưới con gái tôi? Bà đang mơ giữa ban ngày à? Như vậy thì đám cưới này hủy bỏ."

Bà đứng phắt dậy, ghế kêu ken két.

Lâm Kiến Quốc kéo tay áo bà, bị bà gi/ật phắt.

"Cô chú đừng gi/ận." Con trai vội vàng ngăn họ lại,

"Chúng ta thương lượng lại, con sẽ khuyên mẹ, bà ấy nhất định đồng ý."

Vương Lệ bỏ qua nó mà đi.

Con trai lại kéo Lâm Nghiêm: "Nghiêm Nghiêm, em khuyên bố mẹ đi."

Lâm Nghiêm gi/ật tay hắn:

"Tần Mặc, thái độ của mẹ anh như vậy, chúng ta thật sự không cần tiếp tục nữa."

Nói xong, cô ta dẫm gót cao bước nhanh theo Vương Lệ.

Con trai đi/ên cuồ/ng gào lên với tôi: "Mẹ, mẹ nói gì đi chứ."

Tôi nhìn khuôn mặt hoảng lo/ạn của nó, không nhúc nhích.

Lòng thở dài: Đây chính là đứa con trai tôi hết lòng nuôi dưỡng.

Chỉ biết nghĩ cho bản thân, chưa từng vì mẹ suy tính.

Tôi không ngăn nhà họ Lâm, cũng không đuổi theo.

Mà thong thả nâng chén trà, nhấp một ngụm, rồi gắp miếng dưa chuột trộn, nhai rôm rốp.

Con trai sốt ruột dậm chân: "Mẹ, rốt cuộc mẹ muốn gì."

"Gấp gì." Tôi nuốt xong miếng dưa, cất cao giọng để mấy người vừa ra đến cửa nghe thấy.

"Con bảo mẹ nói, vậy mẹ hỏi con, hôm trước con ước định ba điều, nói Lâm Nghiêm không có nghĩa vụ phụng dưỡng mẹ. Đây là ý của con hay do Lâm Nghiêm nói?"

Lời tôi khiến nhà họ Lâm dừng bước.

Con trai ngẩn người, hùng h/ồn đáp: "Là Nghiêm Nghiêm nói, nhưng con cũng đồng ý."

Tôi quăng đũa, chỉ thẳng vào mặt nó m/ắng:

"Đồ bất hiếu, mẹ nuôi mày khôn lớn, mày bảo mẹ bỏ ra hơn ba mươi vạn sính lễ, cưới về đứa con dâu không nghĩa vụ hiếu thuận, nghe này, bà già này không chịu. Con dâu như thế bà không cần."

Tôi chuyên tâm đóng vai bà già lỗi thời, cố chấp.

Còn chuyện hôn sự thành hay không, không nằm trong suy tính của tôi.

Quả nhiên Lâm Nghiêm sốt ruột, quay người nhìn tôi.

"Dì, sự thực là như vậy. Cháu từ nhỏ đến lớn do bố mẹ nuôi dưỡng, chưa từng ăn một hạt gạo nhà dì. Nếu không có Tần Mặc, với cháu dì chỉ là người lạ, cháu không có nghĩa vụ phụng dưỡng dì."

"Cháu là phụ nữ thời đại mới, cháu có cách sống của mình. Dù có lấy chồng, cháu cũng không quẩn quanh bên nhà chồng."

Tôi vỗ tay tán thưởng.

"Cháu nói rất đúng. Cháu thật sự không có nghĩa vụ phụng dưỡng dì, điều này dì công nhận. Cháu có quẩn quanh nhà chồng hay không dì cũng không quan tâm. Nhưng dì bỏ ra nhiều tiền thế, cưới về đứa con dâu không nghĩa vụ với dì, thà rằng dì giữ tiền lại, khi không đi lại được thuê người giúp việc, không làm gánh nặng cho con trai."

Câu này hoàn toàn chân thành.

Kiếp này, tôi không những không làm gánh nặng cho Tần Mặc, mà còn tránh xa hắn.

05

Mặt Lâm Nghiêm đỏ rồi tái, gi/ận đến mức không thốt nên lời.

Con trai cũng gi/ận tím mặt.

Vương Lệ không nỡ để con gái chịu ấm ức, cũng quay người nhìn tôi.

"Nói không thể như vậy. Sính lễ là thành ý nhà trai cưới con gái tôi, là thái độ nhà các anh. Nếu không có thành ý này, con gái tôi không nhất thiết phải lấy Tần Mặc."

