Chúng tôi đi qua một đường hầm dài phủ ánh kim loại bạc lấp lánh.
Cuối đường hầm là nhà chứa máy bay ngầm khổng lồ.
Nơi này đậu một chiếc phi cơ tôi chưa từng thấy.
Toàn thân đen tuyền, không cánh, dáng như con thoi dẹt.
Tràn đầy cảm giác khí động học và tương lai.
Bề mặt phủ lớp sơn đặc biệt hấp thụ sóng radar.
"'U Linh' hào, máy bay vận tải chiến lược siêu thanh thế hệ mới."
Cao Quân giới thiệu bên cạnh tôi.
"Từ đây đến căn cứ Tần Lĩnh chỉ mất mười bảy phút."
Mười bảy phút.
Xuyên qua nửa đất nước Hoa Quốc.
Tốc độ này vượt ngoài tưởng tượng của tôi.
Một đội đặc nhiệm vũ trang toàn thân đã xếp hàng chờ đợi trước cửa khoang máy bay.
Họ là đội hộ tống cho chiến dịch "Bình Minh".
Mỗi người đều mặt lạnh, ánh mắt sắc như d/ao.
Toát ra khí chất thiết chiến dày dặn.
Họ im lặng chào Cao Quân.
Rồi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
Trong đó có sự thẩm định, tò mò, nhưng chủ yếu là sự phục tùng tuyệt đối.
Họ biết, tôi chính là chìa khóa của nhiệm vụ này.
Tôi theo Cao Quân bước vào khoang máy bay.
Không gian bên trong không lớn nhưng cực kỳ tối giản và hiệu quả.
Hai dãy ghế kim loại cố định.
Trên tường treo đầy vũ khí và trang bị.
Tôi, Cao Quân cùng mười hai đặc nhiệm nhanh chóng ổn định vị trí.
Cửa khoang đóng lại trong im lặng.
Ánh đèn dịu bên trong bật sáng.
Tôi không cảm nhận được chút rung lắc hay tiếng động cơ.
Chỉ có tiếng vo ve nhẹ như dòng điện chạy qua.
"U Linh" hào đã cất cánh.
Nó như một bóng m/a thực sự, lặng lẽ rời khỏi "Tổ Ong" ngầm.
Hòa vào màn đêm ở độ cao vạn mét.
Hành trình mười bảy phút cảm giác dài vô tận.
Không ai nói lời nào.
Trong khoang chỉ còn tiếng thở đều đặn.
Các đặc nhiệm nhắm mắt dưỡng thần, điều chỉnh trạng thái.
Cao Quân thì mở bản đồ 3D căn cứ Tần Lĩnh trên đồng hồ chiến thuật của tôi.
"Điểm đến của chúng ta là tầng sâu nhất căn cứ, 'Trạm Địa Tâm'."
Ngón tay ông lướt trên màn hình.
"Đó là lối vào duy nhất dẫn đến 'vật thể' kia."
"Toàn bộ 'Trạm Địa Tâm' do đơn vị quân sự đ/ộc lập 'Đội Vảy Rồng' bảo vệ."
"Họ là tinh nhuệ tinh anh nhất toàn quân, năm mươi năm qua chỉ thực hiện nhiệm vụ này."
"Đến đó, mọi hành động phải tuân theo chỉ huy của tôi."
"Rõ chưa?"
"Rõ." Tôi gật đầu.
Nhìn cấu trúc ngầm phức tạp như tổ kiến trên màn hình.
Lòng lại dâng lên cảm giác không chân thực.
Dưới dãy Tần Lĩnh hùng vĩ, lại ẩn giấu một vương quốc bí mật khổng lồ đến thế.
"Đội trưởng Cao." Tôi hỏi, "Người của 'Bóng Tối' thật sẽ đến đó sao?"
"Không phải sẽ đến, mà đã đến rồi."
Mặt Cao Quân vô cùng nguy nghiêm.
"Ngay trước khi chúng ta cất cánh, trạm giám sát ngoại vi Tần Lĩnh bắt được mấy đợt d/ao động năng lượng dị thường."
