Chương 14: Kết Quả Điều Tra Công Bố, Sự Thật Hiện Rõ
Kết quả điều tra của Sở Giáo dục đến nhanh hơn tôi tưởng.
Ba ngày sau, trang chủ trường công bố thông báo.
【Qua phối hợp kiểm tra của Hội đồng thi và Sở Giáo dục, điểm thi đại học của Lâm Tuệ Ninh là chính x/á/c, không có hành vi gian lận.】
【Thành tích thi phù hợp với biểu hiện học tập thường ngày, kinh nghiệm thi đấu và logic làm bài.】
【Hành vi tố cáo á/c ý, gây rối trật tự tuyển sinh sẽ được điều tra thêm.】
Thông báo đăng lên, dư luận dậy sóng.
【Biết ngay mà! Được 725 điểm cần gì gian lận?】
【Kẻ tố cáo đ/ộc á/c thật, đúng lúc giấy báo sắp về.】
【"Tố cáo á/c ý" bốn chữ này nặng đấy, nghĩa là đã tìm ra manh mối?】
【Ghép với tiệc mừng và đạo văn trước đây, không khó đoán ai tố cáo.】
Tên Lâm Tri Hạ lại lên top tìm ki/ếm địa phương.
Từ bị nghi ngờ đạo văn.
Giờ thêm tội - tố cáo á/c ý chị gái thủ khoa gian lận.
Cô ta hoàn toàn sụp đổ.
Chiều hôm đó, cô ta xông đến cổng trường.
Lần này, không mặc váy trắng.
Tóc rối bù, mặt mày tiều tụy, mắt sưng húp.
Cô ta đ/ập cổng sắt: "Lâm Tuệ Ninh! Ra đây!"
Bảo vệ ngăn lại: "Em không phải học sinh trường này, không được vào!"
Lâm Tri Hạ gào lên: "Tôi tìm Lâm Tuệ Ninh! Để nó ra gặp tôi!"
Tôi đang ở thư viện.
Cô Lương chạy vào tìm: "Tri Hạ đang làm lo/ạn ngoài cổng."
Tôi gập sách lại: "Con biết rồi."
"Con định thế nào?"
"Gặp thôi."
Cô Lương lo lắng: "Cô đi cùng."
Tôi lắc đầu: "Một mình con được."
***
Cổng trường đã tụ đám đông.
Lâm Tri Hạ thấy tôi, mắt đỏ ngầu.
"Cuối cùng cũng dám ra!"
Tôi đứng cách cô ta hai mét: "Nói đi."
Cô ta giơ điện thoại lên: "Vui chưa? Giờ tôi bị cả thế giới ch/ửi, vui chưa?"
Tôi nhìn đám đông xung quanh.
"Chuyện này nên nói ở đây?"
"Tôi không sợ!" Lâm Tri Hạ hét lên. "Chị đã h/ủy ho/ại tôi rồi, còn sợ gì nữa?"
Nước mắt cô ta trào ra.
"Từ nhỏ, chị luôn hơn tôi. Chị giỏi giang, chị được khen ngợi. Tôi chỉ muốn có một thứ chị không có, sao không được?"
Tôi hỏi: "Thứ gì?"
"Tình yêu của ba mẹ!"
Cô ta khóc nấc.
"Tôi biết tôi không giỏi bằng chị. Nhưng ba mẹ yêu tôi hơn! Đó là thứ duy nhất tôi hơn chị!"
"Sao chị không chịu nhường tôi? Sao chị nhất định phải cư/ớp đi?"
Tôi nhìn cô ta.
"Tôi cư/ớp gì của em?"
"Tình yêu? Sự công nhận? Hay là..."
Tôi bước tới một bước.
"Cả cuộc đời này?"
Lâm Tri Hạ r/un r/ẩy.
Tôi nói tiếp: "Em có biết vì sao ba mẹ yêu em không?"
"Vì em yếu ớt."
"Vì em cần họ."
"Nhưng tình yêu đó không phải vô điều kiện."
"Một khi em không còn dễ bảo, không còn đáng thương, không còn là đứa con gái nhỏ cần bảo vệ..."
"Em xem họ còn yêu em không?"
Lâm Tri Hạ sững người.
Tôi mỉm cười: "Em đang trải nghiệm rồi đó."
"Từ khi em thi trượt, từ khi em đạo văn bị phát hiện, từ khi em tố cáo tôi thất bại..."
"Ba mẹ còn yêu em như xưa?"
Cô ta mặt tái mét.
Tôi biết mình trúng tim đen.
Bởi tôi từng trải qua.
Khi tôi không còn là đứa con ngoan, khi tôi bắt đầu đòi hỏi, tình yêu của họ lập tức rút đi.
Như nước chảy xuôi.
Không chút lưu luyến.
Lâm Tri Hạ lắc đầu: "Không... ba mẹ vẫn yêu tôi..."
Tôi thở dài.
"Vậy sao họ bắt em đến đây làm trò cười?"
"Vì họ biết mình không dám đối mặt với tôi."
"Nên đẩy em ra đây."
Cô ta như bị điện gi/ật.
"Không phải! Tôi tự đến!"
