Nếu suy nghĩ trước đây của tôi là đúng, vậy thì họ cũng giống tôi đã bước vào không gian thời gian tĩnh lặng đó. Dù khó tin như chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết, nhưng tôi vẫn có thể miễn cưỡng chấp nhận. Thế nhưng vẻ mặt kinh hãi của các đạo trưởng không giống như đang sốc vì thời gian trôi qua, mà tựa phát hiện ra bí mật kinh khủng nhất thế gian này. Tôi trở mình, đột nhiên cảm giác mình đã bỏ sót điều gì đó. Tại sao cảnh sát vũ trang bắt họ? Là do họ làm gì, hay vì họ phát hiện ra điều gì? Liệu người nhà tôi có thật sự là người nhà của tôi? Ý nghĩ này hiện lên khiến tôi toát mồ hôi lạnh. Trằn trọc mãi không ngủ được, tôi đành dậy rót ly nước.
"Xào xạc..." Tiếng động trong đêm lập tức thu hút sự chú ý của tôi, tôi nhón chân lén đến bên cửa, vểnh tai nghe ngóng. Một giọng nói bị ém cực thấp: "Cô ấy ngủ rồi chứ?" "Ừ." "Kế hoạch như cũ, đừng để lộ sơ hở." "Được." "Chúng ta..." Những lời còn lại tôi không nghe rõ. Nhưng điều này không ngăn tôi nổi da gà giữa đêm khuya. Họ đang lên kế hoạch gì, tại sao phải bí mật bàn luận? Lẽ nào họ thật sự có bí mật không thể nói ra! Họ có thật là người nhà tôi không? Ý nghĩ này lại hiện lên trong đầu. Mang theo vô vàn nghi vấn, tôi chìm vào giấc ngủ, đêm ấy tôi gặp vô số á/c mộng. Tỉnh dậy, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh.
05
Tôi mơ thấy chồng con từng thân thiết hóa thành quái vật, đi/ên cuồ/ng đuổi theo, gào thét muốn x/é thịt uống m/áu tôi. Ăn sáng, Lục Húc đột nhiên ngẩng đầu nói: "Vợ à, hôm nay anh đi kiểm tra sức khỏe, em ở nhà một mình nhé, tuyệt đối đừng ra ngoài lung tung." Không hiểu sao từ khi tôi về nhà, họ đều nghiêm khắc căn dặn tôi không được bước chân ra khỏi cửa. Họ nói tôi mất tích ba mươi năm, ngay cả chứng minh nhân dân cũng đã bị hủy, giờ đây tôi với thế giới này chỉ là kẻ dị biệt. Nếu người khác biết được thân phận thật của tôi, biết đâu sẽ bị các nhà khoa học bắt đi nghiên c/ứu c/ắt lát. Con gái cười nói: "Mẹ ơi, Lạc Lạc sắp khai giảng rồi, con phải đi chăm chúng, dạo này sẽ rất bận, không ở nhà với mẹ được." Tôi gật đầu đồng ý. Khi trong nhà không còn ai, tôi lấy điện thoại lên mạng tìm ki/ếm thông tin, đăng mấy bài viết:
【Tìm bạn thân ba mươi năm trước.】
【Thời gian có bí mật gì không?】
【Một người có thể xuyên qua ba mươi năm được không?】
