Hôm đó Cố Vi Minh hiếm hoi rủ tôi ra ngoài: "Giai Giai, ngày kia là giỗ mẹ anh, em đi cùng anh đến nghĩa trang nhé?"
"Tất nhiên rồi, cần em chuẩn bị gì không?"
"Chuẩn bị ít hoa quả và hoa tươi thôi, còn lại có thể m/ua ngoài nghĩa trang."
Đến ngày đi nghĩa trang, trời âm u khi xuất phát.
Khi đến nơi, mưa bay lất phất, tôi và Cố Vi Minh tưởng niệm mẹ anh trong làn mưa mỏng.
Cạnh nghĩa trang có một ngôi đạo quán, tôi chưa từng đến.
Cố Vi Minh nói, hồi nhỏ anh từng ăn cơm chay ở đó.
Đúng lúc mưa càng lúc càng to, "Vậy hôm nay mình vào ăn cơm chay, vừa tránh mưa."
Cố Vi Minh gật đầu nói "Được".
Đạo quán từ năm ngoái bắt đầu thu phí vào cửa.
Bao gồm một bữa cơm chay, 50 tệ.
Tôi đưa chứng minh thư cho nhân viên b/án vé, m/ua hai vé.
Bước vào cổng đầu tiên thấy lư hương, có thể nhận ba nén hương miễn phí.
Tôi và Cố Vi Minh thắp hương xong, đi vào trong là nhà ăn.
Đúng giờ cơm, người ăn không đông.
Tôi để Cố Vi Minh ngồi đợi ở bàn, mình đi lấy đồ ăn.
Đang xếp hàng, thấy một nhân viên đến nói gì đó với Cố Vi Minh.
Sắc mặt anh không được tốt.
Tôi phân vân không biết có nên qua xem không, đúng lúc đến lượt mình.
Khi tôi bưng hai bát cơm chay quay lại, sắc mặt Cố Vi Minh đã bình thường.
"Lúc nãy người ta qua làm gì thế?" Tôi đặt thìa vào tay anh.
Anh im lặng một lúc rồi nói: "Không có gì."
Sau đó lặng lẽ ăn cơm.
Anh ăn rất nhanh, má phồng lên.
"Ăn chậm thôi." Tôi nhắc nhở.
Anh không đáp, vẫn không ngừng đưa đồ ăn vào miệng.
Tôi tưởng do vừa tưởng niệm mẹ xong, tâm trạng anh không tốt.
Ăn xong, mưa vẫn chưa tạnh, Cố Vi Minh nhất quyết đòi về.
"Đợi tạnh mưa rồi đi có được không?" Tôi nắm tay anh: "Mình hóng gió một lát, dễ chịu lắm."
"Không được, về thôi."
Bất đắc dĩ, chúng tôi bước ra khỏi đạo quán trong mưa.
May mắn nhanh chóng bắt được taxi, về đến nhà.
Về nhà, Cố Vi Minh thẳng tiến đến sofa ngồi xuống.
Tôi đứng ở cửa thu dọn đồ đạc.
Bỗng nghe anh gọi: "Đồng Diễm."
Trong chốc lát thế giới như tắt âm, đầu óc "ầm" vang lên, lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Anh biết rồi.
Cố Vi Minh hít sâu vài hơi.
"Em..." Tôi đến ngồi cạnh anh, nắm tay anh: "Em đã muốn nói với anh từ lâu."
Anh rút tay khỏi tay tôi: "Em đi đi."
"Em đi đâu?"
"Đến nơi em đáng lẽ thuộc về."
"Anh biết thế nào?"
"Nhân viên đạo quán đến trả lại chứng minh thư của em, nói tên em."
"Lần ăn lẩu đó, anh trong nhà vệ sinh nghe thấy ai gọi 'Đồng Diễm'. Còn tháng trước, hoa ở trường đại học bên cạnh đã tàn từ lâu."
Anh lấy chứng minh thư của tôi từ túi áo ra, đặt lên bàn trà.
"Đánh rơi lúc m/ua vé. Sau này đừng bất cẩn thế nữa."
Tôi cười khổ, đúng là lỗ hổng trăm đường. "Em dựa vào đâu mà phải đi?"
"Dựa vào việc em là Đồng Diễm."
"Tại sao?"
