Truy Âm

Chương 1

15/05/2026 18:00

Tôi giả dạng người c/âm đi/ếc, đến một trường trung học đặc biệt dạy học.

Lớp tôi tiếp quản, học sinh đều vừa đi/ếc vừa c/âm.

Hôm nay là thứ 6, tôi quay lưng lại, viết bài tập tuần này lên bảng.

Đột nhiên nghe thấy một giọng nói: "Sắp tan học rồi, lát nữa bắt được người, anh em chúng ta lại được vui vẻ!"

Một giọng khác đáp: "Suỵt, khẽ thôi, không sợ cô giáo nghe thấy à?"

Giọng nam trước đó cười lạnh: "Sợ gì, cô ta đâu nghe được. Còn nhớ giáo viên đến dạy trước đó không? Cuối cùng vẫn bị chúng ta xử lý thôi."

Tay tôi cầm phấn chợt khựng lại.

Giáo viên đến dạy trước đó, chính là chị gái tôi.

01

Để không bị phát hiện mình nghe được lời chúng nói, tôi ép mình bình tĩnh trở lại, tiếp tục viết nốt bài tập cuối tuần lên bảng.

Nhưng tôi đợi rất lâu, cố tình viết chậm lại, muốn x/ác định vị trí phát ra giọng nói ấy.

Chờ mãi, chúng không nói thêm lời nào.

Để không lộ sơ hở, tôi hít một hơi thật sâu, rồi bình thản quay người lại, nhìn xuống học sinh dưới lớp.

Nếu không đóng giả người c/âm đi/ếc xâm nhập vào đây, tôi đâu biết được, học sinh ở đây cũng có người bình thường trà trộn.

3 tháng trước, chị gái tôi nhảy lầu từ sân thượng ký túc xá giáo viên.

Cảnh sát kết luận ban đầu là t/ự s*t.

Nhưng tính cách chị vốn lạc quan, từ nhỏ đã sợ đ/au, sao có thể chọn cách này để kết thúc mạng sống?

Thế là tôi bắt đầu điều tra từ mối qu/an h/ệ của chị.

Chị từng dạy tại ngôi trường đặc biệt này, để thuận tiện cho việc xâm nhập, tôi giả dạng người c/âm đi/ếc.

May mắn từ nhỏ tôi đã học ngôn ngữ ký hiệu để giao tiếp với chị, nên sau hơn 2 tháng giả dạng, chưa ai nghi ngờ tôi.

Chỉ là cuộc điều tra của tôi vẫn chưa có kết quả.

Ban đầu, tôi nghi ngờ đồng nghiệp hoặc cấp trên của chị.

Nhưng từ khi nghe thấy hai giọng nói q/uỷ dị kia, tôi mới chắc chắn: Kẻ gi*t chị tôi, lại chính là học sinh của chị!

Hơn nữa là hai học sinh giả làm người c/âm đi/ếc, theo học tại ngôi trường đặc biệt này!

02

Trước giờ tôi chưa từng nghĩ theo hướng này, luôn mặc định học sinh ở đây không nghe được, cũng không nói được.

Mọi giao tiếp đều thông qua nhóm lớp hoặc ngôn ngữ ký hiệu.

Cho tới nay, tôi chưa từng nghe thấy giọng nói của học sinh nào.

Vì thế, tôi hoàn toàn không biết hai giọng nói kia là của ai.

Ánh mắt tôi quét qua học sinh dưới lớp.

Hai giọng nói vừa rồi khá xa, không giống phát ra từ hai dãy bàn đầu.

Tôi đưa mắt nhìn ra phía sau, loại trừ vài nữ sinh.

Cuối cùng tập trung vào mấy nam sinh cao lớn cuối lớp.

Trường đặc biệt không đông học sinh như trường thường, lớp học cũng nhỏ hơn.

Tôi dạy môn toán cao cấp, mỗi buổi chỉ có 20 học sinh.

