Lão Tần bảo đây là lời tốt đầu tiên lão Uất Trì nói với hắn năm nay. Lão Uất Trì bảo đây đâu phải lời tốt. Lão Tần bảo mày không cãi nhau với tao đã là lời tốt rồi."
Bức thứ mười bảy:
"Tiểu Du, hôm nay Sơn Tiêu bắt chước tiếng ho của bà, giống đến nỗi bà quay lại chẳng thấy ai, gi/ật cả mình. Hóa ra là nó cười khúc khích trên cây."
Bức thứ mười tám:
"Tiểu Du, hôm nay là sinh nhật cháu. Bà nấu cho cháu bát mì. Cháu không ăn được, bà ăn thay. Mì ng/uội, không ngon lắm."
Bức thứ mười chín:
"Tiểu Du, đôi lúc bà cảm thấy ngôi nhà này quá rộng. Một mình ở, trống trải quá."
Bức thứ hai mươi, đề ngày ba tháng trước:
"Tiểu Du, dạo này bà không được khỏe. Muốn gặp cháu. Nhưng sợ cháu lo, thôi không nói nữa. Cháu học cho tốt, đừng nghĩ nhiều đến bà."
Bức thứ hai mươi mốt -
Không, không có bức hai mươi mốt.
Tôi đếm lại, đúng hai mươi bức.
Bức mới nhất không có ở đây. Bức mới nhất chính là bức gửi cho tôi: "Tiểu Du, nghỉ hè đến nhà bà ở vài ngày nhé. Lựu trong sân chín rồi, nấm sau núi cũng mọc đầy. Bà nhớ cháu."
Bức đó không nằm trong này.
Bức đó đã được gửi đi.
Tôi ngồi xổm dưới gốc cây già, đọc từng bức trong hai mươi bức thư.
Mỗi bức đều viết ngắn ngủn, ng/uệch ngoạc, có chữ viết sai bị gạch xóa. Bà ngoại không học nhiều, chữ không đẹp nhưng từng nét đều viết thật mạnh.
Bà viết hai mươi bức thư.
Bức nào cũng không gửi.
Bà sợ làm phiền tôi. Sợ tôi bận. Sợ tôi lo cho sức khỏe bà. Sợ tôi nghĩ bà lắm lời.
Bà một mình sống trong ngôi nhà cũ này, ngày ngày trò chuyện với Táo Quân, tán gẫu cùng Thần Cửa, trồng nấm cho người nấm, dỗ Hoa Phách đừng khóc, nhận quả rừng từ Sơn Tiêu, xem Thần Giếng thả đ/á, xoa lưng cho Chổi Tinh, để dành lạc cho yêu chuột.
Bà có cả một nhà "vị khách".
Nhưng bà vẫn nhớ tôi.
Bà viết hai mươi bức thư, bức nào cũng đ/è dưới tảng đ/á, không gửi cho ai.
Trừ bức cuối cùng.
13
Sơn Tiêu ngồi xổm cạnh tôi, lặng lẽ quan sát.
"Là các bạn gửi đúng không?"
Giọng tôi khàn đặc.
Sơn Tiêu gật đầu.
"Táo Quân đẩy thư ra khỏi khe bếp?"
Gật.
"Thần Cửa nhân đêm tối mang ra cổng?"
Gật.
"Yêu chuột kéo thư băng qua sân?"
Gật.
"Người nấm khiêng thư lên bậc thềm?"
Gật.
"Hoa Phách bỏ cánh hoa vào?"
Gật.
"Thần Giếng dùng nước giếng niêm phong phong bì?"
Gật.
"Chổi Tinh quét sạch lối đi?"
Gật.
"Rồi em nhét vào hòm thư?"
Sơn Tiêu gật đầu. Rồi giơ tay xoa đầu tôi.
Bàn tay nó lông lá, hơi xước nhưng ấm áp.
"Bà ngoại nói... không làm phiền." Sơn Tiêu từng chữ một, giọng khẽ, như dồn hết sức lực.
"Nhưng bọn ta nghĩ... phải làm phiền."
Tôi nhìn nó, nước mắt rơi lã chã.
Một con Sơn Tiêu không biết nói, gắng sức thốt lên tám chữ.
Một con gián bếp không rời bếp, đẩy thư ra khỏi khe.
Hai vị tướng không rời cửa, mang thư ra ngõ.
