Anh ta nhất định sẽ thông cảm cho hoàn cảnh của tôi, nhất định sẽ cho tôi một lời giải thích.
Tôi ôm hy vọng duy nhất lặn lội đêm ngày lên đường tìm Hứa M/ộ Bạch ở đơn vị, trên đường đi, tôi nghĩ rất nhiều, duy chỉ không nghĩ tới việc Hứa M/ộ Bạch sẽ phản bội tôi.
Khi nhìn thấy Hứa M/ộ Bạch đưa Lục Hiểu Nhã bụng mang dạ chửa đi khám th/ai, khi biết đứa bé trong bụng Lục Hiểu Nhã đã năm tháng.
Cả bầu trời của tôi sụp đổ.
Tôi gi/ận dữ đến cực điểm, bất chấp tất cả kêu oan gào thét, đòi lãnh đạo đơn vị phải giải quyết cho tôi.
Kết quả Hứa M/ộ Bạch lôi ra giấy đăng ký kết hôn với Lục Hiểu Nhã, họ mới là vợ chồng hợp pháp danh chính ngôn thuận.
Còn tôi ở nhà Hứa M/ộ Bạch làm trâu làm ngựa sáu năm trời, chỉ là một người ngoài chẳng liên quan gì đến anh ta.
Sự thật tà/n nh/ẫn đến mức tôi không muốn chấp nhận, nhưng buộc phải chấp nhận.
Không nơi nương tựa, không một xu dính túi, tôi không biết đi về đâu.
Tuyệt vọng, tôi lê bước mệt mỏi trên phố thì bị một chiếc xe phóng nhanh đ/âm ngã, không bao giờ tỉnh lại nữa.
Trở về lần này, tôi còn đang mơ màng thì chị Tần hàng xóm đã nói với tôi những lời y hệt kiếp trước.
Tôi không biết nói gì, chỉ tham lam nhìn ngắm xung quanh.
Thật tốt, tôi lại trở về rồi!
Mở cổng sân, Hứa M/ộ Bạch đang bế đứa con của Lục Hiểu Nhã tung lên cao.
Đứa bé bị đôi tay vạm vỡ của anh ta hất lên trời từng nhịp, rồi đỡ lấy, cười khanh khách vui sướng.
Lục Hiểu Nhã đứng bên cạnh nở nụ cười dịu dàng nhìn họ, thấy Hứa M/ộ Bạch trán đẫm mồ hôi, cô ta lập tức lấy khăn tay lau cho anh ta.
Hai người nhìn nhau đắm đuối, nụ cười rạng rỡ ngọt ngào đến thế.
Lấy Hứa M/ộ Bạch sáu năm, anh ta luôn lạnh lùng khó tính với tôi, tôi thậm chí không biết anh ta cười lại dịu dàng đẹp đẽ đến vậy.
Nghe tiếng mở cửa, cả hai quay lại nhìn tôi.
Tay Lục Hiểu Nhã lau mồ hôi cho Hứa M/ộ Bạch không hề dừng lại, như thể tôi là kẻ vô duyên phá rối cuộc tình của họ.
Hứa M/ộ Bạch ngừng tung con trai Lục Hiểu Nhã, ngượng ngùng nhìn tôi.
Đứa trẻ đang cười vui bỗng bị dừng trò chơi thú vị, la lên: “Ba ơi, tung nữa đi! Con muốn chơi nữa!”
Kiếp trước đứa con Lục Hiểu Nhã cũng hay gọi Hứa M/ộ Bạch là ba.
Hứa M/ộ Bạch giải thích rằng đứa bé mất cha, không hiểu ba nghĩa là gì, chỉ là trẻ con gọi bậy.
Kiếp trước tôi ngốc thế nào mà lại tin lời giải thích vụng về ấy của anh ta?
Tôi lạnh lùng cười khẩy, nghe tiếng cười của tôi, Hứa M/ộ Bạch thoáng nét hoảng hốt, vội đặt đứa bé xuống giải thích:
“Đại Thụ nó không hiểu ba là gì, chỉ gọi chơi thôi, em đừng để bụng.”
Tôi không thèm để ý Hứa M/ộ Bạch, chỉ lạnh lùng nhìn Lục Hiểu Nhã đang lau mồ hôi cho anh ta. “Trẻ con không hiểu chuyện, mẹ nó cũng không hiểu chuyện à?”
