Đồ đáng thương.

Tôi vừa mếu máo vừa dụi nước mũi lên áo hắn.

Có lẽ khóc nhiều quá thiếu oxy, đầu óc mơ màng.

Giang Chấp lại cất giọng:

"Cậu có muốn cưỡi ngựa không?"

Tôi suýt cười bật dậy.

"Đây làm gì có ngựa mà cưỡi..."

Không đúng.

Ngựa này không phải ngựa kia.

Trời đất quay cuồ/ng.

Tôi ngồi vắt ngang hông Giang Chấp, hai tay chống lên ng/ực hắn, mắt đối mắt.

Tỉnh hẳn ngủ.

Cảm thấy có gì cứng đơ, vội nghiêng người định trườn xuống.

Nhưng bị hai tay siết ch/ặt eo, bắt phải cảm nhận hơi nóng ấy.

"Lục Dư, cậu nhìn tôi đi."

Tôi cúi đầu.

Đôi mắt xanh băng của Giang Chấp lấp lánh nước, yết hầu lăn tăn, làn da trắng nõn in hằn vết đỏ do tôi cào.

Hắn kéo cổ tay tôi áp lên môi, vừa hôn vừa cắn.

"Anh, anh thương em một chút đi."

Sợi dây cuối cùng trong đầu đ/ứt lìa.

Sóng cuồn cuộn, con thuyền nhỏ mãi chẳng tới bờ.

Mái chèo gắng sức nhưng càng bị đẩy xa.

"Anh chỉ thương mình em thôi được không? Đừng nhìn người khác nữa được không?"

Tôi bị sóng dập đến ứa nước mắt, người chèo thuyền vẫn không ngừng chất vấn.

Không nhận được câu trả lời ưng ý, lại càng dùng sức khuấy động.

Boong tàu rên rỉ dưới sức ép.

"Anh đồng ý rồi nhé."

Hắn siết ch/ặt tôi, thở dài thoả mãn.

"Ngoan lắm."

16 (Góc nhìn Giang Chấp)

Tôi đã có được Lục Dư.

Như một giấc mơ.

Ban đầu tôi cực kỳ gh/ét cậu ấy.

Suốt ngày chỉ biết cười đùa, không chịu học hành, lại thích trèo cửa sổ nhà tôi.

Rõ ràng vô lý nhưng làm bộ đúng đắn.

Đáng gh/ét vô cùng.

Tôi không muốn chơi cùng nên mỗi lần cậu đến là gọi bố cậu.

Cậu ta bên ngoài ngỗ ngược, gặp bố liền ngoan như gà con.

Tưởng vài lần là sẽ không quấy rầy nữa.

Không ngờ cậu ta lưu ban hai năm, đúng vào lớp tôi.

Ngày ngày ngoài ngủ gật trên lớp, chỉ quanh quẩn trước mặt tôi.

"Giang Chấp, đi đ/á bóng không?"

"Giang Chấp, ra căn tin không?"

"Giang Chấp, đi vệ sinh không?"

"Giang Chấp, sao cậu đẹp trai thế nhỉ?"

"Giang Chấp Giang Chấp..."

Tôi bực bội bịt tai.

Cậu ta ồn quá.

Nhịp tim tôi bị cậu làm lo/ạn cả lên.

...

Chưa đầy hai ngày, cậu ta đã kết bạn khắp nơi.

Ai cũng thích cậu ấy.

Tôi vẫn thấy cậu đáng gh/ét.

Cậu thích khoác vai bá cổ với bất kỳ ai.

Thật sự rất đáng gh/ét.

Chỉ cười với mỗi tôi, khó đến thế sao?

...

Lục Dư vẫn đang ngủ.

Tôi dậy dọn dẹp nhà cửa, nấu bữa sáng hâm trong nồi cơm điện.

Đợi Lục Dư tỉnh dậy là có thể ăn ngay.

Sau đó lôi ra toàn bộ thẻ ngân hàng, vốn dĩ là để dành cưới vợ.

"Cậu dụ dỗ tôi!"

Lục Dư tỉnh dậy thấy tôi, gi/ật mình nhảy khỏi giường chỉ trỏ.

