"Sáng nay em mặc không phải bộ này, mới m/ua à?"
"Ừ."
Ninh Thiên Dã cất túi giùm tôi, nhưng tuột tay, chiếc áo lót rơi ra.
Anh đơ người, ánh mắt tắt lịm: "... Áo lót cũng mới m/ua?"
Tôi sắp chịu không nổi, định thú nhận: "Anh đừng hiểu nhầm..."
Ninh Thiên Dã bỗng ngắt lời: "Vậy đúng lúc, anh giặt luôn cho em."
Lời tôi nghẹn lại.
Gì chứ?
Bình thường sao?
Giặt đồ! Giặt đồ!
Ngày nào cũng giặt đồ!
Phát mệt!
10.
Tôi vừa buồn, vừa thấy buồn cười.
Điều này nghĩa là gì?
Ninh Thiên Dã đã trượt bài kiểm tra của Thái Chiêu Chiêu.
Thậm chí còn tệ hơn.
Không chỉ làm ngơ, mà còn dung túng.
Phải chăng vì Ninh Thiên Dã quá hối lỗi nên không dám vạch trần tôi?
Đêm đó, tôi lại ngủ một mình.
Chỉ nửa tỉnh nửa mơ, cảm nhận có ai đó hôn lên nước mắt.
Tôi biết đó chỉ là mơ.
Vì Ninh Thiên Dã đã không còn yêu tôi.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm.
Suy nghĩ cả đêm, tôi nhờ Thái Chiêu Chiêu tìm luật sư soạn đơn ly hôn.
Dù Ninh Thiên Dã vẫn tốt với tôi, nhưng quan điểm tình yêu của tôi không chấp nhận vết nhơ.
Tôi không thể chấp nhận người mình yêu chung giường khác mộng, càng không chấp nhận tình yêu thuần khiết kiểu Plato.
Thái Chiêu Chiêu nhanh chóng gật đầu.
【Đừng nghĩ nhiều, tập trung sự nghiệp đi, đàn ông chỉ là đồ chơi thôi.】
【Lần sau em xin kịch bản hay, chúng ta sẽ bùng n/ổ.】
Mở cửa ra, Ninh Thiên Dã vẫn mặc bộ đồ cũ.
Tôi muốn hỏi sao ba ngày không thay đồ?
Nhưng nghĩ lại, có lẽ người khác thích nên anh mặc thế, cần gì quan tâm.
Tôi im lặng ăn sáng cùng Ninh Thiên Dã.
Anh vẫn như không có chuyện gì, múc cho tôi bát cháo đầy.
Tôi cầm thìa ăn uể oải.
Mấy lần định nhắc chuyện ly hôn, nhưng không nói ra được.
Vì sợ sẽ khóc nếu nói trực tiếp.
Tôi không muốn thế.
Mất tôi là thiệt thòi của Ninh Thiên Dã, đáng lẽ anh phải khóc.
Hôm nay là ngày nghỉ cuối, tôi đặt vé máy bay 3 giờ chiều.
Nhưng đổi thành 10 giờ sáng.
Ninh Thiên Dã biết tin, làm rơi vỡ bát.
Tôi cúi nhặt, bị anh nắm ch/ặt tay: "Để anh, em đừng động vào."
Anh lặng lẽ dọn dẹp, cầm chìa khóa: "Anh đưa em ra sân bay."
"Không cần." Tôi cáu kỉnh.
Ánh mắt anh tối sầm: "Cũng phải... em có lẽ không tiện..."
Tôi kéo vali ra cửa.
Ninh Thiên Dã bỗng níu áo tôi: "Vợ ơi, làm xong việc em có về không?"
Về làm gì?
Ngắm anh giữ mình cho người khác sao?
Tôi gi/ật áo lại, bực bội: "Tính sau."
Cửa đóng sầm.
Ánh sáng trong mắt Ninh Thiên Dã tắt hẳn.
11.
Thái Chiêu Chiêu làm việc hiệu quả.
Trước khi lên máy bay, đơn ly hôn đã gửi đến.
Tôi xem lướt, chuyển ngay cho Ninh Thiên Dã.
【Ly hôn đi, không vấn đề gì thì in ra ký nhé.】
Gửi xong, tôi bật chế độ máy bay.
Chuyến bay hai tiếng trôi qua nhanh.
Vừa hạ cánh, điện thoại trong túi rung liên hồi, tin nhắn ùn ùn.
Tôi định lấy ra xem.
Bỗng có người đẩy mạnh, điện thoại rơi vỡ tan.
Người mẹ bế con luôn miệng xin lỗi: "Xin lỗi! Con tôi sốt, tôi vội quá..."
Nhìn đứa bé, tôi thở dài: "Không sao, đi khám cho cháu đi."
Chiếc điện thoại này do Ninh Thiên Dã tặng.
Giờ c/ắt đ/ứt với anh, duyên với điện thoại cũng hết.
May còn tiền mặt, tôi bắt taxi tới trường quay, nhờ trợ lý báo Thái Chiêu Chiêu vài ngày không liên lạc được.
Trợ lý ngạc nhiên, muốn m/ua máy mới giùm.
Tôi từ chối.
Đạo diễn nghiêm khắc, cấm mang điện thoại khi làm việc.
Hơn nữa, trợ lý luôn bên cạnh, liên lạc qua cô ấy là được.
Cảnh của tôi sắp quay xong, đợi đóng máy là xong.
Chi bằng đợi xong hẳn m/ua máy mới.
Mấy ngày sau, tôi chuyên tâm học hỏi bên thầy Nghiêm.
Cảnh đối thoại với thầy, tôi dốc toàn lực diễn.
Thầy Nghiêm tuy lạnh lùng nhưng kiên nhẫn chỉ dạy diễn xuất cho hậu bối.
Hậu trường có nhiều ảnh chúng tôi bên nhau.
Nhìn những tấm ảnh đó, Ninh Thiên Dã nghiến răng nghiến lợi.
Anh gọi điện vô số lần, không lần nào tôi bắt máy.
Thái Chiêu Chiêu cũng lạnh nhạt, không thèm nhận anh là "chồng bạn thân" nữa.
Hoắc Dương Hỏa và Thôi Đinh lại an ủi: "Chắc do anh học chưa giống. Đừng lo, bọn em nghĩ cách."
"Nghĩ cái đầu!"
Ninh Thiên Dã sốt ruột, miệng nổi mụn to.
"Vợ tao sắp chạy mất rồi còn đừng lo!"
"Tao đi/ên mới nghe lời hai thằng đ/ộc thân!"
Ninh Thiên Dã không do dự, đặt vé máy bay sớm nhất.
12.
Cảnh cuối hoàn thành, tôi đóng máy.
Đạo diễn tổ chức tiệc nhỏ, mời diễn viên chính tụ tập.
Trong tiệc, tôi uống chút rư/ợu, hơi say.