Anh hít một hơi: "Đồng Diễm, giữa anh và em là mối qu/an h/ệ không bình đẳng. Em có nghĩ chưa, tình cảm em dành cho anh không phải tình yêu, mà là ngưỡng m/ộ, sùng bái, biết ơn... Tóm lại, không phải yêu. Em không cần báo đáp ơn nghĩa của anh."
"Cố Vi Minh, anh tưởng em lấy thân báo đơn à?"
Anh nhíu mày: "Không phải sao?"
Tôi lắc đầu: "Không. Em thật lòng thích anh."
"Em không phải."
"Sao anh nghĩ thế? Vì anh không nhìn thấy? Anh không nhìn thấy thì mất tư cách được yêu sao? Anh không nhìn thấy thì không cho phép em yêu anh sao?"
"Em với anh, không phải tình yêu."
Cố Vi Minh nói xong liền đứng dậy định lên lầu.
Tôi chạy đến ôm ch/ặt lấy anh.
"Anh không phải em, sao biết em không yêu anh?"
"Cố Vi Minh, dù em không yêu anh, nhưng anh thì yêu em mà. Anh thật sự nỡ để em đi sao?"
Anh dùng sức gỡ tay tôi ra, "Thu xếp đồ đạc, dọn đi càng sớm càng tốt."
Hôm sau, Cố Vi Minh liên hệ công ty giúp việc cử một cô đến nấu ăn.
Anh làm như không thấy tôi.
Rèm cửa lầu hai lại kéo kín.
Tôi vào thư phòng: "Chiều nay em đi, đến chào từ biệt anh."
Anh ngồi trên sofa, không đáp.
"Cảm ơn anh nhiều năm qua chăm sóc, em đi rồi, anh nhớ ăn uống đầy đủ, ngủ nghỉ đúng giờ, ốm thì uống th/uốc, mệt thì nghỉ ngơi. Cô giúp việc có chỗ nào không tốt, cứ nói thẳng. Không sửa thì đổi người. Làm được không?"
Anh gật đầu.
"Thật sự nhớ em thì gọi điện, em bật máy 24/24."
Tôi ôm chầm lấy anh.
Anh bất động.
15.
Nửa năm sau.
Còn hơn chục ngày nữa là Tết.
Trời lạnh, mưa tuyết bay lất phất.
Tôi xách hành lý đến trước cửa nhà Cố Vi Minh.
Canh đúng giờ ăn trưa, chắc anh đang ở dưới nhà.
Bấm chuông, cô giúp việc ra mở cửa.
Chưa kịp cô ta nói gì, tôi đã xông thẳng vào trong.
Đúng như dự đoán, Cố Vi Minh đang ngồi ăn cơm.
"Này cô bé kia, sao tự tiện chạy vào thế?" Cô giúp việc hét theo sau.
"Cố Vi Minh." Tôi xộc đến trước mặt anh.
Nghe thấy giọng tôi, anh rõ ràng gi/ật mình.
Nửa năm này, tôi không liên lạc với anh lấy một lần.
Anh thì càng không thể chủ động.
Cố Vi Minh g/ầy đi nhiều, sắc mặt u ám, râu cằm cũng không cạo sạch.
Trông già đi mấy tuổi.
Anh đặt đũa xuống: "Lên lầu nói chuyện."
Vào thư phòng, tôi bật đèn, đóng cửa.
Rồi khóa trái.
Nghe tiếng "tách", lông mày anh nhíu lại.
Tôi phịch ngồi xuống sofa: "Lại đây ngồi đi."
Anh ngồi vào góc xa tôi nhất.
"Hứ." Tôi lập tức dịch sát sang, áp sát người anh.
Rồi lấy từ túi ra hợp đồng vừa ký, "bụp" đặt lên bàn trà.
"Lấy điện thoại ra, đọc nó đi." Tôi nói.
Cố Vi Minh chưa kịp phản ứng.
Tôi móc điện thoại từ túi quần anh, bật chế độ đọc.
Điện thoại tự động đọc nội dung hợp đồng.
Là hợp đồng tuyển dụng của tôi, tôi đã trúng tuyển vào một trường cấp hai gần đây làm giáo viên tiếng Anh.
...
Nội dung hợp đồng đọc xong.
Tôi nhìn Cố Vi Minh: "Cố tiên sinh, giờ em đã có công việc ổn định, lại còn cách đây chưa đầy 1km."