"Tao không tha cho mày đâu, biết điều thì buông ra mau..."
Tôi siết mạnh, hắn rú lên thất thanh.
"Á... buông ra, tay tao g/ãy rồi."
"Lộc Lê, mày bảo nó buông ngay, không tao về mách bố mẹ..."
3
"Lộc Lý, mày không biết nó là ai?"
Một kẻ trong đám nhìn chúng tôi đầy nghi hoặc.
Ánh mắt dừng trên mặt tôi, vội quay đi.
Lại nhìn sang, lại vội lảng tránh.
Sắc mặt trở nên khó coi.
Lộc Lý dưới tay tôi bất lực không giãy giụa nổi.
Nghiến răng đáp:
"Tao biết thằng chó nào? Đồ tạp chủng không biết từ đâu chui ra."
"Tụi mày đứng nhìn à? Vào giúp tao đi!"
"Không muốn nhờ tao dẫn đường vào Tập đoàn Lương nữa hả?"
"Đừng tưởng tao không biết, tụi mày bám theo tao chỉ vì tao quen Lương thiếu? Dì Lương nói rồi, cậu ấy sắp về, tiệc tuần sau, còn muốn dự không?"
"Tao đã nhận thiệp mời, đặc biệt xin phép đưa bạn bè cùng."
"Không có tao, tụi mày lấy cửa mà bước vào dinh thự họ Lương?"
Lời vừa dứt, mấy kẻ xung quanh mặt mày bức bối nhưng vẫn định xông tới.
Chỉ có gã nhận ra tôi sắc mặt càng lúc càng tái mét.
"Mày thực sự quen Lương thiếu sao?"
Lộc Lý gi/ật mình, gi/ận dữ gào lên:
"Mày nói cái đéo gì thế, tao quen chứ, làm sao không quen."
"Cả nhà họ Lương tao đều biết mặt, Lương Chỉ Thành đương nhiên tao quen."
"Phu nhân họ Lương đích thân mời nhà tao đến chơi, bảo tao ngồi cạnh bà ấy trong tiệc, bảo rằng tao là bạn thân thiết của cậu ấy."
"Họ Lộc và họ Lương qu/an h/ệ hợp tác cực kỳ thân thiết..."
Không may cho hắn, tôi chính là Lương Chỉ Thành.
Nhưng tôi không biết họ Lộc từ khi nào có thêm Lộc Lý.
Chiếm đoạt những thứ tôi chuẩn bị cho Lộc Lê, biến thành của mình.
Mượn danh tôi để ứ/c hi*p chính chủ.
Khiến anh trai tôi, nghe hai chữ "họ Lương" liền gi/ật tay ra, quay mặt về phía tôi.
Ánh mắt cầu khẩn, lệ tràn mi:
"Tiểu Thành, ngoan, buông tay đi."
Tôi ngước mắt nhìn gã nhận ra mình.
Hắn đứng nguyên chỗ, môi run run, mồ hôi lạnh chảy dài.
Tôi khẽ lắc đầu ra hiệu.
Hắn lập tức hiểu ý.
Tôi tạm chưa muốn bại lộ thân phận, cần điều tra trước.
Mối qu/an h/ệ giữa hắn và Lộc Lê, cùng... những gì hắn đã làm với anh.
Buông tay Lộc Lý, đẩy hắn ngã dúi dụi.
Tôi nắm lấy Lộc Lê.
"Em buông tay rồi, em ngoan không?"
Lộc Lê nở nụ cười đượm buồn, đưa tay định xoa đầu tôi.
Hình như giờ anh mới nhận ra tôi đã cao hơn mình, bàn tay dừng lại giữa không trung.
Hồi mới quen, tôi chỉ tới cổ anh.
Anh xoa đầu tôi rất tự nhiên.
Lúc chia tay, tôi cao ngang mũi anh.
Tôi cúi người, đưa đầu vào lòng bàn tay anh.
"Anh."
Sự dịu dàng tôi nhớ mong bấy lâu, cuối cùng cũng đáp xuống.
"Ừ, ngoan lắm."
Những cuốn sách được tôi nhặt lên, phủi sạch bụi.
Bỏ ngoài tai tiếng chó sủa phía sau.
Tôi kéo tay Lộc Lê.
"Anh, đi thôi."
Lộc Lý vẫn gào thét.
"Tao không tha cho tụi mày đâu."
