Lục Cẩm Thành vào ngục trở thành chuyện thường.

Hôm nay xúc phạm hoàng thân, ngày mai đàn hặc quyền thần, ngày kia nói lời bất kính trước mặt hoàng thượng.

Chức quan hắn lên xuống như diều mùa hạ, khi bay cao khi rơi xuống.

Lúc thăng chức cả triều nghiêng mắt, lúc giáng chức cả triều vui mừng.

Rồi chẳng bao lâu lại thăng, nụ cười trên mặt bọn kia chưa kịp thu.

Mà Lục Hy Linh vẫn ở biên quan lập chiến công.

Sau Lương Châu là Bình Châu, Bình Châu đến Nhạn Môn quan, Nhạn Môn quan đến Âm Sơn.

Binh lính nàng chỉ huy ngày càng đông, tên nàng ở Bắc Địch đã thành thứ dọa trẻ con khóc đêm.

Hoàng thượng phong nàng Trấn Bắc tướng quân, ban mãng bào, thưởng phủ đệ. Nàng đứng triều đường nhận chỉ, da đen bóng, tay chai sạn, trán thêm vết s/ẹo mới.

Có lần nàng về ăn Tết, ngồi sân ta gặm đùi dê. Gió biên quan thổi nàng khô ráp, nhưng tư thế gặm y hệt thuở nhỏ - hai tay ôm, miệng đầy mỡ.

Ta hỏi, biên quan khổ thế, sao không xin điều về.

Nàng nhai thịt, nói lầm bầm: "Không lập nhiều chiến công, lấy gì c/ứu anh?"

Nàng nuốt thịt, lại nói: "Anh ấy chức càng cao, kẻ th/ù càng nhiều. Lần trước đắc tội Thượng thư Binh bộ, lần sau chưa biết ai. Nếu chiến công không đủ, hoàng thượng sao ban mặt mũi cho con?"

Ta nhìn nàng.

Vết s/ẹo trên trán nàng dưới nắng trắng bệch, là nhát đ/ao ch/ém nghiêng, lệch nửa tấc là trúng mắt.

Nàng nói chuyện, ngón tay vô thức sờ sợi dây quấn chuôi đ/ao, sợi dây mòn sờn, thấm mồ hôi, thấm m/áu, màu sắc không còn nhận ra.

Ta đưa chén trà cho nàng.

Nàng đón lấy uống ừng ực, rồi tiếp tục gặm đùi dê.

Cây lựu trong sân lại ra quả.

Đỏ chót trên cành, nắng đông chiếu xuyên thấu.

Ngày tháng cứ thế trôi.

Bình lặng, thú vị.

Lục Cẩm Thành vẫn làm kẻ gai góc trên triều, hôm này hặc người này, ngày kia ch/ửi kẻ nọ.

Chức quan hắn như chim sẻ nhảy nhót, khi vụt lên khi rơi xuống.

Thăng chức về nhà uống một chén, giáng chức uống hai chén. Tửu lượng luyện lên hẳn.

Lục Hy Linh vẫn làm nữ tướng nơi biên ải.

Chiến công chất cao, da dày đen, vết s/ẹo trên trán từ hồng phai thành trắng.

Mỗi lần nàng về, kẻ th/ù của Lục Cẩm Thành tạm yên - vì cả kinh thành biết, em gái Lục Thượng thư đã về.

Vị tướng quân ch/ém đầu Tả Hiền vương Bắc Địch ở Âm Sơn đã về.

Lục Cẩm Thành đi lại càng hênh hoang.

Ta thì vẫn sống trong phủ.

Sáng dậy, uống chén trà.

Buổi sáng dạo sân, ngắm cây lựu.

Nó cao thêm chút, xuân về hoa đỏ rực như ch/áy.

Lục Cẩm Thành bảo cây này vượng ta, ta bảo cây cối gì vượng không vượng.

Hắn nghiêm túc nói: "Mẹ không hiểu, cây có linh tính."

Ta ừ.

Trưa ngủ trưa chốc lát.

Chiều có lúc đọc dược kinh, có lúc pha vài vị th/uốc chơi.

Lọ lục trong dược phòng ngày càng nhiều, ngự y c/âm vài tháng đến một lần, giúp ta thêm dược liệu hiếm.

Ông già rồi, tóc bạc trắng, nhưng tay vẫn vững.