"Hoàn toàn trùng khớp với đặc trưng năng lượng của 'gã không mặt' tấn công căn hộ an toàn."
"Chúng như cá m/ập ngửi thấy mùi m/áu, đã tập trung đến đó."
"Chúng không vào được căn cứ, nhưng sẽ đợi chúng ta bên ngoài."
"Hoặc, chúng có cách khác để thâm nhập."
"Chúng ta không được lơ là."
Lời ông khiến không khí khoang máy bay thêm nặng nề.
Đồng hồ vang lên tiếng bíp nhẹ.
"Chuẩn bị hạ cánh." Cao Quân trầm giọng.
Tôi cảm nhận chút thất trọng lực nhẹ.
"U Linh" hào đang hạ cánh thẳng đứng.
Vài giây sau, thân máy rung nhẹ.
Chúng tôi đã tới nơi.
Cửa khoang từ từ mở ra.
Luồng khí lạnh khô hanh tràn vào.
Bên ngoài là một không gian ngầm còn đồ sộ hơn.
Đây chính là nhà chứa máy bay nội bộ căn cứ Tần Lĩnh.
Hàng chục sĩ quan và binh sĩ mặc đồng phục khác nhau đã xếp hàng chờ đợi.
Đứng đầu là một lão tướng quân hàm sao.
Tóc ông bạc trắng nhưng dáng đứng thẳng như tùng, ánh mắt uy nghiêm tự nhiên.
"Đồng chí Cao Quân." Vị tướng già bước tới, siết ch/ặt tay Cao Quân.
"Chào mừng đến 'Long Mạch'."
Ánh mắt ông hướng về tôi.
"Đây hẳn là đồng chí Khương Ninh rồi."
"Chào thủ trưởng." Tôi căng thẳng chào.
"Không cần khách sáo, cháu gái." Ánh mắt lão tướng dịu lại.
"Từ giờ trở đi, cháu là khách quý nhất của 'Long Mạch' chúng tôi."
"Cũng là hy vọng cuối cùng của chúng tôi."
Lời nói của ông mang theo sức nặng lịch sử và sự ủy thác ngàn cân.
"Thời gian không nhiều, chúng ta đi thẳng đến 'Trạm Địa Tâm'." Cao Quân nói.
"Thang máy đã chuẩn bị sẵn cho các đồng chí." Vị tướng gật đầu.
Ông đích thân dẫn chúng tôi vượt qua căn cứ được canh phòng nghiêm ngặt.
Phong cách nơi đây hoàn toàn khác với cảm giác công nghệ tương lai của "Tổ Ong".
Nó giống một pháo đài quân sự khổng lồ bằng thép và bê tông.
Đậm chất công nghiệp thô ráp kiểu Xô Viết.
Trên tường, dấu ấn lịch sử năm mươi năm in hằn khắp nơi.
Mỗi viên gạch, mỗi thanh thép dường như đang kể câu chuyện thầm lặng mà vĩ đại.
Chúng tôi đến trước một cánh cửa hợp kim khổng lồ dày vài mét.
Trên cửa khắc hai con rồng cuộn mình.
Đây chính là lối vào độ sâu ba nghìn mét.
Binh sĩ "Đội Vảy Rồng" canh gác hai bên cửa.
Họ mặc áo giáp ngoại cốt hạng nặng màu vàng sẫm, tay cầm vũ khí kiểu dáng khoa học viễn tưởng.
Hoàn toàn khác biệt với trang bị của lực lượng mặt đất.
Vị tướng già bước lên, thông qua kiểm tra ba lớp: mống mắt, giọng nói, gien.
Cửa hợp kim nặng trịch phát ra tiếng ầm ầm, từ từ nâng lên.
Phía sau là một hầm thẳng đứng sâu không thấy đáy.
Một bệ nâng khổng lồ lơ lửng ở đó.
"Từ đây đi xuống, là một thế giới khác rồi."
Vị tướng vỗ vai Cao Quân.
"Tương lai đất nước, gửi gắm các đồng chí."
Cao Quân nghiêm trang chào quân lễ.
Chúng tôi bước lên bệ nâng.