Đồ nhà giàu khốn nạn.

Giàu có thì gh/ê g/ớm lắm sao!

Hứ.

Giàu thật sự gh/ê g/ớm.

Hôm lên đường, tôi được toại nguyện ngồi trên chiếc Bugatti, trên tay ôm đầy bim bim và máy tính bảng.

"Tầm ba tiếng nữa đến nơi, nếu chán cậu có thể ăn vặt hoặc chơi game."

Tôi nheo mắt, suýt bị những hạt kim cương nhỏ trên người Giang Chấp làm lóa mắt.

Sao sau một kỳ nghỉ hè, cậu ta lại chuộng phong cách ăn mặc lòe loẹt thế nhỉ.

Tôi thắc mắc: "Mùa hè vừa rồi không có tôi, cậu có ra ngoài không?"

Giang Chấp một tay lái vô lăng: "Không."

"Tôi tưởng cậu gặp được người mình thích rồi nên ngày nào cũng diện đồ như công tử - à không, sặc sỡ thế kia."

Kể từ khi tôi về.

Ngày đầu mặc áo ba lỗ cỡn lên.

Ngày hai khoác áo sơ-mi cổ chữ V.

Ngày ba diện sơ-mi đỏ rư/ợu lấp lánh.

Hôm nay còn kinh khủng hơn, thẳng tay khoác lên bộ vest lấm tấm kim cương.

Nếu không nói là đi học, tôi tưởng cậu ta sắp lên xe hoa về dinh rồi.

Giang Chấp đột nhiên thở gấp, mí mắt gi/ật giật liên hồi.

"Sao, mí mắt cậu co gi/ật à?"

Tôi hoảng hốt.

"Co gi/ật mà lái xe thì nguy hiểm lắm! Muốn ch*t thì đừng kéo tôi theo! Dừng xe mau!"

Khi ánh mắt Giang Chấp chạm vào tôi, tôi vội ngậm ch/ặt miệng, mắt dán thẳng về phía trước.

Mí mắt Giang Chấp ngừng gi/ật.

Nhưng ánh mắt cậu ta giờ đây như muốn gi/ật đổ tôi.

09

Trường đại học của tôi và Giang Chấp chỉ cách nhau một con đường.

Tan học là tôi lẻn xuống ký túc xá Giang Chấp, cùng cậu ta dùng bữa.

Lạ thay.

Với gương mặt ấy, cậu ta lại bảo không ai cùng ăn cơm.

Tôi đặt khay thức ăn xuống, nhìn người đối diện không nhịn được hỏi:

"Tôi thấy tính cách cậu cũng không còn khô khan như trước, sao lại không kết bạn được?"

Huống chi Giang Chấp đẹp trai, người theo đuổi từ nam đến nữ xếp hàng dài tận nước Pháp.

Đâu phải chỉ mỗi tôi là kẻ mặt dày cứ bám lấy cậu ta.

Giang Chấp dừng đôi đũa trên tay: "Cậu chán tôi rồi hả?"

?

Đúng là vu oan.

Tôi vội gắp cái đùi gà bỏ vào bát cậu ta.

"Ý tôi là dù hai đứa gần nhau, nhưng có thêm bạn bè đi lại cùng cho vui."

"Hồi cấp ba còn học chung lớp, giờ đại học mỗi đứa một nơi, có thêm bạn thêm bè cho đỡ cô đơn."

Tôi nhét thức ăn vào miệng, tiếp tục:

"Với khuôn mặt kiều diễm của tiểu thiếu Giang Chấp nhà ta, nam nữ đều mê, làm sao có ai không thích được."

"Thế cậu thì sao?"

Tôi ngừng nhai, đơ người.

Giang Chấp liếc tôi một cái, nói tiếp:

"Cậu thấy tôi hợp với kiểu người nào?"

À.

Thì ra là hỏi tôi về gu của cậu ta.

Tôi tưởng cậu ta hỏi tôi có thích cậu ấy không.

M/a nhập rồi.

Tim đ/ập thình thịch không hiểu vì sao.

Tôi vừa ăn vừa nói nhỏ:

"Như hoa khôi lớp cậu ấy, tôi thấy rất hợp, nói năng dịu dàng lại xinh xắn."

Rầm.

Giang Chấp đ/ập đũa xuống bàn.

Tôi ngẩn người ngước lên: "Cậu không ăn nữa à? Đùi gà còn nguyên kìa, phí của trời."