Kết quả không như ý. Tôi tìm khắp nơi cũng chẳng thấy thông tin hữu ích, cư dân mạng đều là người ba mươi năm sau, chỉ mình tôi là người ba mươi năm trước, gà nói với vịt, chẳng ai hiểu tôi đang hỏi gì. Tôi nản lòng, tắt điện thoại bực bội gãi đầu. "Oanh..." Điện thoại đột nhiện rung, tôi vội mở lên xem, có người nhắn tin riêng: 【Xóa hết bài đăng của cô đi, nhanh lên!】 Dù không hiểu nhưng tôi vẫn làm theo, lập tức xóa sạch bài viết. Trực giác mách bảo, cư dân mạng này nhất định biết điều gì đó. Tôi lập tức truy vấn: 【Anh biết gì rồi phải không, có thể nói cho tôi không?】 Tôi sốt ruột chờ hồi âm, bỗng nghe thấy tiếng bước chân rậm rịch từ ngoài cửa vọng vào. Ngay sau đó, tin nhắn hiện lên: 【Bỏ chạy! Ngay bây giờ, người nhà hiện tại của cô căn bản không phải người nhà!】
06
Ổ khóa cửa đột nhiên bị vặn mở. Tôi cuống cuồ/ng trốn xuống gầm giường, chuyển điện thoại sang chế độ im lặng. Nằm nghiêng người, vài đôi giày hiện ra trước mắt. Họ lục lọi khắp phòng một lượt, giọng đầy bực tức: "Cô ta không có nhà?" Là Lục Húc. Mấy người lạ mặt lên tiếng: "Không phải bảo anh giữ cô ta lại sao? Cô ta mà chạy mất thì chúng ta tính sao?" Giọng Lục Húc gấp gáp: "Cô ấy không đi xa đâu, giờ đuổi theo vẫn kịp." Vừa dứt lời, họ vội vã rời phòng ngủ. Tôi mở điện thoại, nhắn cho cư dân mạng: 【Tôi nên chạy đi đâu? Có thể báo cảnh sát không?】 Đối phương trả lời rất nhanh: 【Không được, bọn họ đều là một phe.】 【Đến quảng trường Nam Phong, tôi đợi cô ở đó.】 【Đừng để người khác biết thân phận thật của cô, gặp chuyện bất thường cũng giả vờ không biết, không họ sẽ 🔪 cô đấy.】 Đang định trả lời, tôi chợt nhận ra điều gì đó không ổn. Ứng dụng hiển thị IP người đăng, tôi và người này cùng IP. Nhưng một tỉnh có nhiều khu, làm sao hắn biết tôi ở đâu? Hơn nữa quảng trường Nam Phong không phải trung tâm thương mại lớn như WanDa, chỉ là khu m/ua sắm nhỏ đặc trưng địa phương, hoàn toàn vô danh. Làm sao đối phương biết được? Một suy nghĩ khiến lưng tôi lạnh toát hiện lên. Phải chăng hắn đã theo dõi tôi từ lâu... Hoảng lo/ạn, tôi bò ra khỏi gầm giường, lấy vội nắm tiền mặt và cây bút máy trong tủ đầu giường nhét vào người. Tôi nghi ngờ tất cả mọi người đang lừa dối tôi!
07
Không có chứng minh nhân dân, tôi không thể đi xe liên tỉnh hay máy bay, đành vẫy tay bắt taxi. Tài xế nhiệt tình hỏi: "Đi đâu?" Tôi báo địa chỉ quê nhà. Tôi phải quay lại ngọn núi đó, xem rốt cuộc cái gì mới là thật. Ai ngờ khi tôi vừa nói địa chỉ xong, tài xế đột nhiên đờ người, quay đầu hỏi: "Cô đến đó?" Tôi lặng người. Ánh mắt tài xế trở nên kỳ quặc, không nói gì, đạp ga phóng đi. Tim tôi đ/ập như trống, m/áu dồn ứ, hơi thở gấp gáp. Nhớ lời cư dân mạng kỳ lạ, tôi lập tức cảnh giác: "Bác tài, tôi không đi nữa, thả tôi xuống đây đi." Tài xế nhìn tôi qua gương chiếu hậu, khóe miệng nở nụ cười khó hiểu: "Đừng mà, đi được đi được, tôi vất vả lắm mới có khách đấy." Giọng tôi bỗng cao vút: "Tôi đã bảo không đi nữa, mau thả tôi xuống không tôi tố cáo đấy! Anh đang ép khách à!" Tài xế im lặng, nụ cười vẫn đọng trên môi, chở tôi lao về phía trung tâm thành phố.