Anh ấy tặng quà đắt tiền mỗi dịp lễ tết, khi dự tiệc luôn tự hào nhắc đến vợ.

Anh thường ôm tôi nói: "Khương Duyệt, cưới được em là phúc phần của anh."

Được chồng công nhận, tôi hạnh phúc lắm.

3

Tôi phát hiện Lộ Phong ngoại tình vào năm thứ sáu kết hôn.

Hôm đó anh đi tiếp khách về, người dậy mùi nước hoa lạ.

Một thứ mùi ngọt sắc, rẻ tiền.

Tôi im lặng, lén lấy điện thoại anh xem.

Trong WeChat có cô gái biệt danh "Tiểu Tô", avatar hình chú thỏ hoạt hình.

Không có lịch sử chat, xóa sạch sẽ.

Nhưng tôi xem được facebook cô ấy.

Lộ Phong like tất cả ảnh tự sướng của cô ta.

"Hôm nay bận quá đi." Kèm ảnh tự chụp.

Like.

"Thèm lẩu." Kèm ảnh tự sướng.

Like.

"Váy mới m/ua đẹp không?" Kèm ảnh tự sướng.

Anh bình luận: "Đẹp, em mặc gì cũng đẹp."

Tôi đặt điện thoại xuống, vào bếp nấu canh giải rư/ợu.

Tay r/un r/ẩy, canh đổ vãi một nửa.

Tôi hoảng lo/ạn, không biết phải làm sao.

Thật sự không biết phải làm gì.

Tôi quen Lộ Phong từ năm mười tuổi, bao năm qua, m/áu th!t đã hòa làm một với anh.

Chia tay, khác nào l/ột da x/é th!t, moi xươ/ng tủy.

Nhưng giả vờ không biết ư?

Tôi không làm được.

Tôi tự hànhz hạz mình bằng cách lần theo weibo của Tiểu Tô, mày mò thông tin.

Cô ta tên Tô D/ao, hai mươi tuổi, làm tiếp viên quán karaoke, tốt nghiệp cấp hai, mẹ mất, bố bỏ đi.

Cô ta rất xinh, vẻ đẹp mong manh yếu ớt.

Đôi mắt to, mang vẻ hoảng hốt, như con kiến có thể bị giẫm ch*t bất cứ lúc nào.

Tôi lục weibo cô ta rất lâu.

Cuối cùng tìm thấy bức ảnh hai bàn tay đan vào nhau, khuy áo người đàn ông còn là thứ tôi m/ua.

Mọi nghi ngờ đã thành sự thật.

Tôi dùng móng tay bấm vào da th!t đến bật m/áu.

Tôi không chọn đối chất với Lộ Phong, cũng không gào thét.

Tôi không đủ can đảm, cũng chẳng có tư cách.

Ngày tháng cứ thế trôi qua trong mê muội, đến ngày kỷ niệm bảy năm kết hôn.

Hôm đó, Lộ Phong tặng tôi chiếc vòng cổ rất đắt tiền.

Anh tự tay đeo cho tôi: "Khương Duyệt, bảy năm qua em vất vả rồi."

Viên kim cương trên cổ chói lóa, tôi cười nói: "Cảm ơn anh."

Tối đó tôi lại vào weibo Tô D/ao.

Cô ta đăng ảnh tự sướng, tay đeo chiếc vòng tay.

Tôi phóng to ảnh xem kỹ.

Đó là quà tặng kèm của Van Cleef & Arpels, m/ua vòng cổ sẽ được tặng vòng tay này.

Anh m/ua hàng chính hãng cho tôi, tặng quà khuyến mãi cho cô ta.

Không biết nên vui hay buồn, dù sao quà của tôi cũng đắt hơn nhiều.

Tôi chụp ảnh vòng cổ, đăng facebook: "Quà kỷ niệm ngày cưới."

Bình luận toàn "Ông Lộ thương vợ quá", "Bà Lộ hạnh phúc gh/ê".

Họ không biết chồng tôi đem quà khuyến mãi tặng người phụ nữ khác.

Tôi bắt đầu trở nên khác thường.

Ngày nào tôi cũng lên weibo Tô D/ao, xem họ ăn gì, mặc gì, đi đâu.

Tôi tra lượt thích, người theo dõi, fan của cô ta.

Tôi lục tung mọi thứ về cô ta.

Tôi bắt đầu chán ăn, mất ngủ, tóc rụng từng mảng.

Lộ Phong hỏi tôi sao thế, tôi bảo trường bận.

Anh nói: "Đừng quá mệt."

Đừng quá mệt.

Tôi cũng muốn tự khuyên mình đừng quá mệt.

Thế là tôi đi gặp bác sĩ tâm lý.

Tôi khóc sụt sùi trước mặt bác sĩ.

Như một người đàn bà oán trách, kể lể chuyện chồng phản bội, sự hy sinh của mình.

Cuối cùng bác sĩ khuyên tôi nên nói chuyện thẳng thắn với chồng. Đúng là phải nói chuyện.

Cứ thế này, chỉ còn lại một gia đình trống rỗng và con người tôi tan nát.

Hôm đó anh về sớm, tôi ngồi đợi trong phòng khách, trên bàn đặt sẵn ảnh chụp weibo.

Anh xem xong, im lặng rất lâu.

"Em muốn thế nào?" Anh hỏi.

Tôi muốn thế nào?

Ha ha, đó là người chồng tôi yêu bao năm.

Anh thậm chí không nói một câu xin lỗi.

Tôi nói như cái máy: "C/ắt đ/ứt với cô ta hoặc ly hôn."

Anh im lặng một lúc: "Anh sẽ c/ắt đ/ứt."

Lộ Phong đứng trước mặt tôi, block hết số điện thoại và wechat của Tô D/ao.

Anh nhìn tôi, mắt đỏ hoe: "Được chưa?"

"Được rồi."

4

Sau hôm đó, tôi vào lại weibo Tô D/ao thì tài khoản đã xóa.

Lộ Phong cũng bắt đầu về sớm, ở bên tôi và con trai.

Tôi tự lừa dối mình rằng anh đã thực sự đoạn tuyệt.

Anh đã trở về với gia đình.

Nhưng ba tháng sau, tôi lục túi Lộ Phong thấy tờ phiếu siêu âm.

Tô D/ao, nữ, 21 tuổi, th/ai 12 tuần.

Tôi cầm tờ phiếu siêu âm, tay run bần bật.

12 tuần, tức ba tháng.

Lúc anh block wechat Tô D/ao trước mặt tôi, cũng là ba tháng trước.

Anh không những không đoạn tuyệt lấy một ngày, còn để cô ta mang th/ai.

Tôi để tờ phiếu siêu âm trên bàn.

Lộ Phong về nhà thấy ngay, mặt tái mét định giải thích.

"Khương Duyệt, nghe anh giải thích."

"Giải thích gì? Giải thích đứa bé này không phải của anh?"

Anh im lặng.

"Lộ Phong, anh hứa với em sẽ đoạn tuyệt với cô ta."

Anh cúi đầu, không dám nhìn tôi: "Anh định đoạn tuyệt thật, nhưng Tô D/ao nó đáng thương quá."

"Nó bảo trên đời này không còn ai cùng huyết thống, nó chỉ muốn có đứa con của riêng mình."

"Nó nói không cần danh phận, không cần tiền, chỉ muốn có con."

Tôi nhìn thẳng vào mắt Lộ Phong.

Câu nói đó quá quen thuộc.

Năm xưa tôi cũng từng nói y chang vậy với anh.

Tôi muốn có đứa con cùng huyết thống.

Vậy lúc đó anh đồng ý cho tôi sinh con, cũng vì thương hại tôi sao?

Giờ anh thấy Tô D/ao đáng thương hơn, nên cũng cho cô ta một đứa con.

Tôi gắng giữ bình tĩnh: "Anh tính sao?"

"Tô D/ao nói sẽ không ảnh hưởng hôn nhân chúng ta. Nó tự nuôi con, không cần anh chịu trách nhiệm."

Tôi cười.

Không cần chịu trách nhiệm?

Vậy tại sao tờ phiếu siêu âm lại trong túi anh?

"Lộ Phong," tôi nói, "bảo cô ta ph/á th/ai đi."

"Khương Duyệt, sao em có thể trở nên tà/n nh/ẫn thế, đó là một mạng người." Anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy trách móc, "Anh không làm được."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
6 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0