Người học trò nghèo tôi từng tài trợ chính là ánh trăng trong trắng trong lòng chồng tôi.
Sau khi nhà tôi phá sản, cô ta vội vã trở về nước.
Còn xếp hàng m/ua bánh xếp xoài - món tôi thích nhất.
Cô ta nũng nịu: "Chị gái ơi, chị đút em miếng được không?"
Nhưng khi chồng tôi về đến nhà, cô ta bất ngờ ngã quỵ vì dị ứng xoài.
"Chị ấy chỉ đang không vui thôi, ai bảo em n/ợ chị quá nhiều, anh đừng trách chị."
Tôi đứng hình.
Chồng tôi bỏ mặc tôi, ôm cô ta đi bệ/nh viện.
Còn đưa cho cô ta thẻ 5 triệu như bồi thường.
Tôi không tin nổi chất vấn: "Sao em đối xử với chị như vậy?"
Cô ta lật tay đưa thẻ cho tôi:
"Chị à, nếu em không làm thế thì với cái đầu ngốc nghếch của chị, biết bao giờ mới moi được tiền từ tay chồng chị đây?"
01
Tôi nhìn tấm thẻ trên tay, lại nhìn vệt nước mắt chưa khô trên mặt Lâm Lam.
"Hả?"
Cô ta liếc tôi.
"Chị biết nói gì với chị bây giờ, họ Giang giàu nứt đố đổ vách, chị không biết moi chút tiền từ hắn sao?"
Tôi nghẹn lời, ấp úng: "Moi kiểu gì chứ, em không biết."
Lâm Lam nhìn tôi với ánh mắt gi/ận đ/ứt ruột, chĩa tay trỏ vào đầu tôi.
"Chị giỏi cái gì? Chọn đàn ông còn không xong, giá mà lấy anh hắn ngày trước thì đã thiếu tiền tiêu đâu?"
Tôi không theo kịp mạch suy nghĩ của cô ta, vô thức lắc đầu.
"Gì chứ, anh ta gh/ét em ch*t đi được, lấy làm gì?"
Lâm Lam đảo mắt, bất chợt nhìn ra phía sau lưng tôi.
Rồi cô ta rút từ túi ra điếu th/uốc châm lửa.
Ngậm trong miệng, phà khói vào mặt tôi.
Còn giơ tay vỗ vỗ má tôi.
"Bảo dám tranh Giang ca với em, đáng đời nhà chị phá sản, tiền m/ua th/uốc cho mẹ cũng không có!"
Tôi: "...Hả?"
Tiếng bước chân vang lên đột ngột phía sau.
Có người nắm ch/ặt cổ tay tôi, kéo mạnh về phía mình.
"Họ Lâm kia, không có Khả Khả tài trợ thì mày học nổi cấp ba không mà giờ đây ăn nói thế? Đền ơn đáp nghĩa kiểu gì thế?"
Tôi ngẩng đầu, người nói chính là anh trai Giang Lễ Triết - Giang Lễ Phiền.
Lâm Lam lộ vẻ bị bắt tại trận, nhưng chỉ hai giây sau đã nhìn ra cửa sổ cười lạnh.
"Tôi ép cô ấy tài trợ đấy à? Cô ta tự tốt bụng vớ vẩn, trách tôi sao?"
"Xót à? Ông đừng quên cô ấy có chồng nhé, nhưng chồng cô ấy đang bận xót xa cho tôi đây, ngại quá nhỉ."
Giang Lễ Phiền vốn là người kín đáo.
Lần đầu tiên tôi thấy anh tức gi/ận thế.
Thậm chí tưởng chừng anh sắp đ/á/nh Lâm Lam.
Tôi vội ngăn Giang Lễ Phiền: "Thôi thôi, bỏ qua đi."
Vất vả lắm mới kéo được Giang Lễ Phiền ra khỏi phòng bệ/nh, tôi không biết nói gì, chỉ ngượng ngùng nhìn anh.
Anh cũng đang nhìn tôi.
Ánh mắt kỳ lạ khiến tôi bứt rứt.
Một lúc sau, anh quay đi, lấy thẻ đưa cho tôi.
"Mật khẩu là sinh nhật em."
Tôi ngơ ngác: "Ơ, nhưng mà, không phải..."
Giang Lễ Phiền nhét thẻ vào túi tôi.
