"Khụ khụ..."

Tôi thản nhiên lấy từ túi ra một tờ khăn giấy nhàu nát, đưa cho tiền bối Triệu.

"Tiền bối cần không?"

Bình luận cuộn nhanh đến mức không kịp đọc:

【Anh Thẩm bị đoạt x/á/c rồi sao?】

【Rapper chất lượng kém quá】

【Người phía trước đ/á/nh đúng chữ rapper đi rồi hẵng nói】

【Cười ch*t, Tống Đinh như bot vậy, tờ giấy kia dùng rồi đúng không?】

【Chương trình lo/ạn như cháo hoa, mọi người tranh thủ húp đi】

3

Tập đầu tiên kết thúc trong hỗn lo/ạn.

Tiền thì tôi chưa thấy đâu.

Nhưng người quản lý vui như tết.

Tôi nổi tiếng rồi, đen mà đỏ.

Nằm trên giường mơ mộng một đêm thành tỷ phú.

Vừa buồn ngủ đã có người mang gối tới.

【3 triệu, giúp tôi tính xem con tiểu tam ch*t ti/ệt bị bố tôi giấu ở đâu!】

Nhìn tin nhắn kết bạn từ Giang Dư Vãn.

Tôi bật dậy khỏi giường, chấp nhận ngay.

Dù đạo đức nghề nghiệp không cho phép.

Nhưng Giang Dư Vãn trả nhiều quá mà.

Tận 3 triệu lận.

Vừa chấp nhận kết bạn, tin nhắn đối phương đã hiện ra.

【Số tài khoản】

Tôi nhanh nhảu gửi số tài khoản của nguyên chủ.

【Chuyển trước 1 triệu, đây là tiền đặt cọc】

Tôi cười đến lộ hết cả lợi.

Gửi một biểu tượng mặt nịnh nọt.

【Tòa 7, căn hộ 8003, Khu đô thị Thời Gian, Ngô Uyển】

【Cần hỗ trợ không? Đừng hiểu nhầm, tôi chỉ hóng hớt, không đi bắt gian】

Một lát sau, đối phương trả lời:

【Cút】

Tin nhắn gửi buổi sáng.

Buổi chiều lên hot search: Mẹ con đích thất Giang gia đ/á/nh gh/en tiểu tam.

Sau khi 2 triệu tiền còn lại chuyển đến.

Tôi càng thêm cảm tình Giang Dư Vãn.

Đây chính là cóc vàng tôi hằng mong ước.

Tập hai bắt đầu quay.

Giang Dư Vãn lại là người chào tôi trước.

"Cô có bản lĩnh đấy."

"Bao cả đấy."

Tôi chớp mắt.

"Hừ!"

Không ngoài dự đoán, nhận được ánh mắt kh/inh bỉ của Giang Dư Vãn.

Bình luận đồng loạt: 【????】

Sau đó là:

【Hai người này thân thiết thế à?】

【Lúc nào thân nhau vậy?】

【Có thể ship】

【Người phía trước, ship đại sẽ hại bạn đấy】

Nội dung tập này là các khách mời tự giải quyết bữa trưa.

Tôi và minh tư Thẩm Vân Khởi chung nhóm, bốc trúng nhiệm vụ câu cá.

Thẩm Vân Khởi ít nói, tôi cũng thế.

Hai người ngồi bên bờ sông suốt hai tiếng.

Kết quả chẳng thấy bóng cá.

【Hai người này như tượng vậy】

【C/ứu, giống hai con bot】

【Sao họ nhịn nói được thế】

Bỗng tôi khẽ động tai, nhìn về phía bụi sậy.

"Cá cắn câu rồi?"

Thẩm Vân Khởi ngẩng đầu.

Tôi lắc đầu, linh cảm bất an.

"Hướng 3 giờ, có thứ gì đó."

Vừa dứt lời, một con rắn thè lưỡi từ bụi sậy bò ra.

Tôi chưa kịp chạy.

Thẩm Vân Khởi đã ôm cổ tôi kéo lùi lại.

"Buông, buông ra!"

Da báo, đầu tròn.

Rắn không đ/ộc.

Bình luận:

【Hết h/ồn】

【Sao lại có rắn chứ!】

【Yên tâm, rắn vua, khắc tinh của rắn đ/ộc, không đ/ộc đâu】

【Phải công nhận, Tống Đinh linh cảm chuẩn đấy】

Tôi bị Thẩm Vân Khởi siết đến ngạt thở.

Mãi đến khi con rắn bò đi, anh mới buông tay.