"Hóa ra trước giờ cố ý cởi truồng trước mặt tôi, rung chuông rung lắc lư trước mũi tôi, bắt tôi sờ chỗ nọ chỗ kia, đều là có âm mưu từ trước!"

"Cậu còn giả khổ! M/ua chuộc lòng thương hại, lừa nước mắt tôi, đúng là khốn nạn!"

Hỏng rồi.

Bị lộ hết rồi.

Tôi cúi đầu, ngoan ngoãn nhận chỉ trích.

"Nhưng... kỹ thuật của cậu cũng không tồi."

Ủa?

Lục Dư đỏ tai ngoảnh mặt, cố tình không nhìn tôi.

"Thôi được, hình như tôi cũng thích cậu, có thể khiến tôi thích cũng là bản lĩnh của cậu, tôi không so đo nữa."

Tôi vội vàng lôi ra xấp thẻ ngân hàng.

Từng chiếc từng chiếc xếp lên giường, đọc rõ mệnh giá.

"Thẻ này năm trăm triệu, tự tôi ki/ếm được."

"Thẻ này ba tỷ, bố mẹ cho tôi cưới vợ."

"Thẻ này..."

Lục Dư đếm tiền, tròn mắt:

"Trời ơi, dài hơn cả số CMND của tôi."

"Giang Chấp muốn gì? Tôi m/ua cho."

Tôi muốn gì nhỉ?

Thực ra tôi muốn ánh mắt Lục Dư luôn dán ch/ặt vào mình.

Muốn Lục Dư bên cạnh mọi lúc.

Muốn toàn bộ tình yêu của Lục Dư.

Nhưng nhìn Lục Dư, cuối cùng tôi chỉ dám khẽ c/ầu x/in:

"Lục Dư, tôi không cần gì cả, miễn cậu vui là được."

Xạo đó.

Tôi là kẻ dối trá.

]

Tôi sẽ không buông tha hắn.

Ngoại truyện

Dạo này nửa đêm cổ luôn thấy lạnh buốt.

Để tìm hiểu nguyên nhân, tôi cố tình không uống sữa Giang Chấp đưa, giả vờ ngủ say.

Một lúc sau.

Bên cạnh bỗng có động tĩnh.

Tôi hé mắt nhìn tr/ộm, thấy Giang Chấp ngồi dậy mở tủ đầu giường, lấy ra cuộn dây thừng.

Quấn một vòng quanh cổ tay tôi.

Lại quấn một vòng quanh mắt cá chân.

Như đang đo kích thước.

Đang nghi ngờ hắn định may đo thứ gì thì.

Cổ lạnh toát.

Dây thừng quấn lên cổ.

Tôi gi/ật mình mở to mắt, bật ngồi dậy lùi lại.

"Giang Chấp, cậu làm cái gì thế!"

Giang Chấp cũng gi/ật mình.

Nắm ch/ặt dây thừng, mặt tái mét, tránh ánh mắt tôi.

"Định... định làm vòng cổ cho cậu thôi mà."

Nói dối.

Vòng cổ gì mà phải nửa đêm đo cổ tay, mắt cá, cổ.

Tôi ngờ hắn định trói tôi lại.

Xét cho cùng hắn có tiền án.

Trước từng cài định vị vào điện thoại tôi.

Thảo nào sau đó hễ tôi đi chơi với Lăng Thịnh, hắn luôn xuất hiện như có máy dò.

Tôi chống tay xuống giường, nhảy ra xa hai mét, cảnh giác hỏi:

"Cậu không lén đào hầm ngầm chứ?"

Giang Chấp buột miệng:

"Sao cậu biết?"

Tôi hít sâu.

Biết ngay mà, loại mặt lạnh này thường cực kỳ lập dị.

Từ khi yêu nhau.

Mỗi lần ra ngoài một mình đều cảm nhận ánh mắt nóng bỏng theo dõi.

Giang Chấp thiếu an toàn, quá cực đoan, càng lâu bệ/nh càng nặng.

Theo dõi, định vị, hầm ngầm.

Không biết Giang Chấp còn nghĩ ra trò gì mới.

"Nhưng mỗi lần đi tôi đều hỏi cậu có muốn đi cùng không, cậu không chịu."

Tôi thở dài, bước đến trước mặt Giang Chấp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm