Cô gái bị vây hãm đôi mắt ngấn lệ, nhưng vô cùng kiên định.
"Em làm vậy là vì mọi người."
Nhận lại chỉ là những tiếng chê cười.
"Vì bọn tao? Mày tưởng bọn tao là Triệu Nhược Nam, muốn làm mẹ bọn tao hả?"
Tôi bỗng không vội nữa.
Tôi đã ngộ ra.
Người ta nói càng học nhiều càng phản động.
Loại người quái đản thế này, không đỗ đại học mới là số phận của chúng.
Tôi đạp tung cửa, đứng che chắn cho Diệp Kỳ.
"Các em bị đuổi học, từ hôm nay không ai quản các em nữa."
Lũ học sinh không chút sợ hãi, thậm chí còn cười to.
"Hiệu trưởng, ngày mai bọn em thi đại học rồi, đuổi học bọn em? Cô không muốn tỷ lệ đỗ nữa hả?"
Tôi đầy vẻ kh/inh thường.
Loại rác rưởi này không c/ắt đ/ứt sớm, định giữ lại làm trò cười sao?
Tôi bật chế độ "lười nói thính giả tự hiểu", thẳng tay cho bảo vệ đuổi cổ chúng.
Diệp Kỳ e dè lên tiếng:
"Hiệu trưởng, nhưng..."
Tôi hiểu ý cô bé, ngắt lời liền.
"Hôm nay cô dạy em bài học: đừng tùy tiện nhúng tay vào nhân quả người khác."
"Em nghĩ xem, nếu hôm nay em ngăn chúng lại, bạn gái lớp trưởng gặp chuyện ở bar."
"Cuối cùng chúng sẽ đổ lỗi cho ai? Khi kích động, em sẽ ra sao?"
Diệp Kỳ mặt tái mét, lập tức không muốn làm bà thánh nữa nữa.
Tôi vỗ vai, bảo em về nghỉ ngơi.
Nhưng vừa ra đến sân trường, tôi chứng kiến cảnh tượng choáng váng.
Trên cột cờ trường treo lủng lẳng một người!
5
Đó là một người toàn thân quấn băng trắng.
Dưới sân, đám học sinh chỉ trỏ cười nhạo.
"Haha, nghe nói có đứa cosplay x/á/c ướp mà tưởng đùa, ai ngờ thật!"
"Quay clip đăng mạng đi, chắc chắn hot!"
Đứng trước đám đông là một nữ sinh váy trắng phong cách tiên nữ, giọng điệu đáng yêu:
"Đây là x/á/c ướp sao? Trời ơi, Cố Viêm em giỏi quá!"
Chàng trai tên Cố Viêm đắc ý:
"Tất nhiên rồi, Tây Tây muốn xem, anh chiều em hết mức."
Rồi hắn nhìn lên cột cờ, thản nhiên nói:
"Nếu không phải Tây Tây nói chưa từng thấy x/á/c ướp, bọn anh cũng không..."
"Nhưng mà em cũng nhờ vậy được hưởng phúc đấy, view từ trên này tuyệt đẹp nhỉ?"
"Nói thế thì Tiêu Tiêu còn phải cảm ơn Tây Tây nữa."
Dưới sân, học sinh bàn tán xôn xao:
"Đây có phải Lục Tiêu Tiêu - học sinh nghèo học giỏi nhất khối không?"
"Nghe nảo nó trèo giường Cố Viêm, đúng là không biết x/ấu hổ, đáng đời!"
Có nữ sinh thở dài:
"Cố Viêm vì Tô Tây có thể làm tất cả, khi nào mình mới gặp được chân mệnh thiên tử?"
Tôi nghe mà m/áu đông cứng.
Toàn những phát ngôn nghịch thiên!
Tôi bước tới, sắc mặt âm trầm như bão tố.
"Đưa người ta xuống ngay!"
