Sau khi điểm thi đại học được công bố.
Tôi đạt 711 điểm, bạn thân từ nhỏ đạt 710 điểm.
Đang định báo tin vui thì bạn thân Tống Tinh Ngữ gi/ật điện thoại của tôi nói với Mẫn Học Hàng:
- Tịch D/ao chỉ thi được 317 điểm, định học lại năm sau.
Tôi sững người, vừa định giải thích thì Tinh Ngữ đã tắt máy.
- Tao biết mày thích Mẫn Học Hàng.
- Ba năm nay tiền tiêu vặt cùng tất cả tâm tư của mày đều dành cho hắn.
Tinh Ngữ luôn cho rằng Học Hàng nói lời đường mật quá đà.
Không đáng tin, còn bảo tôi là đồ n/ão tình.
- Nếu hắn chịu học lại cùng mày một năm, tao mới tin.
Lời còn chưa dứt, điện thoại của Học Hàng đã gọi lại.
- D/ao Dao đừng buồn, anh sẽ học lại cùng em.
Tôi bắt đầu tức gi/ận vì Tinh Ngữ trêu chọc anh ấy, nhưng cô bạn chỉ cười gian xảo:
- Nói thì ai chả biết nói, cả người hắn cứng nhất là cái miệng.
- Nếu hắn thật sự dám từ bỏ nguyện vọng Đại học Thanh Hoa.
- Thì tao sẽ từ chối offer Stanford, đi Bắc Kinh học cùng mày.
Ngày cuối đăng ký nguyện vọng, tôi sốc đến há hốc mồm!
01
Sau lần mây mưa nữa với Mẫn Học Hàng.
Anh cho tôi xem ảnh chụp màn hình.
Là giao diện hệ thống đăng ký nguyện vọng.
Trong ô nguyện vọng chỉ ghi hai chữ: [Từ bỏ].
- D/ao Dao, hôm đó em gọi điện xong.
- Anh lập tức nộp đơn rồi.
- Thanh Hoa không có em, với anh vô nghĩa lắm.
- Anh cũng đã tìm hiểu kỹ trường ôn thi rồi.
- Năm sau, chúng ta cùng thi đỗ nhé.
Anh áp mặt vào xươ/ng quai xanh tôi thì thầm.
Vừa kinh ngạc vừa xót xa, cảm giác tội lỗi bóp nghẹt tim tôi.
Đang phân vân có nên nói thật không.
Anh đổi tư thế, hôn sâu rồi lại một trận công kích dữ dội.
Cả đêm, tôi thở dốc trong niềm day dứt khôn ng/uôi.
Sáng hôm sau, tôi vội chạy đến chỗ Tống Tinh Ngữ.
- Tinh Ngữ, anh ấy thật sự muốn học lại cùng em.
- Hôm qua em thấy ảnh chụp màn hình, tất cả nguyện vọng đều ghi "từ bỏ".
- Em không thể ích kỷ thế, phải nói thật điểm số cho anh ấy.
- Lỡ hết hạn sửa đổi thì to chuyện mất!
Tống Tinh Ngữ đảo mắt:
- N/ão mày toàn nước mây mưa chứ gì!
- Vậy tao hỏi, tại sao hắn cho mày xem ảnh chụp màn hình?
- Mà không phải là trang quản trị hệ thống?
Tôi sững sờ, ấp úng:
- Hôm qua ở khách sạn không có máy tính, điện thoại bất tiện...
Tinh Ngữ phun nước miếng:
- Được rồi, tạm chấp nhận lý do này.
- Ảnh chụp có thô không, có dấu vết chỉnh sửa không?
Mặt tôi đỏ bừng, không đáp.
Tống Tinh Ngữ vẻ bất lực:
- Lý Tịch D/ao, 711 điểm của mày là rút hết tủy n/ão đổi à?
- Mày không cần Mẫn Học Hàng cũng tự lên đỉnh được rồi!
- Nhìn rõ hay không, chính mày phải biết chứ?
Tôi biết mình sai nhưng vẫn cố:
- Dù không có watermark.
- Cũng có thể do chụp nhanh, hệ thống chưa load kịp?
- Tối qua anh ấy nói, Thanh Hoa không có em vô nghĩa lắm.
