Năm ấy, kinh thành người người đều truyền tụng chuyện Cẩn Vương đối với Cẩn Vương phi nhất vãng tình thâm.

Ta ở Tướng quân phủ, cũng thường nghe bọn nha hoàn xì xào nghị luận.

Cẩn Vương thất tịch dẫn Cẩn Vương phi dạo hội chùa, treo chỉ đỏ.

Cẩn Vương đội mưa to đi m/ua hạt dẻ rang đường cho Cẩn Vương phi.

Ôn nhu triền miên như thế, hoàn toàn chẳng giống dáng vẻ tuyệt tình năm xưa.

Ngày thứ hai sau khi ngoại tổ phụ bị tịch biên, Cẩn Vương đến cửa từ hôn.

Hắn đứng trước đại môn Diệp phủ, đem hôn thư hung hăng ném vào mặt ta, giọng kh/inh miệt: “Thẩm Lưu Huỳnh, ngươi một đứa ăn mày, qua vài năm cuộc sống tiểu thư, liền nhận không ra thân phận của mình rồi.”

Nhưng lúc trước quỳ gối trước mặt ngoại tổ phụ khổ sở cầu cưới ta, cũng là hắn.

Hồi ức như thủy triều rút đi, ta cung cung kính kính dập đầu hành lễ với bọn họ.

Vũ Văn Tiêu ánh mắt dừng trên người ta, trầm mặc hồi lâu.

Ta duy trì tư thế quỳ lạy, nhớ lại chuyện xưa.

Hắn từng ở đại hội xúc cúc, vì ta đoạt giải vật trấn tiệm của Trân Bảo Các, trâm hoa Lạc Thần.

Cũng từng vào tiết Thượng Nguyên tự tay làm cho ta một chiếc đèn hoa sen.

Thẩm Uyển Tâm ôn uyển cười nói: “Vương gia, chàng dù không thích muội muội, cũng không thể để nàng quỳ mãi được.”

Vũ Văn Tiêu nhàn nhạt lên tiếng: “Đứng dậy đi.”

Ta nhẹ nhàng đứng lên: “Đa tạ Vương gia.”

Khi lướt qua hắn, hắn nhàn nhạt nói: “Một năm không gặp, ngươi hiểu chuyện rồi.”

Ta lạnh lùng cười.

Ba năm trước, hắn bị người của Nhàn Vương truy sát, thân chịu trọng thương, lăn vào trạch viện ta ở.

Ta vốn không muốn c/ứu hắn, nhưng hắn nhận ra ta.

Đoạn thời gian dưỡng thương ấy, hắn đối ta dần sinh tình ý, nhưng ta xưa nay chưa từng động lòng.

Cho nên mỗi lần gặp mặt, luôn không tránh khỏi tranh cãi chọc ghẹo, người ngoài đều cười chúng ta là hoan hỉ oan gia.

Ta rũ mắt: “Không có ai làm chỗ nương tựa, lại không hiểu chuyện, ta sớm đã thây cốt không còn rồi.”

Lời chưa dứt, ta trực tiếp rời đi.

Sau lưng ánh mắt đ/ộc á/c của Thẩm Uyển Tâm gắt gao nhìn ta.

Đường đi thẳng đến Vị Ương cung, Quế m/a ma tự thân ra đón ta.

Bà nói Hoàng hậu đang ở trong điện tụng kinh, sai người đưa ta đến thiên điện nghỉ tạm.

Trong điện tiếng mõ đều đều, không dứt bên tai.

Ta rũ mắt, lạnh lùng thì thầm: “Nếu tụng kinh niệm Phật có ích, Thái tử đã chẳng ch*t.”

7

Thái tử Vũ Văn Hi, văn võ song toàn, rất được dân tâm, bị Thánh thượng kiêng kỵ.

Một vụ án quân lương tham ô, Thái tử bị giam ở Tông Nhân phủ.

Đêm đó Thái tử nuốt vàng mà ch*t.

Đế hậu quyết liệt.

Hôm sau, ta cuối cùng gặp được Hoàng hậu.

Chẳng qua mấy năm ngắn ngủi, bà đã đầy đầu tóc bạc, đầu ngón tay không ngừng lần tràng hạt, mày mi đầy bi thống khô héo.

Gặp ta, bà giọng đạm mạc: “Sau này không cần ngày ngày đến thỉnh an ta nữa.”

Nói xong liền xoay người toan đi, khóe mắt vô tình quét đến miếng ngọc bội treo bên hông ta, bước chân dừng lại.

Bà thần tình kích động, vội bước tới nắm ch/ặt miếng ngọc bội ấy, nước mắt trong phút chốc lăn xuống, giọng r/un r/ẩy: “Ngọc bội này… là ai cho con?”

Ta rũ mắt nhỏ giọng đáp: “Là Thái tử ca ca cho con.”

Thực ra miếng ngọc bội này, là khi lâm chung tỷ tỷ Bạch Đan Huyên – tiểu thư Tấn Dương hầu phủ – trao vào tay ta.

Tỷ ấy chỉ để lại một câu, sau này ắt có lúc ta cần dùng đến nó.

Kỳ thực án quân lương tham ô là âm mưu của Thánh thượng h/ãm h/ại Thái tử.

Thái tử nghĩ thấu mọi điều rồi, không dám tin phụ hoàng mình kính trọng lại đối xử với mình như vậy.

Ngày Thái tử thương tâm tuyệt vọng tự tận, Bạch Đan Huyên cũng theo đó tuẫn tình mà đi.

Người đời đều không biết, người trong lòng sâu kín của Thái tử, chính là vị đích tiểu thư Tấn Dương hầu phủ Bạch Đan Huyên này.

Có Hoàng hậu ngấm ngầm tương trợ thôi đẩy, Thánh thượng rất nhanh liền trầm nịch nơi ta.

Mỗi khi hắn tình khó tự chế, luôn thất thần gọi ta: “Niểu Niểu…” Hứa Niểu Niểu, chính là vầng trăng sáng giấu tận đáy lòng Thánh thượng.

Năm đó Hứa Niểu Niểu vốn là mệnh phụ triều đình, Thánh thượng tham luyến mỹ sắc của bà, không từ th/ủ đo/ạn h/ãm h/ại cả nhà chồng bà bị ch*t, lại đem bà tư mình giam nơi thâm cung.

Về sau Hứa Niểu Niểu trong lúc bạn bè ngấm ngầm giúp đỡ, trốn thoát hoàng cung, từ đây không rõ tung tích.

Còn ta sớm đã biết, Kỳ Ngọc, là con trai của Thánh thượng và Hứa Niểu Niểu.

8

Một tháng sau, Quý phi trong cung thiết yến.

Vũ Văn Tiêu và Thẩm Uyển Tâm trang phục lộng lẫy dự yến, cẩm y hoa phục, châu thúy quây quanh, khiến mọi người liên tục nghiêng mắt.

Mà ta một thân tố y, không tô son phấn, lại thắng nàng ba phần.

Nàng nhìn ở trong mắt, đố kỵ cuồn cuộn, h/ận đến nghiến răng.

Ta đón ánh mắt nàng, khiêu khích cười khẽ.

Yến hội quá nửa, nàng đứng dậy mời ta đến ngự hoa viên thưởng hoa.

Ta uyển chuyển từ chối.

Nàng bất chấp phân trần, tiến lên thân mật khoác tay ta, dường như giữa chúng ta chưa từng có hiềm khích.

Đến chỗ vắng vẻ không người trong ngự hoa viên, vẻ ôn uyển trên mặt nàng phút chốc mất sạch, ngôn ngữ đầy châm chọc:

“Muội muội thật là lòng dạ rộng rãi, Hành ca ca vừa hoành tử không lâu, ngươi lại còn có tâm tư dự cung yến tầm hoan tác lạc. Nếu đổi là ta, sớm đã đ/âm đầu ch*t, theo Hành ca ca mà đi rồi, còn có mặt mũi nào phơi mặt lộ đầu?”

Ta rũ mắt, trầm mặc không nói, mặc cho nàng chua ngoa quở trách, không phản bác, cũng không biện giải.

Nàng thấy ta hèn nhát thuận theo, càng thêm đắc ý, kh/inh miệt nói: “Hành ca ca khi còn sống đã chê ngươi vô vị khô khan, dù ngươi có ch*t thật mà đi tìm chàng ấy, chàng ấy cũng chưa chắc đã chịu nhận.”

Ta dạ dạ vâng vâng đáp: “Tỷ tỷ, nói rất đúng.”

Tạ Kinh Hành và Thẩm Uyển Tâm thanh mai trúc mã, nhưng trúc mã không địch nổi thiên hàng.

Thẩm Uyển Tâm thích Vũ Văn Tiêu.

“Tỷ tỷ nay là tôn quý Cẩn Vương phi, há là kẻ cô khổ di phụ như ta có thể sánh được?”

Thẩm Uyển Tâm mày mắt nhuốm ý cười: “Vương gia nói không sai, muội muội, ngươi giờ càng ngày càng hiểu chuyện an phận rồi.”

Thẩm Uyển Tâm ánh mắt chuyển động, nhìn ta cố ý tỏ ra quan tâm: “Muội muội định khi nào xuất cung hồi phủ? Cứ ở mãi trong cung, chung quy có nhiều bất tiện.”

Ta cố ý tỏ ra do dự, nhỏ giọng: “Chỉ là thánh ý khó trái…”

Không đợi ta nói hết, Thẩm Uyển Tâm bỗng ngắt lời, giọng mang theo cảnh cáo kín đáo:

“Muội muội thật to gan, lẽ nào lại quên, là ai một tay lật đổ cả nhà Hoắc gia muội rồi.”

Đáy mắt ta thoáng qua một tia ngẩn ngơ, giọng nhu nhược bất đắc dĩ: “Tỷ tỷ nghĩ rằng, ta xuất cung rồi có thể đi đâu? Hôm qua Quý phi nương nương còn nắm tay ta, hết lời giữ lại, muốn ta ở trong cung bầu bạn.”

Nói đoạn, ta nâng tay từ giữa mái tóc gỡ xuống một cây trâm ngọc tinh tế, chậm rãi nghịch ngợm: “Huống chi, cây trâm ngọc này, còn là hôm qua Vương gia đặc biệt ban tặng cho ta.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hôn Nhân Ngộ Giá: Phu Quân Là Kẻ Thù Diệt Môn Của Ta

Chương 6
Ngoại tổ phụ vì thông đồng với địch phản quốc, cả nhà bị xử trảm. Mẫu thân lao đầu tự vẫn trước cổng Huyền Vũ. Cẩn Vương Vũ Văn Tiêu hủy hôn ước với ta, quay sang cưới tiểu thư giả mạo Thẩm Uyên Tâm. Phụ thân đuổi ta ra khỏi nhà. Ta dắt theo người em họ điên dại lang thang đầu đường xó chợ, chịu đủ trò bắt nạt của bọn du côn. Trong bước đường cùng, Tạ Kinh Hành ra tay cứu ta. Hắn nói đã ngưỡng mộ ta từ lâu. Để chữa trị cho em họ, ta đành nhận lời gả cho Tạ Kinh Hành. Sau một năm hôn nhân, hắn đối đãi với ta vô cùng chu toàn. Lòng ta cũng dần rung động. Hôm ấy, ta pha chế xong hương an thần, mang đến thư phòng. Nhưng vừa tới ngoài cửa đã nghe thấy hắn trò chuyện với bằng hữu Kỳ Ngọc: "Mấy ngày nữa là giỗ nhà họ Hoắc, Thẩm Lưu Huỳnh tất đến chùa thắp hương. Cho người theo dõi sát sao, nhất cử nhất động của nàng đều phải báo lại cho ta!" Kỳ Ngọc thở dài: "Trước kia ngươi vì muốn Thẩm Uyên Tâm thành thân với Cẩn Vương mà nhúng tay hãm hại cả nhà họ Hoắc. Giờ đây lại đề phòng giám sát nàng như thế, chẳng lẽ ngươi đã động tâm?" Tạ Kinh Hành trầm mặc không đáp. Móng tay ta cắm sâu vào lòng bàn tay, lặng lẽ quay gót rời đi. Đêm đó, khi Tạ Kinh Hành cùng ta đắm chìm trong mây mưa. Ta rút con dao găm dưới gối, đâm xuyên cổ họng hắn.
Cổ trang
Báo thù
Nữ Cường
1
Minh Châu Chương 7