Hảo Huynh Đệ Tỉnh Dậy Thể Chất M/a Mị.
Chỉ Dịch Cơ Thể Của Tôi Mới Kh/ống Ch/ế Được.
Tôi đùa rằng có thể cho hắn nước bọt.
Hảo huynh đệ ôm chầm tôi hôn đi/ên cuồ/ng.
Sau đó, hắn được đằng chân lân đằng đầu.
Tôi muốn chạy!
Bị hắn đ/è lên giường vén áo, lộ ra vùng eo sau một mảng hoa văn kỳ lạ.
"Ấn Ký của ta đã hoàn thành, ngươi không chạy thoát đâu."
01
Tôi thua trò chơi trên bàn rư/ợu, bốc trúng thử thách đại mạo hiểm.
【Hôn người xuất hiện tiếp theo.】
Tôi tưởng sẽ là phục vụ, nào ngờ người bước vào lại là hảo huynh đệ Giang Du.
"Giang Du! Cậu tới muộn rồi!"
"Ha ha ha, muộn chỗ nào, vừa đúng lúc mà!"
"Ồ ồ ồ~"
"Thiếu Đường, lên đi!"
"Camera đã sẵn sàng ha ha!"
Những người khác nháy mắt đắc ý cổ vũ, Giang Du ngơ ngác nhìn tôi.
Tôi chỉ một vòng: "Cấm quay, đứa nào quay làm cháu!"
Nói xong, tôi uống cạn ly rư/ợu, đứng dậy khoác cổ Giang Du hôn thẳng.
Giang Du không kịp phòng bị, bị tôi hôn trúng miệng.
Tiếng huýt sáo và cười đùa trong phòng VIP suýt x/é toang trần nhà.
Tôi cảm nhận cơ thể Giang Du đột nhiên cứng đờ, nghịch tâm nổi lên, thè lưỡi li /ếm quanh môi hắn.
Ừm.
Quả nhiên, đàn ông dù bề ngoài lạnh lùng đến đâu, đôi môi vẫn ấm áp mềm mại.
Có kẻ mắt tinh bên cạnh: "Thiếu Đường còn thè lưỡi nữa! Chiếm tiện nghi Giang Du rồi!"
Tôi vừa định buông Giang Du, bỗng cảm nhận một thứ mềm mại ấm áp khác, tựa con cá nhỏ, lướt qua nhanh.
Tôi sửng sốt, theo phản xạ lùi nửa bước, kết thúc nụ hôn.
Giang Du sờ môi: "Thiếu Đường, cậu..."
Tôi vỗ vỗ an ủi hắn, trước tiên quay sang cười m/ắng người vừa nãy: "Hảo huynh đệ hôn một cái thì sao!"
Lập tức nhận về một tràng la ó: "Xè~"
Tôi hùng hổ: "Ván sau tao sẽ không thua nữa, chúng mày đợi tao xử từng đứa!"
Khoác vai Giang Du dẫn về chỗ ngồi, phát hiện cơ thể hắn vẫn cứng đờ.
"Giang Du?" Tôi đùa, "Sao, gi/ận thật à? Không cho hôn?"
Giang Du im lặng.
Lúc này tôi mới nhận ra biểu cảm hắn rất khác thường, như đang kìm nén điều gì đó.
Ánh đèn mờ ảo trong phòng VIP không che nổi màu môi tái nhợt của hắn.
Tôi ngạc nhiên: "Rốt cuộc cậu bị làm sao vậy?"
Giang Du lắc đầu: "Không sao."
Vừa dứt lời, cả người hắn đột nhiên mềm nhũn như búp bê cao su, tuột khỏi vòng tay tôi.
"Giang Du!"
Tôi đứng hình.
Tôi chỉ hôn có một cái thôi mà!
Lẽ nào nước bọt tôi có đ/ộc???
02
Giang Du được đưa gấp tới bệ/nh viện.
Bác sĩ kiểm tra sơ qua, kết luận: Thể chất M/a Mị thức tỉnh.
Tôi càng choáng váng hơn: "M/a, M/a Mị?"
Giang Du là M/a Mị???
Bác sĩ quét mắt một vòng: "Ai đã trao đổi dịch cơ thể với anh ấy? Đi theo tôi."
Mọi người "soạt" nhìn về phía tôi.
Tôi bị cụm từ "trao đổi dịch cơ thể" làm ngượng chín mặt, lập tức nói: "Chúng tôi chỉ hôn nhau thôi!"
Bác sĩ khẽ cười: "Hôn kiểu Pháp?"
Tôi càng ngượng, không biết giải thích từ đầu thế nào.
May thay lúc này bác sĩ ra hiệu tôi vào phòng khám, tôi vội cúi đầu theo sau.
Giang Du nằm yên trên giường bệ/nh.
Sắc mặt đã đỡ hơn, chỉ hơi tái.
Tôi hỏi: "Bác sĩ, khi nào anh ấy tỉnh lại?"
Bác sĩ đáp: "Anh là người kích hoạt cho anh ấy, nếu có thể cung cấp thêm dịch cơ thể, chắc chắn anh ấy sẽ tỉnh."
"Cung cấp thêm dịch cơ thể?" Tôi gãi đầu, "Ý bác sĩ là tôi hôn thêm vài cái nữa?"
Bác sĩ cười: "Nước bọt tất nhiên được. Các loại dịch cơ thể khác nhau cung cấp năng lượng khác nhau, nếu không muốn dùng nước bọt, anh có thể đi hiến m/áu."
"Thế sau này anh ấy sao? Tôi không thể cứ..."
Bác sĩ giải thích cho tôi:
"Anh ấy thức tỉnh nhờ dịch cơ thể của anh, trong thời kỳ khát khao đầu tiên sẽ phụ thuộc vào anh."
"Nhưng anh ấy chưa liên kết với anh, những lần khát khao sau không nhất thiết cần dịch của anh."
"Nếu không muốn, đừng để anh ấy liên kết là được."
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Bác sĩ nhìn tôi: "Xin lỗi, tôi hỏi thêm, hai người có qu/an h/ệ gì?"
"Chúng tôi là huynh đệ."
"Huynh đệ?"
"Ờ, huynh đệ khác cha khác mẹ."
"Tức là bạn bè?"
Bác sĩ nhìn Giang Du, rồi nhìn tôi, trầm ngâm suy nghĩ.
"Bạn bè cũng có thể kích hoạt thể chất M/a Mị? Có lẽ đây là trường hợp đặc biệt cần theo dõi. Anh muốn hôn hay đi hiến m/áu? Cần tôi tránh ra không?"
Tôi do dự: "Tôi hơi sợ m/áu..."
Bác sĩ gật đầu hiểu ý: "Vậy tôi tránh."
Đến cửa, bà quay lại nhắc nhở:
"À, còn một điều dặn dò thêm: Nếu anh chỉ coi cậu ấy là bạn, thì tuyệt đối đừng để bị liên kết."
03
Sau khi bác sĩ đi, tôi nhìn Giang Du trên giường bệ/nh, vừa tò mò vừa bối rối.
M/a Mị?
Gã Giang Du này tuy từ nhỏ đã môi hồng răng trắng, xinh đẹp như gái, nhưng tính cách lạnh hơn băng, sao giống M/a Mị được?
Ngoài tôi, hắn chẳng thân thiết với ai.
M/a Mị...
Không phải nên rất giỏi quyến rũ người khác sao?
Tôi không nhịn được tưởng tượng Giang Du mặc đồ gợi cảm, hở hang, động tác phóng khoáng, rồi—
Dừng lại! Chúng ta là huynh đệ chí cốt!
Tôi tự vỗ đầu mình, không dám nghĩ lung tung nữa.
Tôi đứng bên giường vờn vờn vài cái, cuối cùng quyết định chống hai tay hai bên Giang Du, cúi người xuống hôn.
Nghĩ là làm.
M~U~A!
Tôi hôn một cái thật to.
Chờ một lúc.
Không tác dụng.
Ờ...
Đúng rồi!
Tôi chợt lóe lên ý tưởng: Quan trọng phải có dịch cơ thể!
Tôi vội li /ếm môi mấy lần, rồi chu môi áp sát.
Giang Du đang hôn mê rên khẽ, hàm răng hé mở.
Tôi nhân cơ hội thọc lưỡi vào quấy nhiễu.
Hôn một lúc, tôi định rút ra, bỗng gáy bị giữ ch/ặt, ép phải tiếp tục nụ hôn.
"Ưm ưm!"
Tôi bị hôn đến nghẹt thở, giãy giụa dữ dội.
Giang Du lúc này mới buông ra.
Tôi vừa thở dốc vừa đ/ấm hắn một cái.
"Tỉnh rồi còn hôn!"
Giang Du cúi mắt, khẽ nói: "Xin lỗi, không kìm được."
Tôi độ lượng: "Thôi, không trách cậu, dù sao cũng do tôi kích hoạt cho cậu."
Giang Du sốt sắng: "Bác sĩ đã nói hết với cậu rồi?!"
Tôi gật đầu: "Ừ. Bác sĩ nói cậu đang trong 'thời kỳ khát khao', sẽ phụ thuộc vào dịch cơ thể của tôi."
"Cậu... không phiền?"
"Tôi siêu phiền!" Tôi cố ý nói, "Tôi thích gái xinh mềm mại ngọt ngào, đâu phải đàn ông cứng đơ."