Cổ tay Lộc Lê tím bầm một mảng.
Ai không tha cho ai còn chưa biết chừng.
4
Bước ra nắng, không khí xung quanh náo nhiệt trở lại.
Lưng thẳng của Lộc Lê mới dần buông lỏng.
Tôi tranh thủ hỏi điều trăn trở:
"Anh, Lộc Lý là ai?"
Ánh mắt Lộc Lê thoáng chút tổn thương.
Dáng vẻ từng luôn hiên ngang giờ hơi khom xuống, đầu cúi gằm.
"Tiểu Thành, nếu Lộc Lê không còn là Lộc Lê nữa, hoặc chỉ là Lộc Lê bình thường, nếu anh chẳng còn gì cả, em có còn... chúng ta có thể..."
Em có còn gì? Chúng ta có thể thế nào? Anh không nói hết.
Nhưng tôi cảm nhận được nỗi bất an cùng sự yếu đuối trong anh.
452 ngày xa cách, cuộc sống anh hẳn đã đảo lộn hoàn toàn.
Khiến chàng Lộc Lê kiêu hãnh ngày xưa giờ đứng giữa nắng cũng như bóng m/a.
"Em chỉ nhận anh, con người anh."
"Không liên quan tên anh là gì."
Trong lòng thầm nhủ thêm:
[Em sẽ không để anh trắng tay.]
"Anh à, em cố tình tìm anh đó, anh lại là đàn anh của em rồi."
"Em đậu cùng trường đại học với anh rồi."
Lộc Lê rốt cuộc nở nụ cười.
Chúng tôi vừa đi vừa nhắc chuyện cũ.
Nhắc về ngoại đã khỏe, vườn hoa sau nhà ngoại, ngõ cũ hai đứa từng rong ruổi, tiệm bánh bao chiên lúc nào cũng đông nghẹt, những người bạn của anh dù lên đại học vẫn thỉnh thoảng ghé trường thăm tôi.
Họ nói, Lộc Lê dặn họ rảnh thì qua chăm tôi chút.
Họ mang cho tôi đủ thứ bánh kẹo, toàn mùi vị tôi thích.
Cũng do Lộc Lê dặn dò kỹ lưỡng.
Lộc Lê tốt đến thế, đến thế, đến thế.
Nét mặt Lộc Lê giãn ra, đột nhiên nghiêm túc nhìn thẳng tôi.
Khiến tim tôi thắt lại, ngừng đ/ập một nhịp rồi lo/ạn xạ.
Ánh nhìn ấy như rơi thẳng vào tim.
Vấn vương ký ức hai chúng tôi, ươm mầm thứ tình cảm chưa từng có.
Từng khung hình khắc sâu vào tim.
Anh nhìn tôi chăm chú khác thường.
"Tiểu Thành."
Tôi hoảng hốt.
"Hửm?"
"Sau này không được lao vào chỗ nguy hiểm nữa, phải biết bảo vệ bản thân nghe không? Anh vừa sợ ch*t khiếp, lo cho em lắm."
Ánh nắng lúc này chiếu thẳng vào mắt anh.
Soi rõ khuôn mặt thanh tú vốn đã đẹp.
Lộc Lê có gương mặt hiền lành nhưng cực kỳ thu hút.
Như bức tranh thủy mặc, non nước hữu tình toát lên vẻ ôn nhu thanh khiết.
Gió hè không mùi.
Mang theo hương thơm dịu nhẹ từ người anh.
Tôi bất chợt ôm chầm lấy anh.
"Em biết rồi."
Nhưng anh không được ở trong nguy hiểm.
Anh bị tôi ôm mà lùi một bước.
Tôi cẩn thận úp mặt vào cổ anh.
"Anh ơi, em nhớ anh nhiều lắm."
Tim tôi đ/ập lo/ạn xạ, nhắm mắt lại toàn hình bóng anh.
Mở mắt ra là làn da trắng mịn, mũi ngửi toàn hương anh.
Xoa lưng tôi là bàn tay ấm áp của anh.
Tôi nghĩ mình sắp chín mất.
Có lẽ, vì xa nhau quá lâu.
5
Biết Lộc Lê phải đi làm thêm ở quán cà phê, tôi lại gi/ật mình.
Anh dẫn tôi vào góc ngồi, mang đến tách cà phê tạo hình hoa văn cùng chiếc bánh kem xinh xắn.