Tôi là đứa bắt chước.

Khi tận thế đến, nam nữ chính nhặt được một đứa bé trắng trẻo, mũm mĩm.

Tôi cũng học theo họ nhặt một đứa trẻ, nhưng làn da tím ngắt.

Mọi người đều bảo tôi đi/ên rồ, nhưng nhờ nó tôi có tinh hạch tha hồ dùng.

Ba năm sau, tôi đang dắt con gái nhặt tinh hạch vui sướng.

Bình luận nổi lên:

【Nữ phụ còn không biết, đứa trẻ nó nuôi chính là Vua zombie tương lai.】

【Đợi Vua zombie lên mười, món khai vị đầu tiên sẽ là mẹ nó.】

Tay tôi run lẩy bẩy, tối đó liền viện cớ đi tìm tinh hạch rồi bỏ trốn.

Sáng hôm sau, cửa phòng vang lên tiếng gõ.

Đứa bé ba tuổi kiễng chân, ngước mặt khoe với tôi vòng tay đầy tinh hạch cao cấp.

Trên gương mặt nhỏ vẫn còn vệt nước mắt, giọng đầy kiêu hãnh:

"Mẹ ơi, con tìm được nhiều thứ lấp lánh mẹ thích lắm!"

"Lần sau đi đâu nhớ dắt con theo, sẽ không lạc đường nữa đâu."

Bình luận: 【Hỏng rồi, Vua zombie có vẻ hơi bám mẹ.】

1

Tận thế tới, tôi lọt vào đội sống sót của nam nữ chính.

Trên đường tới căn cứ, họ nhặt được một đứa bé.

Cả đội khen họ có tấm lòng nhân ái.

Thậm chí còn chia thêm lương thực cho họ.

"Trẻ con là hy vọng tương lai, chia thêm chút thức ăn cũng là điều dễ hiểu."

Ba ngày tôi nhịn đói năm bữa, c/ăm tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Mấy lần phản đối đều vô hiệu.

Thế là hôm sau khi đi tìm vật tư, tôi cũng moi từ đống đổ nát ra một đứa trẻ.

Chân tay lành lặn, khuôn mặt đáng yêu.

Chỉ có điều đặc biệt là toàn thân nó ánh lên màu xám tím.

Tôi chẳng thấy có gì lạ.

Đằng nào cũng là tận thế rồi, gián còn biến đổi to bằng chó mèo nữa là.

Thế hệ con người mới đổi màu da cũng là chuyện thường tình.

Kết quả vừa bế nó về đội, cả nhóm đã cười nhạo:

"Thẩm Kiều, cô muốn chia thêm đồ ăn đến phát đi/ên rồi à? Mang về cái quái th/ai đột biến này?"

Tôi ôm đứa bé, gượng gạo cãi lại:

"Các người hiểu cái gì chứ!"

"Màu tím là biểu tượng của quyền quý!"

Nhưng dù có tranh cãi cỡ nào, họ vẫn không chia thêm thức ăn cho tôi.

Tôi trơ mặt đi tìm nam nữ chính.

Họ ôm đứa trẻ trắng trẻo bụ bẫm, giấu nhanh hộp sữa sau lưng rồi lắc đầu ái ngại:

"Xin lỗi, chúng tôi hết sữa rồi, Tiểu Ninh cũng đang đói đây."

Bụng đói cồn cào, tôi cắn răng ném đứa trẻ vô dụng ra ngoài cửa.

"Đừng trách ta, ai mày không đủ dễ thương."

Nó đói đến mức khóc không ra tiếng, mắt nhìn tôi đóng sầm cánh cửa lại.

Sáng hôm sau, sau đêm thao thức, tôi mở cửa phòng.

Nó vẫn ở nguyên chỗ cũ.

Thấy tôi xuất hiện, nó nhoẻn miệng cười, đôi mắt long lanh chớp chớp.

Đáng gh/ét thật.

Đứa trẻ tôi nhặt về hóa ra giống tôi.

Vô dụng nhưng dai như đỉa.

Tôi nuốt nước mắt bế nó lên.

"Nhìn gì nữa! Chẳng biết làm gì, chỉ giỏi ra vẻ đáng yêu thôi!"

2

Tôi giữ nó lại.

Đằng nào ra ngoài cũng ch*t.

Ch*t bên tôi, ít nhất tôi còn đào hố ch/ôn được.

Đồng đội thấy tôi bế nó về, chỉ cười nhạo:

"Thẩm Kiều, cô gi*t zombie còn không xong, giờ lại muốn nuôi quái th/ai này?"

Lòng tự ái trỗi dậy, tôi ngẩng cao cằm:

"Nó không phải quái th/ai, nó là con gái tôi!"

"Cố Minh Thoại và Thẩm Yên Nhiên nuôi được, sao tôi không nuôi được?"

Cố Minh Thoại đang dỗ trẻ quay sang.

Ánh mắt hắn đầy kh/inh miệt không giấu giếm.

"Cô biết câu 'Đông Thi hiệu tần' (bắt chước lố bịch) không?"

"Tiểu Ninh là đứa trẻ khỏe mạnh bình thường, còn thứ trên tay cô..."

"Xin lỗi, đó chỉ là con quái vật đột biến."

Tôi vội bịt tai đứa bé, tức đến nghiến răng.

Thẩm Yên Nhiên cũng thở dài.

"Kiều Kiều, đội có mình em làm bánh xe trôi đã đủ rồi."

"Dù em là em gái cùng cha khác mẹ của chị, nhưng vì tập thể, nếu em nhất định giữ nó lại, thì chỉ có cách cùng nó ra đi."

Những người khác lập tức nhìn sang.

Tôi biết, họ vốn chẳng ưa tôi.

Ngày đầu vào đội, họ đã tịch thu vật tư của tôi. Mỹ danh là quản lý tập trung.

Những ngày sau đó, họ chỉ cho tôi nửa phần ăn.

Dù tôi phản đối thế nào, họ luôn ra vẻ đạo mạo.

"Cô chậm chạp vụng về, ch/ém một con zombie còn lâu, lại là đàn bà, ăn ít là đúng."

Ngay cả khi tôi dốc sức gi*t được một con zombie.

Họ cũng tranh trước mặt tôi, moi tinh hạch từ n/ão zombie.

Rồi quay lại chế nhạo: "Lần sau nhanh hơn chút đi, tiểu thư Kiều à!"

Giờ đây, cả đứa trẻ tôi nhặt về cũng bị chế giễu cùng tôi.

Ngựk tôi phập phồng, ôm ch/ặt đứa bé trong lòng.

"Đi thì đi!"

"Trả lại vật tư của tôi trước đã!"

Mọi người nhìn nhau, như nghe chuyện buồn cười nhất đời.

"Vật tư gì?"

"Không có bọn này, cô ch*t từ lâu rồi, chúng tôi còn chưa đòi công n/ợ kia mà."

3

Tôi chẳng được chia chút thức ăn nào, bị đuổi khỏi xe.

Bế đứa trẻ, tôi lang thang trên phố vắng.

Nghe tiếng zombie gầm gừ đâu đó, tôi vừa khóc vừa cười.

Hai thứ vô dụng này, sắp ch*t cùng nhau rồi.

Nhưng như thế cũng tốt.

Ít nhất không cô đơn.

Giọt nước mắt rơi trên má đứa trẻ.

Tôi vội lau nước mắt, nhưng nó chợt nắm lấy ngón trỏ tôi.

Lập tức, nó oà khóc.

Tôi cuống cuồ/ng dỗ dành, vô tình giẫm phải thứ gì.

Cúi xuống, phát hiện một tinh hạch.

Dù chỉ là tinh hạch hạ đẳng, nhưng cũng đổi được ba ngày lương thực!

Vừa nhặt lên, nó liền nín khóc.

Tôi nhìn tinh hạch, lại nhìn nó, tim đ/ập thình thịch.

Một lát sau, tôi thử rẽ hướng khác, đi vài bước.

Nó chuẩn bị khóc, tôi lập tức dừng lại tìm ki/ếm.

Quả nhiên, lại tìm thấy một tinh hạch bị bỏ quên.

Một tiếng sau.

Tôi chẳng gặp con zombie nào, còn thu thập được mười tinh hạch hạ đẳng!

Nhờ những tinh hạch này, tôi đi nhờ xe tới căn cứ, đổi được thức ăn.

Đứa bé trong lòng uống sữa ấm.

Tôi cắn miếng bánh mì mềm thơm, nước mắt lưng tròng.

Thấy không!

Hai mẹ con chúng ta quả nhiên rất dai!

Sáng hôm sau, chúng tôi đã tới căn cứ.

Nhân viên đăng ký thấy tôi xuất ra nhiều tinh hạch, tưởng tôi là đại cao thủ, giọng điệu trở nên nịnh nọt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
7 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm