Chồng ngoại tình, trong lúc thu dọn hành lý tôi phát hiện chiếc điện thoại cũ nằm lăn lóc trong góc.

Những dòng tin nhắn trên đó vẫn dừng lại từ mười năm trước.

Nội dung ngập tràn tình yêu cuồ/ng nhiệt của Lăng Xuyên 18 tuổi dành cho tôi.

Chẳng hiểu sao, tôi gõ một dòng chữ: [Tao gh/ét mày!]

Chiếc sim này đã ngừng hoạt động từ lâu, tôi không mong đợi hồi âm, chỉ để trút gi/ận mà thôi.

Không ngờ ngay giây tiếp theo, màn hình điện thoại bừng sáng,

[Tụng Tụng, anh sai rồi, đừng gh/ét anh.]

1

Lăng Xuyên, bạn thời thơ ấu của tôi, người chồng của tôi, cũng là công tử ăn chơi nổi tiếng.

Năm năm kết hôn, tôi đã chứng kiến quá nhiều bóng hồng vây quanh anh ta.

Hắn dường như không bao giờ chán trò khiến tôi gh/en, liên tục tìm ki/ếm những người phụ nữ mới để khiến tôi khó chịu.

Lần này cũng vậy.

"Giám đốc Ôn, tin tức giải trí hôm nay."

Trợ lý ôm một chồng báo đặt lên bàn làm việc của tôi.

Tôi liếc nhìn, tấm ảnh trên cùng đủ khiến người ta đ/au đầu.

Đường hàm sắc như d/ao của Lăng Xuyên căng cứng, bên cạnh là một phụ nữ diễm lệ trong chiếc váy đỏ rực như ngọn lửa.

Cổ phiếu của tập đoàn Lăng gần đây vốn đã ảm đạm, vậy mà Lăng Xuyên vẫn rảnh rỗi tổ chức tiệc sinh nhật xa hoa trên du thuyền cho một người phụ nữ, vung tiền không tiếc tay chỉ để nàng cười.

Trợ lý đứng trước bàn, dường như còn muốn nói gì đó, nhưng tôi phất tay ra hiệu cho cô ấy lui, cô ấy đành ngoảnh lại ba bốn lần rồi rời đi.

Dòng chữ đỏ rực trên tờ báo như vết sắt nung, th/iêu đ/ốt đôi mắt tôi.

2

Nhờ phúc đức của "Tiểu Lăng tổng", hiệu suất làm việc của tôi bị ảnh hưởng nghiêm trọng, lại còn phải đi công tác gấp.

Khi về đến nhà sau giờ tăng ca đã là 12 giờ đêm.

Tôi thu dọn vài món đồ cần cho chuyến đi, bỗng nhìn thấy chiếc điện thoại cũ bị bỏ xó trong góc.

Chẳng hiểu vì sao, tôi bật màn hình lên, pin vẫn còn.

Những tin nhắn vẫn dừng lại từ năm năm trước.

Những lời đường mật Lăng Xuyên gửi cho tôi vẫn không ngừng hiện lên.

Giờ nhìn lại, chúng như vô số mũi kim nhọn đ/âm vào nhãn cầu.

Tôi tùy hứng gõ một dòng tin nhắn:

[Tao gh/ét mày!]

Chiếc sim này Lăng Xuyên đã không dùng từ lâu, tôi biết sẽ không có hồi âm, nhưng tôi vẫn muốn gửi.

Chỉ coi như trút bỏ uất khí tích tụ bấy lâu.

Thế nhưng ngay giây sau, điện thoại rung lên.

[Tại sao, Tụng Tụng, em đừng gh/ét anh, anh làm sai điều gì, anh sửa được không?]

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, hơi choáng váng, gửi lại: [Mày là ai?]

[Anh là Lăng Xuyên đây, Tụng Tụng gi/ận quá hóa mất trí rồi sao?]

Đối phương gửi liền một chuỗi tin nhắn, nhưng đầu óc tôi trống rỗng.

Chỉ có Lăng Xuyên 18 tuổi mới gọi tôi là Tụng Tụng.

Người bên kia là Lăng Xuyên của mười năm trước!

Chưa kịp truy vấn thêm, tiếng động mở khóa lạo xạo vang lên từ bên ngoài.

Nghe thấy tiếng động, tôi bước ra khỏi phòng.

Đèn bật sáng, trong phòng khách rộng lớn, Lăng Xuyên ôm một người phụ nách bước vào.