3 LỰA CHỌN TÁI SINH
Đối mặt với chất vấn của tôi, Lục Hiểu Nhã vô cùng ngượng ngập.
Cô ta không dám trả lời, chỉ đáng thương nhìn Hứa M/ộ Bạch: “Thanh Thanh gi/ận rồi à? Đều là lỗi của em! Em xin lỗi chị!”
“Xin lỗi cái gì? Em có làm gì sai đâu? Hơn nữa cô ấy là người lớn, đi so đo với đứa trẻ mấy tuổi mà còn có lý à?”
Hứa M/ộ Bạch bênh vực Lục Hiểu Nhã không phải lần đầu, trước kia tôi luôn nhẫn nhục, nhưng lần này không chịu nữa:
“Hứa M/ộ Bạch, nếu con người ta gọi em là mẹ, anh cũng cho là bình thường sao?”
Hứa M/ộ Bạch cứng họng, không thể đối đáp.
Đúng lúc này, Ngô Quế Hoa từ trong nhà xông ra dàn hòa, bà ta trợn mắt nhìn tôi: “Không phải đi m/ua thịt à? Sao tay không về thế?”
Tôi thản nhiên buông hai chữ: “Không có tiền m/ua.”
Kiếp trước Hứa M/ộ Bạch về, tôi tất bật trước sau, lấy hết tiền dành dụm m/ua thịt m/ua đồ ngon, sợ anh ta thiệt thòi. Tôi kiếp trước thật ngốc không th/uốc chữa!
Trong nhà năm người, duy nhất tôi g/ầy gò vàng vọt suy dinh dưỡng.
Nếu Hứa M/ộ Bạch còn chút tình nghĩa, sao anh ta có thể nhìn tôi sống không ra người ch*t không ra m/a?
Kiếp trước tôi đáng đời bị nhà họ lợi dụng, kiếp này sẽ không có chuyện đó nữa.
Tôi tuyệt đối không để lũ vô liêm sỉ này chiếm một chút tiện nghi nào của tôi.
Nghe tôi nói không có tiền, Ngô Quế Hoa càng khó chịu.
“Tôi tận mắt thấy cô mang tiền ra khỏi nhà? Tiền đâu?”
“Bị tr/ộm mất rồi!”
“Cô thật vô dụng! Sao không tr/ộm người khác toàn tr/ộm cô? Cô dễ b/ắt n/ạt lắm à?”
“Ừ, em đúng là có khuôn mặt dễ b/ắt n/ạt thật! Nên mới bị người ta dẫm lên đầu mà đ/è nén!”
Ngô Quế Hoa bị tôi chặn họng, trước kia mỗi lần bà ta ch/ửi bới, tôi đều cười xòa không cãi lại, khiến bà ta thành nghiện.
Giờ bị tôi đáp trả, Ngô Quế Hoa tức gi/ận, chống nạnh lườm tôi, “Đồ vô dụng, còn không mau đi nấu cơm? Định bỏ đói ai đây?”
Tôi lạnh lùng nhìn bà ta: “Trừ em ra mọi người đều c/ụt tay à? Em là đầy tớ nhà này? Em không nấu thì cả nhà nhịn đói ch*t sao?”
“Cô... cô muốn chống trời!” Ngô Quế Hoa lập tức quay sang mách Hứa M/ộ Bạch.
“M/ộ Bạch, con xem Cố Thanh Thanh thái độ gì thế, ngay mặt con còn dám chống lại mẹ? Lúc con không có nhà, không tưởng tượng nổi mẹ khổ thế nào.”
Lục Hiểu Nhã kịp thời đứng dậy đỡ Ngô Quế Hoa đang lau nước mắt: “Bác gái, để cháu nấu cơm, bác đừng gi/ận!”
“Con xem Hiểu Nhã, biết điều thế! Người ta còn là khách, nào có đạo lý để khách vào bếp?”
Tôi cười lạnh: “Em cũng chưa nghe nói nhà ai có khách ở lại tận một năm rưỡi. Đây không phải khách, mà là thỉnh ông bà về thờ chứ gì?”
Lời tôi nói chẳng khách khí chút nào, cả sân im phăng phắc, Hứa M/ộ Bạch nhìn tôi chằm chằm.
“Cố Thanh Thanh, em có ý gì? Em không thấy lời em nói quá đáng sao? Lập tức xin lỗi!”
Xin lỗi? Hừ! Mơ đi!
Tôi không thèm để ý Hứa M/ộ Bạch, bước lên thềm đi vào phòng.