Lại một lần nữa lẽo đẽo trong phòng sư đệ Thương Cương buôn chuyện.
Trước mắt bỗng hiện ra dòng chữ chạy:
【Tới rồi tới rồi, bảo bối thụ của chúng ta cuối cùng cũng vào Thanh Huyền Tông, sắp thu phục được phản diện bệ/nh kiều Thương Cương rồi!】
【Vốn là đệ tử chính phái, lại vì tình không được đáp mà sa vào m/a đạo... nghĩ đã thấy kịch tính.】
【Dù rốt cuộc phản diện ch*t không toàn thây, nhưng cảnh hắn cưỡng đoạt bảo bối thụ quả thực khiến người ta phấn khích...】
Ta gi/ật mình.
Lời sắp thốt ra ngoài miệng bỗng đổi hướng.
"Hôm nay ở lễ thu đồ, có một vị đạo hữu xuất chúng lạ thường."
"Sư huynh ta quả thực... nhất kiến khuynh tâm."
1
Hồi lâu sau, Thương Cương mới khẽ nhướng mày.
Hai chữ như nghiến vào kẽ răng: "Khuynh tâm?"
"Bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu nghe sư huynh nói lời này."
Hắn chăm chăm nhìn ta, bỗng nheo mắt lại: "Ta rất tò mò, người ấy là dạng người thế nào?"
"Ờ..." Ta bị hỏi đến ấp úng.
Thành thật mà nói, ta chỉ nhớ nhân vật thụ này vừa đoán ra linh căn hiếm có.
Lại còn sớm đạt được bản mệnh pháp khí từ thời phàm nhân.
Nhưng họ tên, dung mạo thế nào thì nhất loạt quên sạch.
Ta đành bịa đặt: "Sư huynh... sư huynh chỉ liếc nhìn một cái, đã không dám nhìn thẳng lần nữa."
Sợ Thương Cương không tin, lại thành khẩn bổ sung: "A Cương, ngươi có hiểu không? Trước mặt người mình thầm thương, người ta thường nhát gan lắm."
Biểu cảm hắn cứng đờ một chút, sau đó trở mình lên giường.
"Sư huynh, hôm nay ta hơi mệt. Những lời ngươi định nói, để ngày mai nghe tiếp vậy."
2
Ta ngoan ngoãn bước ra khỏi phòng.
Ta tin chắc rằng, Thương Cương sẽ không tranh giành tình lang với sư huynh nhiều năm chung sống.
Như thế hắn sẽ không yêu nhân vật thụ, không rơi vào kết cục thảm thương kia.
Còn phản ứng kỳ quặc hiện tại, chắc chỉ do ta can thiệp vào kịch bản mà thôi.
Nghĩ vậy, ta huýt sáo vui vẻ.
Vừa hay thấy trên núi có bóng người áo trắng đang múa ki/ếm.
Liền nhón chân, phi thân tới đó.
Người kia phản ứng nhanh nhẹn, thu thế hành lễ: "Vân Diểu đây, bái kiến Ôn sư huynh."
Thanh ki/ếm trong tay hàn quang lấp lánh.
Ta lập tức nhận ra, đây chính là nhân vật thụ.
"Vân sư đệ vừa nhập môn đã chăm chỉ như vậy sao? Đáng khen đáng khen."
Ta hơi kinh ngạc, thuận tay với vào trong ng/ực.
Vốn định lấy vài viên tiên đơn tặng hắn, nào ngờ chỉ mò được một tấm bùa bình an.
Ta chợt nhớ, trước đây ta làm đại sư huynh cô đ/ộc nhiều năm, mới đợi được Thương Cương này.
Lúc ấy ta vô cùng vui mừng, đặc biệt xuống núi m/ua bùa bình an làm lễ gặp mặt, còn chuẩn bị sẵn nhiều món cho đồng môn sau này.
"Nè." Ta đưa bùa bình an cho Vân Diểu: "Đây là đồ sư huynh đeo nhiều năm, thấm đẫm linh khí."
"Gặp nguy hiểm, vứt thứ này ra, cũng có thể lừa được không ít yêu thú."
Vân Diểu sắc mặt kinh hỉ: "Đa tạ sư huynh."
Rồi lại ngập ngừng: "Nhưng đây rốt cuộc là vật sư huynh trân tàng bấy lâu..."
Ta vừa cười vừa nhét bùa vào ng/ực hắn.
Vừa định mở miệng giải thích.