Tống Tinh Ngữ cười lạnh, mở game Vương Giả Vinh Diệu:
- Đàn ông lúc ham muốn nói gì chả được?
- Xem thử người đàn ông tuyệt chủng của mày làm gì mấy ngày nay.
Cô ấy mở bảng thành tích của Học Hàng đưa tôi.
Mấy ngày qua, ngoài tối qua ở với tôi.
Hầu như tối nào gọi điện xong anh cũng chơi game.
Và mỗi trận đấu đều có cùng một người chơi nữ.
Đối tác là nữ game thủ avatar loli màu hồng.
Tinh Ngữ mở nhóm hội chiến đấu, giọng Học Hàng vang lên:
- Em gái, anh chỉ cho em buff đỏ này thôi.
- Đàn anh Thanh Hóa đương nhiên không lừa em.
- Đợi khai giảng, anh dẫn em dạo hồ Vị Minh.
Không khí đóng băng.
- Tao tình cờ phát hiện cùng hội với Mẫn Học Hàng.
- Hôm đ/á/nh giải hội thấy đoạn chat này.
- Mày nói xem, đây có phải bằng chứng ngoại tình không?
- Nên điểm thi vừa công bố, tao đã nói dối giúp mày.
Ánh mắt tôi dán ch/ặt vào hai dòng chat.
Đây mới là thứ bị ghi lại, còn bao nhiêu chuyện chưa phát hiện?
Tôi không dám nghĩ tiếp.
- Mẫn Học Hàng cả người chỗ nào cũng mềm, chỉ cứng mỗi cái miệng.
- Tao không tin hắn thật lòng từ bỏ Thanh Hoa!
- Ba năm nay mày hy sinh cho hắn bao nhiêu?
- Chính mày không biết sao?
Tôi cắn ch/ặt môi.
Cảm động trong lòng tan biến sạch sẽ.
Đang giằng co thì Học Hàng gọi điện.
- D/ao Dao, anh đã nói chuyện học lại với mẹ rồi.
- Mẹ bảo anh làm gì bà cũng ủng hộ.
- Trưa mai mẹ muốn mời bố mẹ em ăn cơm.
- Để bàn chuyện ôn thi của hai đứa.
Chưa kịp nói, Tinh Ngữ đã bật chế độ im lặng.
- Đây rõ ràng là bữa tiệc Hồng Môn.
- Cứ đi! Để xem bọn họ diễn trò gì.
Tôi hít sâu, tắt chế độ im lặng:
- Được, gửi địa điểm đi, trưa mai gặp.
02
Tối đó nằm ngủ, tôi nhìn trần nhà thao thức.
Đầu óc lướt qua những kỷ niệm ba năm với Học Hàng.
Ngày khai giảng lớp 10, thi xếp lớp anh ngồi cạnh.
Dáng thẳng tắp, ánh mắt kiên cường lấp lánh sao.
Cả buổi thi, tôi chỉ chăm chú nhìn anh.
Kết quả thảm hại đến mức giáo viên chủ nhiệm hỏi:
"Em vào lớp chọn bằng cách nào?"
Sau này tôi biết anh học hành chăm chỉ.
Vì gia cảnh khó khăn.
Tôi mê mẩn khí chất nghèo khó mà kiên cường ấy.
Tôi nghĩ anh chính là nam chính nghèo vươn lên trong truyện.
Thế là bắt đầu ba năm theo đuổi.
Học kỳ I lớp 11, bộ đề nội bộ Hoàng Châu hiếm có.
Bố tôi nhờ qu/an h/ệ, bỏ cả vạn tệ mới m/ua được.
Tôi thức đêm tìm tiệm photo, in hai bản.
Sáng hôm sau lén bỏ vào bàn Học Hàng.
- Mẫn Học Hàng, tớ in cho cậu hai bản.
- Một bản luyện tập, một bản thi thử.
Anh vẫn lạnh lùng như mọi khi:
- Cảm ơn.
- Không có cái này, tôi vẫn là nhất khối.
Vẻ tự tin ấy khiến tôi mê mệt.
Thấy quà được nhận, tim đ/ập thình thịch.
Kỳ thi Olympic vật lý học kỳ II lớp 11.
Toàn thành phố chỉ một suất, thi tuyển chọn.