Bị khí thế áp đảo, nhóm Cố Viêm hậm hực thả Lục Tiêu Tiêu xuống.
Tôi vội kiểm tra.
Đôi mắt vô h/ồn, khóe mắt còn đọng lệ, tay chân rớm m/áu.
Cố Viêm cười cợt:
"Khóc cái gì? Đùa tí mà."
"Trước giờ hai đứa mình đùa nhau ít à?"
Tôi siết ch/ặt tay.
Hắn nói nhẹ như không, như thể thật sự chỉ là trò đùa.
Nhưng không có trò đùa nào được xây trên nỗi đ/au người khác.
"Đùa?"
Giọng tôi đầy phẫn nộ.
"Vậy hôm nay tôi cũng đùa với em."
Tôi ra hiệu cho bảo vệ.
"Trói hết lên cột cờ."
Thấy bảo vệ cầm dây tiến lại, Cố Viêm hoảng lo/ạn:
"Em là học sinh! Cô không được làm thế! Thầy Vương c/ứu em!"
Từ đám đông bước ra một trung niên.
"Trẻ con nghịch ngợm bình thường mà, hiệu trưởng sao thiên vị thế?"
Thì ra có giáo viên ở đây.
Nhìn thầy Vương đạo mạo, lại nhìn đám học sinh vây quanh, tôi cười lạnh.
"Lúc nãy Cố Viêm b/ắt n/ạt Lục Tiêu Tiêu, thầy giả m/ù không thấy."
"Giờ lại nhảy ra làm người công chính, thầy nghĩ mình rất khách quan à?"
Tôi chỉ thẳng mặt:
"Thầy bị sa thải rồi."
Tôi ném tờ thông báo vào mặt ông ta.
"Tự điền tên rồi cút."
Không cho ông ta cơ hội phản kháng, tôi lập tức cho bảo vệ lôi đi.
Quay sang nhóm Cố Viêm:
"Các em cũng bị đuổi học."
Cố Viêm gào thét:
"Chúng em chỉ đùa thôi! Cô dựa vào đâu đuổi học!"
Tôi lạnh lùng:
"Đùa chỉ vui khi người trong cuộc thấy vui."
"Lục Tiêu Tiêu, em thấy vui không?"
Dù khản giọng, Lục Tiêu Tiêu vẫn lắc đầu như chong chóng.
Tôi chặn Tô Tây định lẻn đi.
"Em cũng bị đuổi."
Cô ta phẫn nộ:
"Em có tham gia trò nghịch dại đâu..."
Tôi nhếch mép:
"Tôi không phải quan tòa, cần gì phải lý lẽ với em?"
Tô Tây gào lên:
"Cô nói đuổi là đuổi? Trường học đâu phải nhà cô!"
Tôi bật chế độ "lười nói", lập tức cho bảo vệ lôi đi.
"Xin lỗi, trường này đúng là nhà tôi."
Cuối cùng, tôi nhìn đám học sinh a dua:
"Còn mấy em."
Tôi chỉ những kẻ buông lời nghịch thiên.
"Vô cảm, bịa chuyện đồi bại, các em cũng bị đuổi."
Chúng định cãi, tôi thẳng thừng:
"Nói thêm một câu, tôi sẽ ghi x/ấu học bạ."
"Xem trường nào dám nhận."
Dưới áp lực của bảo vệ và tôi, lũ bị đuổi im bặt.
Nhưng vừa đến ngày thi, tai họa lại ập đến.
6
Trong các tin tức thi cử hàng năm, tôi không hiểu nổi hai loại người.
Một là thí sinh đi trễ.
Hai là kẻ quên giấy báo thi.
Hôm nay, hai loại này hợp nhất.
"Niệm Niệm, em không cố ý đâu."
Trước cổng trường thi, một cô gái khóc như mưa như gió.
Cô ta đ/ấm đầu mình lia lịa.
"Đều tại cái đầu đần của em, nếu không đã không làm mất giấy báo thi của chị."