Ông ta không nên biết tôi đang phối hợp điều tra.

Trừ khi có người báo cho ông ta.

Phòng Kiểm toán có vấn đề.

Tôi lôi danh thiếp giám đốc Lưu ra, bấm số.

"Giám đốc Lưu, hôm nay có ai tiết lộ chi tiết điều tra với tổng giám đốc Tôn không?"

Đầu dây bên kia im lặng giây lát.

"Sao cô biết?"

"Ông ta vừa gọi cho tôi, bảo tôi tập trung vào công việc chính."

"...Tôi hiểu rồi."

"Giám đốc Lưu, người họ Triệu trong phòng ông, tuần trước có ăn cơm với tổng giám đốc Tôn phải không?"

Im lặng kéo dài hơn.

"Cô để ý cả chuyện này?"

"Trưa hôm kia ở nhà hàng đối diện công ty, tôi đi m/ua cà phê thấy."

"Tôi sẽ xử lý."

Cúp máy, tôi dựa vào lưng ghế.

Vũng nước này sâu hơn tôi tưởng.

Trần Gia chỉ là kẻ chạy việc dưới đáy. Quản lý Mã là mắt xích trung gian. Tổng giám đốc Tôn là kẻ chủ mưu. Trong nội bộ phòng Kiểm toán còn có người của ông ta.

Một chuỗi lợi ích hoàn chỉnh.

Mà tôi, vốn chỉ muốn yên ổn làm nhân viên lập kế hoạch ở công ty quảng cáo, tránh xa mấy con số và báo cáo.

Ngờ đâu con số và báo cáo tự tìm đến cửa.

Tối về đến nhà, có người đứng chờ trước cửa.

Trần Gia.

Cô ta mặc áo khoác xám, tay nắm ch/ặt phong bì giấy kraft, trông tiều tụy hơn ban ngày nhiều.

"Cậu đến làm gì?"

"Chiêu Chiêu, tớ c/ầu x/in cậu một việc."

Giọng cô ta khác hẳn ban ngày, không còn sắc bén, mà đầy van nài.

"Cậu có thể nói với phòng Kiểm toán rằng chuyện này không liên quan đến tớ không? Cậu bảo cậu huỷ thẻ ăn chỉ vì không dùng nữa, không phải nghi ngờ tớ."

"Rồi sao nữa?"

"Rồi chuyện này sẽ xử lý như lỗ hổng hệ thống thông thường, ghi chép thanh toán đổ lỗi do trục trặc hệ thống. Tổng giám đốc Tôn đã sắp xếp xong, tìm nhà cung cấp IT ra nhận lỗi thay."

Tôi nhìn phong bì trong tay cô ta.

"Cái gì đấy?"

Cô ta đưa phong bì tới.

Tôi không nhận.

"Năm vạn tệ." Cô ta nói, "Tiền mặt. Cậu cầm đi, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì."

"Năm vạn để tôi giúp các người che đậy lỗ hổng tám mươi bảy vạn?"

"Không phải che đậy, chỉ là cậu đừng cung cấp thông tin nữa—"

"Trần Gia." Tôi ngắt lời, "Tám mươi bảy vạn khai báo giả, đủ tiêu chuẩn khởi tố hình sự. Giờ cậu mang tiền đến bịt miệng tôi, đây gọi là hối lộ."

Cô ta sững người.

"Cậu rốt cuộc làm quảng cáo hay làm nghề gì? Sao ngay cả chuyện này cũng—"

"Cậu về đi."

"Thẩm Chiêu Chiêu!" Cô ta bỗng cao giọng, "Cậu nhất định phải chống lại tất cả mọi người sao? Cậu có biết tổng giám đốc Tôn nắm quyền sinh sát trong công ty này không, tổng giám đốc Lý còn phải nể mặt ông ta. Cậu tưởng một nhân viên lập kế hoạch như cậu có thể làm nên chuyện gì?"

"Tôi có làm nên chuyện hay không không quan trọng. Quan trọng là những đơn thanh toán giả dưới tên cậu, mỗi cái đều có chữ ký điện tử và ghi chép thao tác của cậu. Dù tôi không nói gì, kiểm toán đến cuối cùng vẫn sẽ truy ra cậu."

"Khác nhau mà—"

"Vậy tôi nói thêm cho cậu biết." Tôi dựa khung cửa, "Mười bốn lần cậu thử đăng nhập tài khoản thanh toán của tôi, địa chỉ IP chính x/á/c đến từ chỗ ngồi của cậu. Dù cậu có format máy tính, nhật ký tường lửa công ty cũng lưu ít nhất sáu tháng."

Tay Trần Gia r/un r/ẩy.

"Cậu không phải dân quảng cáo."

"Hiện tại thì là."

"Trước đây cậu..."

"Cậu về đi, Trần Gia."

Tôi đóng cửa.

Bên ngoài yên lặng rất lâu, rồi tiếng bước chân xa dần.

Tôi lấy điện thoại, nhắn cho giám đốc Lưu: "Trần Gia vừa đến tìm tôi, mang năm vạn tệ mặt định m/ua chuộc tôi thay đổi khai báo. Tôi không nhận. Đề nghị các anh nhanh chóng thu thập chứng cứ hiện có, bên kia đang chuẩn bị đổ lỗi cho nhà cung cấp IT."