Tôi cười: "Sao em dám chắc?"
Lâm Tri Hạ mở điện thoại.
Tôi đoán cô ta định gọi cho ba mẹ.
Nhưng không ai bắt máy.
Cô ta gọi đi gọi lại.
Vô vọng.
Mặt cô ta dần mất hết m/áu.
Tôi nhìn đồng hồ.
"Về đi."
"Trước khi mất mặt thêm."
Lâm Tri Hạ ngẩng đầu, mắt đầy h/ận th/ù.
"Lâm Tuệ Ninh."
"Chị tưởng chị thắng rồi sao?"
"Chị đã hủy cả đời tôi."
Tôi lắc đầu.
"Hủy đời em là chính em."
"Và ba mẹ."
Nói xong, tôi quay lưng.
Đám đông tự động dạt sang hai bên.
Như mở đường.
***
Tối hôm đó.
Giấy báo nhập học Bắc Đại về đến trường.
Tấm thiệp đỏ thắm.
Tên tôi được in hoa.
Lâm Tuệ Ninh.
Khoa Quản lý Quang Hoa.
Cô Lương ôm tôi: "Chúc mừng con."
Tôi vuốt ve tấm thiệp.
"Con tự do rồi."
Thật sự.
Tự do.
***
Tháng 9.
Tôi lên đường nhập học.
Không ai tiễn ở sân bay.
Chỉ có cô Lương và Trần Dự An.
Trần Dự An cũng đậu Bắc Đại.
Cậu đẩo vali cho tôi: "Lần này không sợ bị ai đổi nguyện vọng nữa."
Tôi cười: "Ừ."
Máy bay cất cánh.
Thành phố nhỏ dần khuất.
Tôi nhắm mắt.
Mười tám năm.
Cuối cùng cũng bay đi.
***
Ký túc xá Bắc Đại.
Căn phòng bốn người.
Ba bạn cùng phòng đều dễ thương.
Tối đầu tiên, chúng tôi rủ nhau ăn lẩu.
Một bạn hỏi: "Tuệ Ninh từ đâu đến thế?"
Tôi trả lời: "Một nơi xa lắm."
Họ cười: "Xa đến mức nào?"
Tôi nhúng thịt vào nồi.
"Xa đến mức..."
"Không cần quay lại."
***
Tháng 10.
Tôi nhận tin nhắn của mẹ.
【Con gái, mẹ đến thăm con được không?】
Tôi nhắn lại: 【Không tiện.】
Bà lại nhắn: 【Mẹ chỉ muốn nhìn con từ xa...】
Tôi tắt máy.
Trần Dự An mang trà sữa đến.
"Ai làm phiền?"
Tôi lắc đầu: "Không ai."
Cậu không hỏi thêm.
Chiều tà.
Chúng tôi ngồi trên ghế đ/á trong khuôn viên trường.
Gió thu mát rượi.
Trần Dự An đột nhiên nói: "Tôi đã thích cậu từ hồi cấp ba."
Tôi quay sang.
"Tại sao không nói sớm?"
Cậu cười: "Vì cậu lúc đó giống con nhím."
"Toàn gai."
Tôi nhíu mày: "Bây giờ không còn gai?"
"Còn."
Cậu nhìn tôi.
"Nhưng tôi thích."
***
Năm hai mươi hai tuổi.
Tôi tốt nghiệp thủ khoa.
Lâm Tri Hạ kết hôn với một người đàn ông gấp đôi tuổi.
Mẹ gọi điện: "Con có về dự đám cưới không?"
Tôi nói: "Không."
Bà khóc: "Dù sao cũng là em gái..."
Tôi cúp máy.
***
Năm hai mươi lăm tuổi.
Công ty tôi và Trần Dự An khởi nghiệp thành công.
Lên sàn chứng khoán.
Báo chí gọi tôi là "Nữ CEO trẻ nhất thung lũng Silicon".
Phóng viên hỏi: "Động lực lớn nhất của cô là gì?"
Tôi nhìn vào ống kính.
"Từng có người nói tôi không xứng được yêu."
"Nên tôi học cách yêu chính mình."
"Và chứng minh họ sai."
***
Năm ba mươi tuổi.
Ba qu/a đ/ời.
Tôi về dự đám tang.
Lâm Tri Hạ dắt hai đứa con, mặt mày hốc hác.
Bà ngoại nắm tay tôi: "Tha thứ cho họ đi."
Tôi lắc đầu: "Con không gi/ận."
"Con chỉ quên thôi."
***
Năm bốn mươi tuổi.
Tôi và Trần Dự An về hưu non.
Đi du lịch vòng quanh thế giới.
Một ngày ở Paris.
Tôi nhận được email.
Là Lâm Tri Hạ.
【Chị, em bị u/ng t/hư.】
Tôi xóa mail.
Không trả lời.
Trần Dự An hỏi: "Chuyện gì?"
Tôi nắm tay cậu.
"Chuyện cũ."
"Đã qua rồi."
Nắng chiếu qua kính màu nhà thờ Đức Bà.
Rực rỡ.
Như cuộc đời mới.
Không còn bóng đêm.
Hết.