"Á!" Tiếng hét của người phụ nữ x/é toang sự tĩnh lặng của biệt thự.

"Gào cái gì?" Lăng Xuyên đang dựa vào người phụ nữ bực bội mở mắt, đẩy cô ta ra, suýt nữa thì ngã, vừa kịp giữ thăng bằng thì thấy tôi đứng giữa phòng khách.

Ánh mắt chạm nhau, hắn có chút ngượng ngùng liếc đi chỗ khác, nhưng ngay lập tức lại lên giọng.

"Anh tưởng em đang tăng ca ở công ty, không ngờ em lại rảnh rỗi thế này? Chồng em ngày ngày tiếp khách bên ngoài, em không biết chia sẻ gì sao?"

Hắn nhíu mày, giọng điệu đầy trách móc.

Tôi mệt mỏi véo sống mũi, không có tâm trạng cãi vã.

"Lăng Xuyên, anh tiếp khách bên ngoài thế nào tôi không quan tâm, nhưng hôm nay tôi tăng ca đến tận bây giờ mới về, còn phải thu xếp hành lý đi công tác ngày mai. Tôi mệt lắm, cần nghỉ ngơi."

Nhìn đôi giày chưa kịp cởi của hai người cùng những vết bẩn xám xịt in hằn trên tấm thảm trắng tinh vừa thay, tôi không kìm được cơn gi/ận.

"Hơn nữa, tôi đã cảnh báo anh, đừng mang đám bồ nhí bên ngoài về nhà này. Anh xem lời tôi như gió thoảng ngoài tai sao?"

Lăng Xuyên gi/ận dữ: "Không cho cô ấy đưa anh về, thế em định để anh ngủ đường sao?"

"Căn nhà này có sao? Chỉ cần anh thích, tặng Vân Vân cũng được!"

Lời vừa thốt ra, Lăng Xuyên chợt nhận ra mình nói gì, vội vàng ngậm miệng.

Tôi nghĩ lúc này khuôn mặt mình hẳn rất ảm đạm.

Bằng không sao Lăng Xuyên lại gi/ật mình, ngập ngừng muốn tiến lên chạm vào tôi.

"Lăng tổng hào phóng quá, một căn nhà muốn tặng ai thì tặng."

Tôi cúi đầu, ép bản thân kiềm chế cảm xúc, sau đó trở lại vẻ mặt mỉm cười gượng gạo thường ngày.

"Vậy phiền Lăng tổng tìm thời gian ra làm thủ tục sang tên, dù sao đây cũng là tài sản chung vợ chồng, không làm vậy thì anh không tặng được."

Nói xong, tôi kéo vali bước thẳng qua họ.

"Ôn Tụng!" Lăng Xuyên giơ tay định kéo tôi lại.

Tôi né người, xỏ giày, trước khi đóng cửa còn tốt bụng để lại cho hắn lời cuối:

"Tôi gh/ét những thứ mang tên mình lại dính rác."

3

Ra khỏi nhà, tôi tìm quán cà phê 24 giờ gần nhất.

Đầu đ/au như búa bổ, tôi đành gọi anh trai đến đón.

Trong lúc chờ Ôn X/á/c, tôi lại lôi chiếc điện thoại cũ ra. Trên đó đã nhận thêm hơn chục tin nhắn:

[Tụng Tụng, sao em không trả lời anh?]

[Tụng Tụng, em đừng gi/ận nữa được không?]

...

Cuối cùng là: [Tụng Tụng, anh yêu em.]

Tôi nhìn những dòng tin nhắn, gõ vào khung chat: [Không, anh không yêu em.]

Đối phương trả lời ngay: [Không thể nào!]

Vừa nhìn thấy tin nhắn này, chiếc điện thoại cũ đã hết pin tắt ngấm.

Đúng lúc đó Ôn X/á/c xuất hiện tại quán cà phê, vừa bước vào đã lầu bầu:

"Ôn Tụng, đêm hôm khuya khoắt không ngủ, lại đóng kịch bỏ nhà ra đi à?"

Đến lúc lên xe, Ôn X/á/c vẫn không ngừng càm ràm.

"Anh, cho em ngủ một lát được không?" Tôi ngắt lời.

Có lẽ thấy vẻ mặt ủ rũ của tôi, Ôn X/á/c lập tức im bặt, còn tắt luôn hệ thống âm thanh đang rền vang.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm