01
Ta mệnh cứng, khắc chạy năm người đàn ông.
Người thứ năm bị khắc chạy rồi, trăm dặm quanh đây chẳng ai dám cưới ta nữa.
Mãi đến khi trong trấn xuất hiện một đạo sĩ du phương, nhìn ta một cái, hốt hoảng thất sắc.
"Cô nương này, trên người cô có thứ kia."
Ta gương mặt căng thẳng: "Thứ gì vậy?"
"Một con. Theo cô hai mươi năm rồi."
02
Đạo sĩ nói lời ấy lúc ta đang phơi chăn ngoài sân.
Hắn đứng nơi cổng gia trang, khoác đạo bào xám xịt, sau lưng đeo một thanh ki/ếm gỗ đào, trông chẳng khác gì mấy kẻ bịp bợm trong trấn.
Vốn định không thèm để ý, nhưng câu nói tiếp theo của hắn khiến ta dừng tay.
"Phải chăng từ nhỏ tới lớn, phàm kẻ nào đính hôn với cô đều gặp họa?"
Tấm chăn trong tay ta rơi xuống đất.
"Sao người biết?"
Đạo sĩ vuốt râu, giọng đầy huyền bí: "Bởi ta nhìn thấy. Trên vai cô ngồi một con q/uỷ, là nữ q/uỷ, oán khí cực nặng. Nàng ta không muốn cô thành thân."
Ta theo phản xạ nhìn xuống vai mình.
Chẳng thấy gì cả.
"Đừng nhìn nữa, cô không thấy nàng ta đâu." Đạo sĩ nói, "Nhưng nàng ta thực sự ở đó. Và đã theo cô rất lâu rồi, từ ngày cô chào đời."
Sau lưng ta lạnh toát.
"Nàng ta... cớ sao lại theo ta?"
Đạo sĩ nhìn ta hồi lâu, chợt thở dài.
"Bởi vì nàng là..."
Lời chưa dứt, một trận gió âm thổi qua, cuốn bay cả râu hắn.
Sắc mặt đạo sĩ biến đổi, lùi ba bước liền.
"Oán khí nặng thế! Cô nương, con q/uỷ của cô tính tình hung dữ lắm a!"
Ta chưa kịp đáp, đạo sĩ đã rút từ tay áo một mặt gương đồng, chiếu thẳng vào ta.
Trong gương đồng hiện rõ gương mặt ta, nhưng không chỉ thế.
Trên vai ta, quả nhiên có một bóng người.
Mờ ảo, khó nhìn rõ.
Nhưng có thể thấy đó là thiếu nữ trẻ, tóc dài xõa, khoác hồng y.
Hai tay nàng đặt trên vai ta, cằm tựa lên đỉnh đầu ta, tư thế trông...
Còn khá thoải mái?
"Hình như nàng ấy đang ngủ." Ta nói.
Đạo sĩ giơ gương r/un r/ẩy: "Cô nương, cô không sợ chút nào?"
"Sợ gì chứ? Nàng theo ta hai mươi năm rồi, muốn hại ta đã hại từ lâu." Ta quay sang phía vai gọi: "Này, tỉnh dậy đi."
Đạo sĩ suýt đ/á/nh rơi gương đồng: "Đừng gọi nàng! Bần đạo chưa chuẩn bị..."
Muộn rồi.
Luồng gió âm lại nổi lên, lần này mạnh gấp mười lần trước.
Chăn trong sân bay tứ tung, cây sào phơi đồ g/ãy ba khúc, gà trong chuồng hoảng lo/ạn chạy khắp nơi.
Đạo sĩ bị gió thổi đứng không vững, ki/ếm gỗ đào không kịp rút, cuối cùng bị một con gà mái bay tới đ/ập vào mặt.
"Bần đạo đã bảo đừng gọi nàng mà...!"
Gió ngừng thổi.
Trên vai ta vang lên giọng nói uể oải như ngáp ngủ.
"Ai vậy? Giữa trưa nắng gắt, ồn ào ch*t đi được."
Ta ngoảnh lại, vẫn chẳng thấy gì.
Nhưng giọng nói ấy quả thực bên tai ta, rất gần.
"Nàng là ai?" Ta hỏi.
Im lặng một lúc.
"Ngươi không nhận ra ta?"
"Không."
Lại im lặng hồi lâu.
Giọng nói bỗng cười lên, tiếng cười lạnh lẽo như uống một ngụm nước đ/á giữa đông.
"Đương nhiên ngươi không nhận ra. Vào ngày ngươi chào đời, ta đã ch*t rồi."
03
Đạo sĩ được ta mời vào nhà, ngồi bên bàn uống trà.
Tay hắn run lẩy bẩy, nước trà trong chén đổ ra cả bàn.
Ta nói: "Đừng sợ, hình như nàng ấy không hại người."
Đạo sĩ liếc ta, ánh mắt phức tạp: "Nàng không hại cô, nhưng hại kẻ khác. Năm người phu quân kia, cô tưởng họ gặp nạn thế nào?"
Ta sững người.
"Là ta làm đấy." Giọng nói lại vang lên, lần này từ phía trái, "Người thứ nhất, ngã ngựa g/ãy chân, là ta vỗ vào mông ngựa. Người thứ hai đi lính, là ta báo mộng cho huyện lệnh bắt hắn sung quân. Người thứ ba xuất gia, là ta nhét quyển kinh Phật dưới gối hắn. Ác mộng của người thứ tư cũng do ta báo mộng. Người thứ năm vén khăn che, ta làm mặt q/uỷ dọa hắn."
"..."
Ta trầm mặc rất lâu.
"Vì sao nàng làm thế?"
"Bởi ta không muốn ngươi thành thân."
"Vì sao?"
Nàng không đáp.
Đạo sĩ đặt chén trà xuống, cuối cùng cũng vững tay.
"Cô nương, con q/uỷ này là muội muội song sinh của cô."
Chén trà trong tay ta cũng đổ.
"Người nói gì?"
"Hai người là song th/ai. Nhưng khi chào đời gặp biến cố, nàng không sống được. Oán khí quá nặng, h/ồn phách không siêu thoát, nên mãi bám theo cô."
Ta nhìn về phía vai.
Dù chẳng thấy gì.
"Nàng là muội muội ta?"
Im lặng.
"Nàng nói đi chứ."
"...Ừ."
Giọng nói rất nhỏ, nhỏ đến mức ta suýt không nghe thấy.