Chương 6: Đêm Tra Điểm, Thủ Khoa Tỉnh Không Phải Cô Ta

Đêm tra điểm, Lâm Tri Hạ đăng một dòng trạng thái.

Trong ảnh, cô ta ngồi trước bàn học, trên bàn có sữa nóng, hoa hướng dương và cuốn "Hướng Dẫn Chọn Trường Đại Học" đang mở.

Lời bình:

【Mong mọi nỗ lực đều không phụ lòng.】

Phía dưới, vô số họ hàng thả tim.

Cô dì chú bác bình luận:

【Cháu nhất định đậu thủ khoa!】

【Nhà có hai nữ sinh ưu tú, phúc khí quá!】

【Chờ tin vui của Tri Hạ!】

Tôi lướt qua, không thèm like.

Chín giờ tối, hệ thống tra điểm mở.

Tôi ngồi trong phòng cô Lương, nhập số báo danh.

Enter.

Màn hình nhấp nháy.

Kết quả hiện ra:

Tổng điểm: 723.

Toán: 150.

Lý: 148.

Hóa: 147.

Ngoại ngữ: 148.

Ngữ văn: 130.

Cô Lương ôm ch/ặt lấy tôi: "Thủ khoa tỉnh chắc chắn rồi!"

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Đúng lúc đó, điện thoại cô Lương đổ chuông.

Hiệu trưởng gọi.

Giọng nói hào hứng vang lên loa ngoài:

"Cô Lương ơi! Lâm Tuệ Ninh được 723 điểm! Thủ khoa tỉnh của chúng ta!"

Cô Lương cười toe toét: "Vâng, em đang ở cùng cháu đây."

Hiệu trưởng nói tiếp:

"Nhanh lên! Phóng viên đã đến trường rồi!"

Cúp máy, cô Lương quay sang nhìn tôi.

"Muốn về trường không?"

Tôi lắc đầu: "Không."

"Vậy..."

"Con muốn xem điểm của Lâm Tri Hạ."

Cô Lương ngơ ngác.

Tôi mỉm cười: "Cô có số báo danh của cô ta."

Mười phút sau.

Kết quả của Lâm Tri Hạ hiện lên màn hình.

Tổng điểm: 489.

Toán: 72.

Lý: 81.

Hóa: 75.

Ngoại ngữ: 90.

Ngữ văn: 171.

Cô Lương nhíu mày: "Văn cao bất thường."

Tôi gật đầu.

Đúng như dự đoán.

Kiếp trước, điểm văn của cô ta cũng cao ngất ngưởng.

Vì bài thi ấy, do tôi làm hộ.

Năm đó, Lâm Tri Hạ khóc lóc nói không làm được bài, ba mẹ ép tôi nhường phòng thi cho cô ta.

Lần này, tôi không nhường.

Nhưng cô ta vẫn có điểm văn cao.

Chỉ có một khả năng.

Cô ta đã gian lận.

Tôi chụp màn hình, lưu lại.

Lúc này, nhóm họ hàng sôi sục.

【Thủ khoa tỉnh là Tuệ Ninh! 723 điểm!】

【Trời ơi, Hoa Thanh ổn rồi!】

【Nhà này phúc đức quá!】

Lâm Tri Hạ im lặng.

Bài đăng về "nỗ lực" đã bị xóa.

Nửa đêm, tôi nhận được tin nhắn của mẹ.

【Con về nhà đi, mẹ có chuyện muốn nói.】

Tôi nhắn lại:

【Nói qua đây cũng được.】

Ba phút sau, bà gửi một tấm ảnh.

Là giấy chứng nhận trầm cảm của Lâm Tri Hạ.

Kèm lời nhắn:

【Em gái con định t/ự t*.】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Biết Trước Kết Cục, Tôi Cướp Luôn Nam Chính

Chương 17
Đang trong thời gian yêu đương mặn nồng với bạn trai quen qua mạng. Bố mẹ bỗng bảo tôi về nhà để liên hôn. Tôi không hề do dự mà từ chối. “Để em gái đi đi, dù sao nó cũng không có bạn trai.” Đúng lúc ấy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận trôi nổi. 【Kế hoạch của nữ chính thành công rồi! Bảo bạn trai mình đi yêu qua mạng với chị gái, quả nhiên con ngốc đó không chịu gả vào hào môn nữa.】 【Nữ chính tay trái là thái tử gia nhà giàu, tay phải là cún con tình nhân. Đợi cô ấy ngồi vững vị trí thiếu phu nhân hào môn rồi thì cả nhà nữ phụ đừng hòng có ngày yên ổn.】 【Sau này nữ phụ phát hiện mình bị lừa nên đi chất vấn em gái. Kết quả là gặp “tai nạn xe ngoài ý muốn”, vừa mù vừa điếc còn bị cụt chân. Đây chính là cái giá phải trả khi đối đầu với đại nữ chính của chúng ta!】 Tôi rùng mình một cái. Lập tức gọi bố mẹ đang thất vọng quay lại. “À thì…” “Con đồng ý gả cho Chung Du.”
Hiện đại
Ngôn Tình
34