Ông ra hiệu hỏi ta còn pha thứ đó không.

Ta bảo không, giờ không dùng.

Ông gật đầu, không hỏi nữa.

Hoàng hôn là giờ ta thích nhất.

Ngồi ghế bành dưới hiên, ngắm ráng chiều ch/áy dần, từ cam đỏ đến tím sẫm, từ tím sẫm đến xám xanh, cuối cùng chìm vào đêm.

Thị nữ dâng điểm tâm, ta nhấm nháp bánh quế. Gió thổi qua, lá lựu xào xạc.

Thỉnh thoảng tỷ đến thăm.

Bà cũng già, tóc mai điểm bạc, nhưng tinh thần còn hồi trẻ.

Con trai bà - đứa mượn giống từ Nam Phong viện - giờ quản lý Lưu phủ, hầu hạ bà thoải mái.

Mỗi lần đến bà mang đủ thứ, đồ ăn vật dụng quần áo, muốn dọn sạch Lưu phủ.

Ta bảo mang nhiều quá ăn không hết.

Bà bảo ăn không hết từ từ ăn, dù gì em cũng rảnh.

Rồi hai chị em ngồi hiên, uống trà, ăn điểm tâm, nói chuyện phiếm.

Bà kể con trai vừa nạp thiếp, cháu nội biết đi, phủ mới có đầu bếp làm bánh quế ngon hơn chỗ em.

Ta nghe, thỉnh thoảng ừ.

Có khi bà đột nhiên im lặng, nhìn ta rồi nói: "Em sống càng ngày càng thoải mái."

Ta cười, không đáp.

Tết đến là náo nhiệt nhất.

Lục Hy Linh từ biên quan về, Lục Cẩm Thành tạm gác sự nghiệp đàn hặc, cả nhà quây quần ăn cơm đoàn viên.

Lục Hy Linh gặm đùi dê, Lục Cẩm Thành uống rư/ợu, ta ăn bánh quế.

Lục Cẩm Thành say bắt đầu bóc mẽ em gái, kể nàng nuôi chim ưng tên "Tiểu Tâm Tâm", ngày nào cũng gọi.

Lục Hy Linh đ/á một phát, hắn ngã lăn cùng ghế, đứng dậy tiếp tục uống.

Ta nhìn chúng nghịch.

Ngoài cửa cây lựu phủ chút tuyết mỏng.

Đèn lồng đỏ treo hiên, chiếu sáng nền tuyết ấm áp.

Trong nhà lò than ch/áy, thỉnh thoảng tí tách, b/ắn vài tia lửa.

Đời người là vậy.

Bình lặng, thú vị, ngày lại ngày.

Không tồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phu quân muốn cưới cô gái mồ côi làm vợ, ta bắt cả hai cuốn gói ra đi.

Chương 7
Chồng ta - người thanh mai trúc mã thua trận trở về, mang theo một nữ lang y. Vì nàng ấy, hắn lớn tiếng tuyên bố muốn hòa ly để tái giá. "Thư Ninh, là ta phụ ngươi, nhưng gặp được nàng ấy, ta mới biết thế nào là tình yêu đích thực." "Coi như ta nợ ngươi một lần, ngươi hãy ngoan ngoãn đến thưa với phụ mẫu xin hòa ly, đừng làm quá lố." Ta liếc nhìn Châu Luật Xuyên như đang ngắm thằng ngốc: "Không đời nào!" Bị ta cự tuyệt, Châu Luật Xuyên tức giận thẹn thùng. Để ép ta rời khỏi Châu gia, hắn vừa bách bề chê bai, lạnh nhạt với ta, vừa dẫn theo nữ lang y kia phô trương khắp chốn, tiêu tiền như nước. Khiến cả kinh thành đều biết ta là chính thất bị chồng ruồng bỏ. Thiên hạ chờ xem ta khóc lóc đau lòng xin hòa ly, diễn lại cảnh "truy thê hỏa táng trường" như trong các tích chèo. Tiếc thay, ta không phải loại nữ nhân si tình ngu ngốc ấy. Ta kết hôn với cả gia tộc họ Châu, chứ không riêng gì Châu Luật Xuyên. Hắn đã chán ghét hôn nhân này, thì kẻ nên cuốn gói ra đi đương nhiên phải là hắn.
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
5