Dòng chữ chạy trước mắt bỗng cuồn cuộn:
【Đây là ai vậy? Bảo bối thụ giờ này không nên gặp mặt phản diện sao?】
【Hừ, đủ thấy bảo bối thụ mê người thế nào, đủ loại mèo chó đều ra sức nịnh nọt.】
【Trời, mọi người quên rồi sao? Đây chính là cái sư huynh x/á/c ch*t tự tay đẩy phản diện xuống Vạn H/ồn Cốc đó. Nếu không có bảo bối thụ ta, phản diện sớm đã h/ồn phi phách tán dưới cốc rồi.】
Ta nghẹn họng.
Vạn H/ồn Cốc, nơi tụ tập vô số oan h/ồn dữ tợn.
Đừng nói đệ tử, ngay trưởng lão trong tông cũng không thể bình yên sống vài ngày.
Ta sao có thể đẩy Thương Cương xuống đó chứ?!
Chưa kịp tiêu hóa chuyện này.
Sau lưng, giọng nói lạnh lẽo bỗng vang lên.
"Sư huynh."
Ta cứng đờ quay đầu.
Đối diện nụ cười vô h/ồn của Thương Cương.
"Ta c/ầu x/in ba ngày, mới được tấm bùa này."
"Vậy mà sư huynh, lại dễ dàng đem đồ của mình cho người khác thế ư?"
3
Câu nói lập tức khiến ta tỉnh táo.
Nói bậy.
Lúc ấy rõ ràng là ta trốn xuống núi bị sư phụ ph/ạt giam.
Qua miệng hắn, lại thành c/ầu x/in ba ngày.
Nhưng ta không muốn bị bóc mẽ trước mặt sư đệ mới.
Liền hắng giọng ngượng ngùng: "A Cương đừng có nói nhảm."
Lần này, Thương Cương đến nụ cười cũng không thèm giữ.
Hắn quay sang Vân Diểu, ánh mắt như nhìn x/á/c ch*t.
"Muốn so tài, cứ tới đây."
Vân Diểu lập tức hiện vẻ nghi hoặc.
Ta càng đ/au đầu.
Cái quái gì thế, ai thèm so tài với hắn chứ?!
Không khí căng thẳng, ta vội chuyển đề tài.
"Ờ... thí luyện bí cảnh sắp tới, Vân sư đệ đã có người đồng hành chưa?"
Vân Diểu dù khó hiểu vẫn lễ phép đáp: "Bẩm Ôn sư huynh..."
Nhưng lời chưa dứt, Thương Cương đã ngắt lời.
"Sư huynh đã hứa cùng ta đồng hành, vị đồng môn này phiền tìm người khác vậy."
Nói xong, hắn đột ngột kéo ta ra sau lưng.
Ánh mắt cảnh giác, như có kẻ định bắt đi ta.
Ta ngớ người, đây lại là hứa hẹn với ai?
Lúc này, dòng chữ chạy cũng vừa lăn qua:
【??? Chuyện gì thế, phản diện sao như sắp mất vợ thế kia?】
【Hỏng rồi, không lỡ mất cốt truyện then chốt? Phản diện vốn phải cùng bảo bối thụ vào bí cảnh chứ!】
【Mọi người đừng lo, chắc chỉ là phản diện ngạo kiều đang giương đông kích tây để thu hút bảo bối thụ thôi.】
Câu cuối được nhiều người tán đồng.
Ta lại chìm vào suy nghĩ.
Nếu không nhầm, sau khi làm lo/ạn cốt truyện then chốt này, khả năng Thương Cương yêu Vân Diểu sẽ càng thấp.
Thế là ta dẹp bỏ ý định chất vấn.
Quay sang Vân Diểu nở nụ cười: "Sư đệ chớ trách. A Cương từ nhỏ ở cùng ta quen rồi, không muốn chia lìa."
Thương Cương rõ ràng không ngờ ta thừa nhận chuyện không đâu, khóe miệng hơi nhếch lên.
"Đương nhiên." Ta ngập ngừng, lại nói: "Nếu sư đệ có nhân tuyển, ta nguyện đi thuyết phục giúp."
Khóe miệng vừa nhếch lên đã rũ xuống.
Vân Diểu vốn không hiểu, nhưng bắt được biểu cảm của Thương Cương, trong lòng chợt sáng tỏ.
Hắn nở nụ cười mỉm, tự giác nói: "Đa tạ sư huynh. Nhưng sư đệ còn có việc bận, xin phép cáo từ."
Ta không hề hay biết, gật đầu tỏ vẻ hiểu chuyện.