Một con chuột không ra khỏi cửa, lê bức thư to hơn mình xuyên sân.
Bầy người nấm bé như hạt gạo, hò nhau khiêng thư lên thềm.
Một tiểu nhân hay khóc, bỏ vào đó cánh hoa quý giá.
Một cái giếng ít lời, dùng nước trong nhất niêm phong.
Một cây chổi đ/au lưng, quét sạch con đường.
Chúng dành trọn một đêm.
Một con sâu, hai vị tướng không rời cửa, một con chuột, bầy người bé như hạt gạo, một tiểu nhân hay khóc, một cái giếng, một cây chổi, một con Sơn Tiêu không biết nói.
Biến bức thư không gửi, thành thư đã gửi.
Nỗi nhớ bà ngoại không nói thành lời, được chúng thay lời.
14
Tối hôm đó, tôi mang hai mươi bức thư về nhà.
Bà ngoại đứng đợi ở cửa, thấy gói vải trong tay tôi, gi/ật mình.
"Cháu tìm thấy rồi?"
Tôi gật đầu, ôm ch/ặt bà không buông.
"Bà ngoại, từ nay về sau không được như thế nữa."
"Như thế nào?"
"Không được không gửi thư. Không được sợ làm phiền cháu. Không được một mình chịu đựng."
Bà ngoại im lặng rất lâu, rồi khẽ vỗ lưng tôi.
"Ừ."
Giọng rất nhẹ, nhưng tôi nghe rõ.
Đêm đó, tôi ngồi trên thềm cửa, đọc lại từng bức trong hai mươi bức thư.
Thần Cửa ngồi cạnh đ/á/nh bài, hiếm hoi không cãi nhau.
Lão Tần đột nhiên lên tiếng: "Hồi bà ngoại mới về làng này, mới ngoài hai mươi."
Tôi im lặng.
"Ông ngoại mất sớm, bà một mình nuôi mẹ cháu khôn lớn. Dân làng đều bảo bà mệnh khắc."
Lão Uất Trì hiếm hoi tiếp lời: "Không phải mệnh khắc. Là cứng đầu."
Lão Tần gật đầu: "Bà chẳng bao giờ cầu cạnh ai. Chuyện gì cũng tự gánh."
"Viết thư cũng không dám gửi." Lão Uất Trì nói.
Từ bệ bếp vọng ra giọng Táo Quân: "Sợ làm phiền các cháu. Sợ các cháu chê phiền. Sợ các cháu nghĩ bà già rồi, vô dụng."
Tôi chợt nhớ lời người nấm trước đó.
"Có phải Táo Quân từng c/ứu mạng bà ngoại?" Tôi hỏi.
Người nấm đứng cạnh khịt mũi: "Cứ hỏi thẳng bả ấy đi."
Tôi quay sang nhìn bà ngoại.
Bà trầm ngâm giây lát: "Mùa đông năm đó bà một mình ở nhà, sốt mê man ngã vật bên bếp."
"Tỉnh dậy thấy trước mặt có bát cháo, còn ấm. Từ khe bếp thò ra hai chiếc râu, khẽ lay rồi rụt lại."
"Đó là Táo Quân?"
"Chắc vậy. Bà hỏi có phải nó nấu không, nó bảo không. Nhưng sau này năm nào bà cũng đặt thêm phần kẹo đường cúng nó."
Chẳng mấy chốc, yêu chuột thò đầu từ vại gạo: "Tao nhớ! Chính là Táo Quân đó!"
Sơn Tiêu bất ngờ ngồi xổm trên cây lựu trong sân, tay nắm ch/ặt quả rừng.
Yêu chuột quay cái đầu lông lá sang tôi: "Sơn Tiêu giọng to, năm đó bắt chước giọng Táo Quân, làm hắn sợ ba ngày không dám ra khỏi khe bếp. Bắt chước giọng tao, làm tao sợ rơi cả lạc."
Sơn Tiêu ngồi trong sân, không nói nhưng tai cụp xuống.
"Sau này bà ngoại m/ắng, nó mới thôi." Yêu chuột nói xong rút vào vại gạo.
Tôi khẽ cười.
Lũ người nấm đứng trên bệ cửa sổ, đứa nhỏ nhất giơ cánh hoa - giống hệt trong thư.
15
Hoa Phách thò đầu qua cửa sổ, mắt đỏ hoe nhưng không khóc.