Gửi xong, tôi mở tủ lạnh lấy chai nước.

Tay hơi run.

Không phải sợ hãi. Mà là cảm giác đã lâu không gặp.

Lần trước có cảm giác này, là ba năm trước ở Hoa Tín.

Lúc đó số tiền hai mươi triệu, liên quan nhiều người hơn bây giờ. Kết cục lần đó - tôi thắng. Nhưng sau khi thắng, tôi không thể ở lại Hoa Tín.

Thế nên tôi chạy sang làm quảng cáo.

Giờ lịch sử lại lặp lại.

Thôi, đã tránh không được thì không tránh nữa.

Ngày thứ ba, công ty phát thông báo toàn thể.

"Do nhu cầu tối ưu hệ thống nội bộ, tạm dừng mọi quy trình phê duyệt thanh toán từ hôm nay. Đề nghị các phòng ban phối hợp."

Bề ngoài là tối ưu hệ thống.

Thực chất là phòng Kiểm toán đóng băng toàn bộ kênh thanh toán.

Phản ứng của tổng giám đốc Tôn nhanh hơn tôi tưởng.

Chiều cùng ngày, phòng Sáng tạo đột nhiên nhận được lệnh điều chuyển nhân sự.

"Do điều chỉnh nghiệp vụ, nhân viên phòng Sáng tạo Thẩm Chiêu Chiêu từ hôm nay chuyển sang phòng Hành chính Hậu cần, vị trí chuyên viên hành chính, mức lương áp dụng theo tiêu chuẩn vị trí mới."

Giảm lương, điều chuyển.

Đường Khả nhìn thấy thông báo suýt bật khỏi ghế: "Cái gì thế này? Cậu có phạm lỗi gì đâu, sao lại điều chuyển?"

"Cậu nghĩ sao?"

"Tổng giám đốc Tôn ra tay?"

Tôi không trả lời, cầm lệnh điều chuyển xem chữ ký cuối.

Người ký: Tổng giám đốc Nhân sự Tiền Mẫn.

Tiền Mẫn và tổng giám đốc Tôn là bạn đại học, chuyện này không phải bí mật trong công ty.

"Chiêu Chiêu, cậu tính sao?"

"Nhận đã."

"Cậu đi/ên rồi? Phòng Hành chính Hậu cần chỉ toàn việc lặt vặt—"

"Đường Khả, tớ cần cậu giúp một việc."

"Việc gì?"

"Cậu quen ai bên IT không?"

Đường Khả suy nghĩ: "Phó Diễn? Cái anh ít nói ấy? Anh ấy hợp tác với phòng mình năm ngoái trong dự án sự kiện trực tuyến."

"Cậu giúp tớ hẹn gặp anh ấy được không?"

"Cậu tìm anh ta làm gì?"

"Có việc."

Đường Khả nhìn tôi hồi lâu, thở dài: "Được."

Trưa hôm sau, sân thượng công ty. Phó Diễn trẻ hơn tôi tưởng, khoảng hai mươi bảy tám tuổi, mặc áo sơ mi kẻ carô, tay cầm ly cà phê Americano.

"Đường Khả nói cô tìm tôi?"

"Tôi cần điều một số dữ liệu, nhưng quyền hạn hiện tại không đủ."

"Dữ liệu gì?"

"Nhật ký thao tác trong hệ thống thanh toán ba tháng qua. Bao gồm lịch sử gọi chữ ký điện tử, địa chỉ IP, thời gian đăng nhập."

Phó Diễn không trả lời ngay, nhìn tôi vài giây.

"Cô biết việc này cần làm theo thủ tục chứ?"

"Nếu làm thủ tục, đơn xin sẽ đến bàn tổng giám đốc Tôn trước, rồi những dữ liệu này có thể sẽ biến mất."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

TÔI BỊ XÀ YÊU CẤP TRÊN LỪA LÀM VỢ

7
Tôi là một con thỏ tai cụp thành tinh, song tính, nhát gan, rất dễ bị kinh sợ. Để sống sót, tôi trà trộn vào Cục Quản lý Yêu làm văn viên. Nhưng tôi không ngờ cấp trên trực tiếp của tôi, Hoắc Nghiễn, bản thể lại là một con rắn mamba đen. Sự áp chế của thiên địch khiến mỗi lần gặp hắn, chân tôi đều mềm nhũn. Tôi còn phải liều mạng kẹp chặt cái đuôi, sợ để lộ bí mật khó nói kia. Để giữ mạng, ngày nào tôi cũng xịt nước hoa đuổi rắn lên người. Cho đến ngày team building, tôi lỡ uống rượu, co ro trong góc run rẩy. Cái đuôi của Hoắc Nghiễn lặng lẽ quấn tới. Hắn thè lưỡi rắn bên tai tôi, giọng khàn khàn lại nguy hiểm. “Thỏ con, chẳng lẽ em không biết sao?” “Mùi này đối với rắn mà nói, chẳng khác nào đang phát tín hiệu cầu phối.”
Boys Love
Hiện đại
0