【Ai c/ứu anh Thẩm giùm, hình như anh ấy sắp ch*t】

【C/ứu Tống Đinh trước đi, không bị rắn cắn thì bị minh tư Thẩm siết ch*t mất】

Thẩm Vân Khởi mặt tái mét, đờ đẫn.

Tôi thở gấp:

"Nguy hiểm quá, suýt thì sống..."

Nói rồi tôi liếc nhìn PD sau camera, đầy oán h/ận.

"Con sông này có một vạn con nòng nọc."

"À, còn có cả rắn."

"Chỉ là không có cá."

Sau thương lượng, tôi một tay xách con cá do đoàn làm phim tài trợ.

Một tay dắt Thẩm Vân Khởi vẫn còn h/ồn xiêu phách lạc, trở về khu trại.

4

Vừa đến nơi, Tạ Ngọc ôm bó củi, vấp đ/á "cạch" một tiếng quỳ trước mặt tôi.

Ánh mắt chạm nhau, tôi buột miệng:

"Bình thân."

Tạ Ngọc cười gượng, nghiến răng:

"Cảm ơn cô nhiều nhé!"

Bình luận:

【Cười vỡ bụng, đây là hài kịch à?】

【Ơ, người ta ngã mà không đỡ à?】

【Một tay cá, một tay người, cô ấy đâu phải Na Tra】

Tiền bối Triệu liếc nhìn chúng tôi, lắc đầu.

"Giới trẻ bây giờ, chưa ăn đủ khổ."

"Nghĩ lại thời chúng tôi, chà, nghĩ đến Việt Vương Câu Tiễn."

Bình luận:

【C/ứu, mùi gia trưởng nồng quá】

【Tiền bối nói cũng có lý】

Tạ Ngọc đứng dậy, giọng châm biếm:

"Nếm mật nằm gai là Câu Tiễn."

Tôi lập tức đáp lời:

"Không khổ cố tạo khổ là 'Tiễn Câu'."

Cả trường quay im phăng phắc.

Mặt tiền bối Triệu đỏ rồi đen, đen rồi đỏ.

Bình luận bùng n/ổ:

【Mạng nhanh thế】

【Dám nói thật đấy】

【Học ít nhưng cãi nhiều】

【Thật vô lễ】

【Ước gì mình sống cay nghiệt được như vậy】

Tiền bối Triệu cuối cùng cũng im miệng.

Tôi kéo Thẩm Vân Khởi đến chỗ bếp lửa.

Giang Dư Vãn đang khuấy nồi canh.

Cô ta ngẩng lên nhìn tôi:

"Đứng đó làm gì, vào giúp."

Tôi buông tay Thẩm Vân Khởi, liếc nồi canh.

Tối sầm mặt.

"Nấm đâu ra? Có đ/ộc đấy."

Giang Dư Vãn và minh tư Lâm nhìn nhau.

"Chúng tôi nhặt trong rừng."

"Cô lại bói ra?"

Tôi thở dài.

"Không."

Chỉ môi:

"Canh xanh rồi."

Canh xanh, mặt tiền bối Triệu cũng xanh.

Ông vừa nếm thử một ngụm.

Bình luận:

【? Vừa rắn vừa nấm đ/ộc, đoàn làm phim có vấn đề à?】

【Ai còn nhớ tập trước Tống Đinh nói chương trình không may mắn?】

Tập hai kết thúc bằng cảnh tiền bối Triệu đi rửa ruột.

Dù hai tập đều kết thúc hớ hênh.

Nhưng nhờ drama và kịch tính, chương trình vẫn nổi như cồn.

Đen mà đỏ.

Đồng thời, tôi - ngôi sao hạng xoàng cũng lên top 1 hot search.

Tiếc là lại là hot search đen.

Hashtag: 【Ngôi sao hạng xoàng cô lập b/ắt n/ạt thời đại học, bạn cùng phòng lên tiếng tố cáo】

Ba phút, mười vạn lượt thảo luận.

Nhìn chữ "Bùng n/ổ" trước hashtag.

Tôi bất lực cười khổ:

Cư dân mạng ơi, nguyên chủ có học đại học đâu mà tôi biết.

Tôi hiếm hoi đăng nhập tài khoản, đăng dòng trạng thái:

【Chưa học đại học, cảm ơn】

Mạng xã hội bùng n/ổ.

【Tống Đinh không học đại học】

【Tống Đinh, cô bị h/ãm h/ại】

Hai hashtag lập tức leo top.

Vài phút sau, người tố cáo tôi xóa bài, khóa tài khoản.

Nhưng vài giờ sau.

Lại có hashtag mới:

【Tống Đinh trốn học thời cấp ba, nổi tiếng đạo văn】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm