[Rốt cuộc là truyện đuổi vợ, khi nữ chính quyết định ly hôn, hai bố con sẽ hối h/ận.]
Nhìn rõ bình luận, tôi sững lại, ngọn lửa gi/ận bùng lên.
Hóa ra suốt thời gian lo lắng chỉ là trò tự diễn của nó?
Tôi tức đi/ên người, nhưng chị gái hiểu rõ con trai, giọng lạnh băng: "Nói thật đi!"
Thẩm Đình: "..."
Cậu ta mím môi im lặng.
Thấy thế, chị gái nổi gi/ận đẩy cậu: "Mẹ bảo con nói! Con có biết mẹ lo lắng thế nào không!"
Ngay lập tức.
Vết m/áu hiện lên trên cánh tay trắng ngần của chị.
Tôi hoảng hốt: "Chị!"
Trước mặt, Thẩm Đình giơ móng vuốt sắc nhọn, hung dữ nhìn chị: "Con không cần mẹ lo! Mẹ chỉ là một kẻ tầm thường, không đủ tư cách làm mẹ con!"
M/áu tươi chảy dài trên cánh tay Chung Vô Ng/u.
Nhưng chị không lau, chỉ đờ đẫn nhìn con trai.
11
Trong thế giới người và thú nhân cùng tồn tại.
Với khả năng vượt trội, thú nhân dần chiếm nhiều tài nguyên xã hội.
Người thường đương nhiên bị kh/inh rẻ.
Tôi không tin nổi vào tai mình, gi/ận dữ trừng mắt Thẩm Đình.
Sao nó dám đ/á/nh chị gái tôi?
Nhận ra ý định của tôi, Thẩm Đình tỏ rõ th/ù địch, móng vuốt sẵn sàng tấn công.
[Nữ phụ đừng có dại, Thẩm Đình là con trai nam nữ chính, thừa hưởng năng lực của bố, làm bị thương người khác dễ như trở bàn tay.]
[Nhưng cũng không hoàn toàn lỗi tại đứa trẻ, chắc do bố nó dạy dỗ không tốt.]
[Chị gái cũng thế, lúc nào cũng nghiêm khắc với con, đương nhiên không được yêu quý.]
Tôi: "..."
Chưa kịp phản ứng, Thẩm Đình đã xông tới cào tôi!
Đúng lúc này, một bóng trắng lao tới.
"Dì coi chừng!"
Diễn Thanh xông ra, vật lộn với Thẩm Đình.
Dù có lợi thế bẩm sinh nhưng có lẽ chưa từng đ/á/nh nhau, Diễn Thanh không địch lại Thẩm Đình nhanh nhẹn, mặt và cổ liền xuất hiện vết m/áu.
Hỗn lo/ạn thu hút sự chú ý của giáo viên.
Cô giáo vội ra ngăn cản: "Không được đ/á/nh nhau!"
Nhiều bé thú trong lớp thò đầu ra xem, bàn tán xôn xao.
"Đó là mẹ Thẩm Đình à?"
"Chính là người thường đó."
"..."
Nghe những lời này, Thẩm Đình hằn học liếc nhìn chúng tôi, ánh mắt đầy c/ăm gh/ét.
Chị gái: "..."
Tôi: "..."
12
Sự việc quá lớn.
Hai bên đều phải mời phụ huynh.
Trong văn phòng, Thẩm Đình trừng mắt Diễn Thanh: "Diễn Thanh, mày đi/ên à? Bọn mình mới là bạn!"
Diễn Thanh liếc nhìn cậu ta: "Cô ấy là dì mày, sao mày dám làm tổn thương cô ấy?"
"Bả không xứng!"
Thẩm Đình gi/ận đến nỗi lông dựng đứng.
Nghe vậy, Diễn Thanh im lặng lát rồi nói: "Vậy mày cũng không xứng làm bạn tao."
Thẩm Đình: "?"
Tôi tìm thấy hộp c/ứu thương, thấy hai đứa đang nói chuyện, vừa được vài câu Diễn Thanh đã bước về phía tôi.
Trên mặt cậu một vết cào, cổ cũng rỉ m/áu.
Tôi cẩn thận xử lý vết thương, thấy đôi tai lông xù cụp xuống, không nhịn được hỏi: "Không biết đ/á/nh nhau còn xông vào làm gì? Đau lắm hả?"
Cậu nhóc cúi đầu, nghe hỏi ngước mắt lên, gặp ánh mắt xót xa của tôi, khẽ r/un r/ẩy rồi nói nhỏ: "Nhưng cháu không thể nhìn nó làm hại dì."
Nghe câu nói bất ngờ, tim tôi chấn động, ánh mắt không tự giác dịu lại.
"Nào, đ/au đau biến đi~"
Tôi thổi nhẹ vết thương rồi dán băng cá nhân hình dễ thương. Nghe vậy, chóp tai cậu bé đỏ lên, chân ngồi trên ghế khẽ đung đưa, rõ ràng rất vui.
Bên cạnh, Thẩm Đình cũng bị thương.
Gò má bầm tím, tay chảy m/áu, im lặng nhìn về phía này.
Chị gái đứng một bên, rốt cuộc không nỡ.
Vừa định bước tới liền bị tôi kéo lại: "Chị, để em xử lý vết thương cho."
Thẩm Đình bị bỏ rơi đó, không hiểu sao mặt mày càng khó coi.
Tôi thấy rõ.
Nhưng— đó là tự nó chuốc lấy.
Không ai được phép b/ắt n/ạt chị gái tôi!
Kể cả con ruột của chị!
13
Không lâu sau, Diễn Minh và Thẩm Cẩn Niên đều tới.
Nhưng bên cạnh Thẩm Cẩn Niên còn có một phụ nữ.
Thấy Thẩm Đình thương tích đầy mình, người phụ nữ nhíu mày xót xa tiến tới: "Sao lại thế này?"
Thấy họ, Thẩm Đình như tìm được chỗ dựa, trước mặt mẹ đẻ lao vào lòng người phụ nữ: "Dì Ninh! Dì tới rồi!"
"Cái này..."
Ninh Phù ngượng ngùng nhìn Thẩm Cẩn Niên, lại liếc Chung Vô Ng/u lạnh lùng.
Thẩm Cẩn Niên quét mắt một lượt, ánh mắt dừng ở Diễn Thanh bị thương, quay sang nói với Diễn Minh: "Ngài Diễn, Tiểu Đình bình thường không gây sự vô cớ, ắt hẳn có nguyên do."
Nghe vậy, Diễn Minh sắc mặt không đổi, giọng điệu khó đoán: "Ý ngài là em trai tôi khiêu khích trước?"
Thiên hạ đồn đại, sau khi song thân qu/a đ/ời, Diễn Minh chỉ còn Diễn Thanh là người thân, xem cậu như tròng mắt, hết mực cưng chiều.
Gia tộc họ Thẩm không thể so bì với họ Diễn.
Nghe vậy, Thẩm Cẩn Niên biến sắc: "Tất nhiên không phải."
Hắn quay sang hỏi Thẩm Đình: "Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?"
Thẩm Đình bĩu môi chỉ tay về tôi: "Bả định đ/á/nh con, con mới phản kháng! Không ngờ Diễn Thanh xông ra đ/á/nh con! Chắc chắn Diễn Thanh bị con người gian xảo này lừa!"
[Trời, đứa nhỏ ch*t ti/ệt, rõ ràng nó ra tay trước.]
[Đáng gh/ét! Nữ chính ly hôn ngay! Tôi không chịu nổi nữa rồi!]
[Nhưng Diễn Minh vốn bảo vệ người nhà, không biết có đối phó nữ phụ không...]
Bình luận lập loè trước mắt.
Lòng tôi thắt lại, ngước nhìn đôi mắt xanh thẫm kia.
Chỉ một ngày, tôi gặp Diễn Minh hai lần.
Cái duyên ch*t ti/ệt này.
Chưa kịp mở miệng, Thẩm Cẩn Niên đã trầm giọng, liếc tôi một cái rồi nhìn chị gái lạnh lùng: "Xin lỗi ngài Diễn, chuyện này do chúng tôi không tốt, ngày khác nhất định đến tận nhà tạ lỗi."