"Bị oan ức thì phải nói ra, không nói lẽ nào mong thằng ng/u Giang Lễ Triết tự nhận ra à?"
Rồi anh liếc lạnh vào Lâm Lam trong phòng bệ/nh, quay người bỏ đi.
Khi anh đi rồi, tôi trở vào phòng, đưa thẻ của Giang Lễ Phiền cho Lâm Lam xem.
Lâm Lam đảo mắt: "Đồ giả tạo đấy còn dám chê em trai ng/u."
Tôi cảm thấy n/ão mình quá tải.
Tôi hỏi Lâm Lam: "Em là người tốt hay x/ấu vậy?"
Lâm Lam bị khói th/uốc sặc sụa, mặt mày bức bối: "Lảm nhảm cái gì thế, đi thôi, em chở chị về."
02
Tôi ngồi ghế phụ, thỉnh thoảng liếc tr/ộm gương mặt Lâm Lam.
Cô ta dường như chẳng thay đổi gì so với trước.
Ngày trước Lâm Lam nổi tiếng khắp trường cấp ba chúng tôi.
Nhưng không phải vì thành tích luôn đứng đầu.
Mà vì nghèo.
Giày bạn bè mấy triệu đôi, giày cô ta đế vá mấy lần vẫn đi.
Mặc không ra h/ồn, ăn cũng chẳng đủ.
Bạn bè ra căng tin ăn trưa, cô ta ở lại lớp vừa đọc sách vừa nhai bánh bao. Tôi thấy thương nên ngày nào cũng m/ua hai suất cơm, ăn cùng cô ta.
Tôi đưa cơm, cô ta liếc tôi: "Cảm ơn."
Rồi xách hộ cặp, giảng bài, trực nhật thay tôi.
Nhưng không hề xu nịnh, luôn giữ thái độ không khuất phục.
Tôi cảm giác cô ta không thích tôi lắm.
Làm những việc đó chỉ để trả ơn.
Tôi kể bí mật với Giang Lễ Triết.
Giang Lễ Triết nhìn tôi lạnh nhạt: "Không phải cứ tốt với người khác là họ phải thích em đâu."
Tôi thấy anh nói có lý.
Vì tôi cũng tốt với Giang Lễ Triết mà hình như anh chẳng thích tôi.
Nhưng tôi vẫn quyết định tiếp tục giúp Lâm Lam.
Học giỏi thế mà bỏ học thì tiếc lắm.
Tôi chu cấp học phí, sinh hoạt phí, dẫn cô ta m/ua chiếc áo lót vừa vặn đầu tiên, còn m/ua bánh sinh nhật đầu đời.
Cô ta nói cảm ơn, rồi xách cặp, giảng bài, trực nhật.
Chạy vặt m/ua đồ ăn vặt, che ô những ngày mưa, đưa tôi lên xe.
Tôi nghĩ chúng tôi không phải bạn.
Cô ta ít nói, chúng tôi hầu như không trò chuyện.
Cho đến lần cô ta nghe thấy người khác nói x/ấu tôi trong nhà vệ sinh, đã t/át đối phương mấy cái liền.
Tôi hoảng h/ồn!
Tôi hỏi làm gì thế, cô ta liếc tôi: "Nghe người khác ch/ửi em chị tức."
Lúc đó tôi mới vỡ lẽ, hình như cô ta coi tôi là bạn.
Tôi đứng hình: "Cô ấy ch/ửi gì mà em gi/ận thế?"
Cô ta nhíu mày: "Hỏi làm gì, lo làm bài đi."
Tôi không dám trêu, sợ ăn đò/n, đành rụt rè làm bài.
Sau này mới biết, cô gái đó nói tôi thích làm trò hề, ngày ngày bám đuôi Giang Lễ Triết.
Còn bảo tôi cởi trần trùi trụi bò lên giường Giang Lễ Triết anh cũng chẳng thèm.
Tôi x/ấu hổ, hóa ra tôi thích Giang Lễ Triết lộ rõ thế.
Nhưng ch/ửi thế thì quá đáng.
Tôi còn chẳng dám nắm tay Giang Lễ Triết, nói gì đến trèo lên giường.
Biết chuyện càng nghĩ càng tức, gi/ận quá gục mặt vào bàn khóc.
Lâm Lam hỏi tôi sao thế.
Biết đầu đuôi, cô ta lại đi t/át thêm đối phương một trận nữa.