Trong đó có 9 nữ, 11 nam.

Vì chúng không nghe được, phải xem ngôn ngữ ký hiệu và nội dung trên bảng.

Để nhìn rõ chữ viết và cử chỉ của tôi, đa số học sinh đều ngồi ở hai dãy bàn đầu.

Chỉ một số ít ngồi rải rác ở mấy dãy bàn cuối.

Những học sinh này tên là Lý Lỗi, Hoàng Hữu Minh, Trương Huân, Chu Tử Trình và Phạm Thao.

Phạm vi nghi vấn thu hẹp đáng kể.

03

Tôi lặng lẽ quan sát.

Để x/ác định chính x/ác hai học sinh vừa nói chuyện, tôi quyết định giữ cả lớp ở lại tự học.

Thường thì buổi tối thứ 6 không có tiết tự học.

Vì thế, khi tôi thông báo giữ lớp ở lại, học sinh đều tỏ ra ngạc nhiên.

Nhưng điều này nằm trong dự tính của tôi.

Hai kẻ kia định bắt người sau giờ học.

Đối tượng chúng nhắm đến, có lẽ là một nữ sinh.

Có thể là ai đó trong lớp.

Hoặc... Là tôi.

Nhưng tôi không sợ, nếu chúng nhắm vào tôi thì càng tốt.

Tôi sẽ nhanh chóng bắt được chúng, đưa chúng ra trước pháp luật, trả th/ù cho chị gái.

Nhưng nếu chúng nhắm vào nữ sinh khác thì thật đáng lo.

Hơn nữa, đề nghị này của tôi chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch của hung thủ.

Để thực hiện ý đồ, chúng sẽ tìm cách trốn buổi tự học tối nay.

Quả nhiên, ngay lập tức có học sinh giơ tay.

Ánh mắt tôi đầy mong đợi hướng về phía đó.

Nhưng chỉ thấy một nữ sinh ở dãy bàn đầu đứng lên, ra hiệu: "Cô ơi, tối nay em có việc gia đình, không về muộn được, xin phép về sớm ạ."

Tôi nhận ra cô bé, đây là lớp trưởng, tên Trần U U.

Lớp trưởng đã xin phép trước, sau đó càng nhiều người muốn xin về.

Thấy tình hình sắp mất kiểm soát, tôi nhanh chóng ra hiệu thu hút sự chú ý.

Rồi dùng ngôn ngữ ký hiệu nói: "Tối nay rất quan trọng, cô sẽ giảng trọng tâm cho bài thi tuần sau, giúp các em ôn tập."

Những học sinh đang định xin về liền thôi không đề nghị nữa.

Một nửa còn lại vẫn đang do dự.

Nhận thấy sự băn khoăn của chúng, tôi tiếp tục ra hiệu: "Căng tin tối nay đóng cửa, cô biết một quán giao đồ ăn ngon, ai ở lại học, cô sẽ mời ăn tối!"

Nghe vậy, hầu hết mọi người đều muốn ở lại.

Số học sinh xin về lập tức giảm mạnh.

Chỉ có lớp trưởng Trần U U vẫn kiên quyết xin về.

Tôi thấy hai nam sinh cuối lớp cũng đứng lên, xách cặp bước về phía tôi.

Hai nam sinh dừng trước mặt tôi, ra hiệu: "Cô ơi, chúng em muốn xin về nhà ạ."

04

Tôi nhìn thẳng vào chúng, ánh mắt rực lửa.

Bỏ qua cả phần trọng điểm thi cử, không thèm ăn uống, hẳn có việc gấp đang chờ.

Tim tôi đ/ập thình thịch.

Tên hung thủ sắp lộ diện.

Hoàng Hữu Minh, Phạm Thao.

Hơn 90% chính là hai kẻ vừa nói chuyện.

Nhưng tôi phải kìm nén, chưa bắt quả tang thì tuyệt đối không được lộ sơ hở.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7