Tôi nhìn bà, không vội đáp.

Thành ý.

Hai chữ này dùng thật tuyệt diệu.

Khi nói về nghĩa vụ với họ, họ là phụ nữ thời đại mới.

Không nghĩa vụ chăm sóc bố mẹ chồng, không quẩn quanh nhà chồng.

Nhưng khi nói đến tiền bạc, lập tức biến thành cô gái đời cũ sắp xuất giá.

Đòi sính lễ, đòi thành ý, đòi nhà trai dốc hết tài sản để "cưới" cô ta.

Chiếm cả hai đầu, hưởng hết lợi lộc.

Tôi đứng dậy, đi đến trước mặt Lâm Nghiêm.

"Cháu nói cháu là phụ nữ thời đại mới. Dì cũng tìm hiểu qua phụ nữ thời đại mới là gì. Họ đ/ộc lập tự chủ, không phụ thuộc đàn ông, không buôn b/án hôn nhân. Đúng không?"

"Đúng." Lâm Nghiêm ngạo nghễ nhìn tôi.

Tôi mỉm cười: "Vậy sính lễ vốn là tệ nạn xã hội cũ. Tiền b/án con gái. Cháu đã là phụ nữ thời đại mới, tại sao phải nhận số tiền này?"

Vương Lệ lập tức không vui.

"Toàn bộ sính lễ, nhà chúng tôi không giữ, còn thêm tiền hồi môn. Chúng tôi chỉ muốn nhìn thấy thành ý của các anh."

Kiếp trước Lâm Nghiêm đúng là không mang về một xu hồi môn.

Tôi lại cười.

"Tiền của tôi, đi một vòng lại thành tài sản trước hôn nhân của con gái chị."

"Hóa ra mọi chuyện tốt đẹp đều về tay chị, còn thiệt thòi toàn là tôi."

Lâm Kiến Quốc - người đàn ông hiền lành cũng lên tiếng.

"Nghiêm Nghiêm, con thấy rồi đấy, Tần Mặc không tệ, nhưng mẹ hắn tính toán chi li thế này, con gả về cũng không có ngày yên ổn."

Tôi chế nhạo nhìn Lâm Kiến Quốc.

"Tôi tính toán chi li."

"Sáu điều các vị đề ra, viết rõ ràng rành mạch, Tần Mặc với tư cách con rể có nghĩa vụ phụng dưỡng bố mẹ vợ. Tức là Nghiêm Nghiêm gả đi, các vị không những không mất con gái, còn được thêm thằng rể phụng dưỡng."

"Còn tôi? Tôi bỏ ra 368.000 sính lễ, lại phải đưa đứa con trai nuôi hơn hai mươi năm cho các vị, việc phụng dưỡng của các vị nhờ vào con gái con rể, còn việc phụng dưỡng của tôi chỉ trông cậy vào con trai, không liên quan nửa xu đến con dâu."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hối hận không nguôi

Chương 17
Sau khi thượng tướng đế quốc mất tích, tôi nhặt được một Beta m/ù ở trạm phế thải. Nuôi nhặt rác suốt ba tháng, đến ngày định đi đăng ký kết hôn, anh ta lại đột ngột khôi phục tin tức tố. Chiến hạm đậu trước cổng cục dân chính, giữa vòng vây người người chen chúc, Alpha cấp cao đứng đó, thần sắc lạnh lùng: “Cái gì tôi cũng có thể cho em, ngoại trừ hôn nhân.” Nhưng anh không biết… Omega hạ đẳng ở tinh cầu cấp thấp, nếu trước hai mươi tuổi vẫn chưa có bạn đời, sẽ bị đưa vào quân đội làm “chất an ủi hình người” cho binh lính. Mà hôm nay… chính là sinh nhật hai mươi tuổi của tôi. Sau này chiến tranh kết thúc, thượng tướng dẫn theo vị hôn thê đến quân doanh thăm hỏi. Tôi ôm bụng lớn, đứng ở hàng cuối. Alpha nổi danh quyết đoán tà/n nh/ẫn, lần đầu tiên đỏ mắt: “Đứa bé là của ai?” “Báo cáo cấp trên, tôi không biết.”
2.07 K
4 Tình Yêu Vô Bờ Chương 12
5 Em chọn anh Chương 19
7 Mùa xuân ở quê Chương 9
8 CỐ Ý LỤN BẠI Chương 13
9 Tần An Chương 11
12 NHÃ HÀ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm