Nơi đây là vùng đất tĩnh lặng tách biệt khỏi sự xa hoa hư ảo.
Nhưng cũng chính là nơi xa hoa nhất.
Trước đây tôi tưởng quần áo không nhãn mác của Tiểu Thành.
Hóa ra là hàng đặt may thủ công.
Tôi tưởng Tiểu Thành xuất thân bình thường, nhưng thực ra không hề tầm thường.
Trước giờ tôi không nhìn ai bằng ánh mắt thế tục, đến lượt mình lại dùng cách ấy nhìn bản thân.
3
Tiểu Thành gõ cửa phòng.
"Anh ơi, anh ngủ chưa?"
Tôi mở cửa, cậu ấy ôm ch/ặt lấy eo tôi.
Ánh mắt tinh nghịch lóe lên, ngước nhìn đầy thiết tha.
"Anh ơi, em muốn ngủ với anh, không thế em không ngủ được."
Cậu ấy không ôm ch/ặt lắm, luôn để khoảng cách tôi có thể đẩy ra.
Nhưng tôi chưa bao giờ đẩy được.
Tôi để cậu ấy ôm mình ngủ.
Nhắm mắt giả vờ ngủ, cậu ấy tưởng thật.
Bò dậy hôn tôi, nhìn chằm chằm rồi mãn nguyện ôm tiếp.
Trong bóng tối tôi mở mắt.
Môi còn lưu lại cảm giác mềm mại của cậu ấy.
Mang chút ngọt ngào.
Buồn ngủ ập đến.
Giấc ngủ ngon lành.
4
Tôi không thích Cảng Thành.
Rất không thích.
Ở đây, mọi thứ đều đổi thay.
Thực ra Tiểu Thành đã thay đổi.
Tôi cũng vậy.
Được rời đi khiến tôi vui lắm.
Tiểu Thành cùng đi càng khiến tôi hạnh phúc.
Trở lại cuộc sống quen thuộc, gặp lại bạn bè xưa.
Nhưng tôi vẫn chưa tìm lại được chính mình.
Tôi trốn tránh tình cảm của Tiểu Thành, né tránh câu trả lời, không thoát khỏi sự chênh lệch giữa chúng tôi.
Tôi biết cậu ấy thật lòng muốn tốt cho tôi.
Nhưng cũng lẫn chút cảm giác tội lỗi.
Tôi không muốn điều đó.
Tôi trở thành kẻ lập dị khó bày tỏ.
Vừa chạy trốn vừa mong cậu ấy thấu hiểu.
Tôi đã trở thành kẻ hèn nhát.
5
Mở cửa, Thành ngồi xổm trước thềm.
Nụ cười rạng rỡ.
"Anh ơi, anh nuôi em được không?"
Như buổi gặp gỡ đầu tiên.
Hàng mi dài đẫm nỗi bơ vơ.
Muỗng cơm trắng run nhẹ.
Nước mắt như sắp trào.
Tôi không cầm lòng được.
"Bạn ơi, mình ngồi đây được không?"
Ánh mắt cậu ấy dán vào tôi, trống rỗng.
Tôi mỉm cười, x/é đôi đùi gà trong khay, gắp cho cậu ấy một nửa.
Cậu ấy nhìn khay cơm rất lâu, rồi từ từ ăn.
Tôi từng bước đến gần.
Như cách cậu ấy đang đến bên tôi.
Đây là câu chuyện của Lộc Lê và Lương Chỉ Thành.
Không phải chuyện địa vị thân phận.
Mãi sau này, cậu ấy nói.
"Anh, tối nay đừng giả vờ ngủ nhé?"
"Em muốn ôm mặt anh mà hôn."
Tôi đáp: "Ừ."
Lại một thời gian sau, cậu ấy hỏi.
"Anh ơi, chúng ta yêu nhau được không?"
Tôi đang thử món quà cậu ấy tặng.
Sợi dây chuyền cậu dành dụm m/ua.
Tôi quay lại.
"Được."
"Nhưng đổi dây chuyền lấy nhẫn được không?"
Cậu ấy cúi xuống.
"Không đổi."
"Nhẫn em cũng m/ua rồi."