Xuyên Thành Mèo Của Phản Diện Máy Lạnh
Tôi thường tự mở cửa lẻn ra ngoài chơi, cả mấy ngày liền không về nhà.
Hệ thống sốt ruột: "Phản diện lại giam nữ chính rồi, mau về ngăn lại đi!"
Tôi ngẩng đầu từ miếng gà nướng được người tốt bụng cho: "Trời mèo ơi, tôi chỉ là một con mèo nhỏ, làm được gì chứ?"
Hệ thống: "..."
Hệ thống không biết phản diện cũng đang phát cuồ/ng.
Hắn đang cắm mông lục lọi từng bụi cỏ để tìm tôi.
Không thấy đâu, đành về nhà đăng bài đi/ên cuồ/ng trên mạng:
"Bị chính mèo nhà bỏ rơi phải làm sao."
"Thành kẻ hoang dã không mèo nào thèm thì xử lý thế nào."
Nữ chính bị bỏ rơi một góc đang vặn vẹo như bánh quy xoắn: "Này đại ca, ông đi/ếc tai à? Tôi muốn đi vệ sinh đây này!"
Phản diện đang bận gọi đội tìm mèo, quẳng chìa khóa xích về phía cô đầy bực dọc:
"Tự mà đi."
"Xong nhanh lên, mèo của tôi mất tích rồi, không rảnh đùa với cô đâu."
"À mà, trước khi đi nhớ xúc hộ cát vệ sinh nhé."
Nữ chính: "?"
01
Khi hệ thống để tôi chọn nhân thân công lược, tôi không ngần ngại chọn làm mèo.
Ai mà không yêu mèo chứ?
Chỉ cần lăn lộn vài vòng, nũng nịu chút là mọi sự sủng ái sẽ tự tới.
Kết quả sau khi chọn xong, hệ thống mới bảo:
Phản diện Giang Tận Minh gh/ét động vật nhỏ.
Đặc biệt là mèo.
Hắn còn định kỳ thuê người dọn sạch chó mèo trong b/án kính trăm dặm quanh biệt thự.
Thế là tôi vừa đáp xuống đã bị quét luôn ra ngoài.
Thậm chí còn bị ném xuống chân núi cách thành phố tám trăm cây số.
Khiến tôi phải sống hoang dã suốt cả tuần trời.
Lăn lộn bắt cá, săn chim.
Mới may mắn sống sót.
May thay trời đất có luân hồi, ông trời chẳng bỏ sót ai.
Giang Tận Minh - kẻ phản diện tàn á/c bị kẻ th/ù đuổi ch/ém, thân thể đầy thương tích gục ngã dưới chân núi này.
Mưa phùn lất phất, mặt hắn tái nhợt, thân nhiệt hạ dần, sinh mệnh suy kiệt nhanh chóng.
Tôi hả hê đi vòng quanh hắn, meo meo chế nhạo.
Giang Tận Minh sắp ch*t đến nơi vẫn cứng mồm, nghiến răng thốt lên: "Con mèo ch*t ti/ệt!".
Tức quá.
Tôi ngồi phịch lên mặt hắn.
Ai nuôi mèo đều biết.
Mông mèo là thứ bốc mùi nhất.
Nước da vốn đã tái mét của hắn giờ trong suốt như giấy.
Nhưng hắn gần như không còn sức lật người.
Đành để mặc tôi muốn làm gì thì làm.
Cuối cùng Giang Tận Minh suýt khóc vì mùi.
Tôi mới chịu rời khỏi mặt hắn.
Lại giẫm chân lên ng/ực hắn.
Giang Tận Minh lập tức trợn mắt, rên khẽ.
À.
Suýt quên.
Dạo này ăn sơn hào hải vị nhiều quá.
Cân nặng đã gần 10kg.
Nhưng sao thì sao.
Tôi mặc kệ hắn vùng vẫy, đi qua đi lại trên ng/ực hắn, cuối cùng tìm được vị trí ưng ý, nằm xuống ngủ.
Phượng hoàng sa cơ không bằng gà.
Phản diện thất thế chỉ đủ làm ổ mèo miễn phí cho tôi.
Dù gì hắn cũng sắp ch*t rồi, nhiệm vụ không hoàn thành thì thôi, cả đời làm mèo cũng tốt.
Đói thì xuống sông bắt cá, buồn ngủ thì nằm phơi nắng.
Nhàn hạ tự tại.
Còn hơn kiếp trước làm trâu ngựa đến ch*t xỉu tại bàn làm việc.
02
Nhưng tôi quên mất sức mạnh của vầng hào quang phản diện.
Giang Tận Minh vận khí quá tốt.
Chưa kịp tắt thở đêm đó đã bị vệ sĩ trung thành tìm thấy.
Tôi biết rõ nếu hắn sống, mình chắc chắn ch*t không toàn thây.
Thế là nhảy khỏi người hắn, ba chân bốn cẳng chạy.
Ai ngờ h/ận ý của Giang Tận Minh với tôi quá mãnh liệt, cố gượng dặn vệ sĩ "Bắt lấy nó" rồi mới chịu nhắm mắt ngất đi.
Thế là bọn vệ sĩ giơ lưới không biết tìm đâu ra, hợp vây bắt, chưa đầy năm phút đã tống tôi vào lồng.
Tôi: "..."
Thôi ch*t.
03
Khi Giang Tận Minh tỉnh dậy tại bệ/nh viện.
Bạn bác sĩ của hắn nói hắn đại phúc đại mạng.
Chậm thêm mười phút nữa là toi.
May nhờ có con mèo m/ập ngủ trên người cung cấp hơi ấm, không để thân nhiệt hạ quá thấp.
Giang Tận Minh cúi mắt, trầm ngâm suy nghĩ.
Hóa ra mình hiểu lầm rồi.
Con mèo này tốt bụng, không phải đang khiêu khích hắn.
Dù hắn vẫn gh/ét loài mèo. Mõm nhọn, mặt khỉ, suốt ngày ăn no rồi chẳng làm gì, vô dụng, chỉ biết kêu gào, mông lại hôi thối.
Nhưng... dù sao cũng là ân nhân c/ứu mạng.
Không báo đáp chu đáo thì lòng không yên.
Hắn là phản diện không sai.
Nhưng là phản diện có nguyên tắc.
Ân oán phân minh.
Thế là hắn vẫy tay, hỏi vệ sĩ: "Con mèo đâu?"
Vệ sĩ báo cáo mèo bị nh/ốt trong lồng, giam trong xe gần trọn một ngày.
Giang Tận Minh hơi lo lắng.
Hắn vừa hỏi Gu Gồ.
Bảo rằng mèo là loài nhát gan, dễ bị kích động.
Không biết một con mèo bị nh/ốt trong khoang xe tối om sẽ sợ hãi thế nào.
Liệu có khan cả tiếng, móng cào đến chảy m/áu không?
Hắn không thể vo/ng ân bội nghĩa với ân nhân c/ứu mạng như vậy.
Thế là gượng dậy đòi đi xem.
Vệ sĩ đẩy xe lăn đưa hắn xuống thang máy.
Khi cửa xe mở ra.
Giang Tận Minh nhíu ch/ặt mày, nghĩ cách dỗ dành để bé mèo đỡ sợ hãi.
Nhưng từ nhỏ đến lớn hắn chưa từng được đối xử tử tế.
Một mình xông pha từ khuôn viên họ Giang đầy m/áu lửa.
Vốn chỉ quen đe dọa hoặc dùng vũ lực thật sự.
Nên trước tình huống phải dùng lời ngọt ngào này thật sự lúng túng.
Thế nhưng khi cửa xe mở.
Cảnh tượng bên trong khiến hắn thừa lo.
Tôi đang cuộn tròn như quả bóng, ngủ ngon lành trong góc lồng.
Thậm chí chẳng buồn phản ứng khi có người tới.
Chỉ còn hai cái tai nhỏ như bánh quy giòn thi thoảng vẫy vẫy đuổi ruồi.
Giang Tận Minh khẽ nhếch mép: "Tâm còn to đấy."
Hắn nói không sai.
Từ kiếp trước làm trâu ngựa đến kiếp này thành mèo, tôi chẳng có ưu điểm gì đặc biệt, chỉ có cái tâm lớn, tùy duyên mà an, đ** quan tâm.
Bạn tưởng tôi thả lỏng tinh thần.
Thực ra là kẻ khốn khổ quen đen đủi, chẳng còn cách nào.
Dù gì cũng bị bắt rồi, muốn ch/ém gi*t gì thì tùy.
Cùng lắm là chơi lại, chọn nhân thân tốt hơn để công lược phản diện, c/ứu tình yêu nam nữ chính.