Giang Chấp nhìn tôi đăm đăm: "No rồi."

Dứt lời, cậu ta đứng dậy, quay đi thẳng.

10

Dạo này Giang Chấp như mùa mưa bão vậy.

Thay đổi thất thường.

Mới nắng ráo đó, chớp mắt đã sấm chớp ầm ầm.

Sấm chớp suốt cả tháng trời, nhưng trong tháng đó vẫn không quên đặt đủ loại đồ ăn thức uống gửi đến ký túc xá tôi, khiến tôi ngại ngùng vì bị cậu ta xả tiền quá đà.

Tôi xách giỏ trái cây, chọn hôm không có tiết học, định đến ký túc xá Giang Chấp làm lành.

Người ta có kết bạn hay yêu đương là chuyện của họ.

Là bạn bè mà nhiều chuyện quá.

Gõ cửa mãi không thấy ai trả lời.

Nhưng cửa không khóa, đẩy nhẹ là mở.

Ký túc xá Giang Chấp vắng tanh.

Tôi lần đến chỗ ngồi của cậu ta, định để giỏ trái cây xuống rồi viết mẩu giấy nhắn.

Bỗng từ nhà tắm vọng ra tiếng nước chảy.

Có người đang tắm.

Dầu gội sữa tắm trong tủ Giang Chấp đều không cánh mà bay.

Tôi bước đến cửa nhà tắm, cất giọng: "Giang Chấp?"

Tiếng nước ngừng, bên trong vọng ra giọng Giang Chấp.

"Lục Dư?"

"Tôi m/ua ít trái cây cho cậu, để trên bàn rồi, hôm nay có rảnh không? Ra trung tâm thành phố đi."

"Được, đợi tôi chút, à này, tôi quên không mang quần l/ót vào, lấy giúp tôi cái, cái màu xám trên giường ấy."

Tôi quay lại giường.

Đưa quần l/ót vào.

Một lát sau, Giang Chấp bước ra.

Trên không mặc áo, dưới không mặc quần, ngay cả quần l/ót cũng không.

Tôi trợn mắt: "Cậu... cậu không mặc gì thế?"

Giang Chấp mặt lạnh như tiền: "Quần l/ót rơi xuống đất, ướt hết rồi."

Cậu ta trần như nhộng, nửa trên rung rẩy, nửa dưới đong đưa.

Bước đến trước mặt tôi, lấy chiếc quần l/ót mới ra, thong thả mặc vào.

"Lát nữa đi đâu?"

Ánh mắt tôi cũng đảo theo nhịp đong đưa ấy.

"Giang Chấp, đồ lót của cậu chịu áp lực lớn thật đấy."

Giang Chấp liếc tôi, nắm tay tôi kéo lại gần.

Tôi nín thở.

Khi bàn tay đặt lên thân hình ấm áp của cậu ta.

Tôi thở phào.

Thì ra là cho sờ cơ bụng, tưởng gì chứ.

"Dạo này tôi tập gym, chú trọng phần bụng, sờ thử xem có khác không?"

Người Giang Chấp còn đọng nước chưa lau.

Cậu ta ngẩng cằm.

Giọt nước từ xươ/ng đò/n trượt dài.

Lượn qua ng/ực, chảy xuống bụng, rồi biến mất ở vùng cấm địa.

Tôi gắng gượng kéo ánh mắt về đường cong eo thon, so với lần trước còn cuồn cuộn hơn.

Giang Chấp đúng là đâu cũng đẹp.

Gân xanh đẹp.

Đường cong đẹp.

Cả đùi cũng đẹp.

Đột nhiên thấy khô cổ.

Thứ nằm bên trái ng/ực tôi như muốn n/ổ tung.

Giang Chấp biến sắc: "Lục Dư, cậu chảy m/áu cam rồi, đừng động đậy."

Cậu ta ấn tôi ngồi xuống ghế, từ góc nhìn của tôi, chỉ cần cúi đầu là chạm vào chỗ... của Giang Chấp.

Tôi bật đứng dậy, trán đ/ập mạnh vào mũi cậu ta khiến hắn đ/au đến nghẹt thở.

Đầu óc hỗn lo/ạn.

Tôi bỏ chạy.

11

Đây không phải lần đầu tôi sờ cơ bụng Giang Chấp.

Trước đây cũng từng.

Lên đại học, ngoài tập gym ra cậu ta chỉ có bơi lội, mỗi lần tôi đến đều vừa kịp lúc cậu ấy tập xong.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm