Trên mặt Tiêu Dã lộ vẻ mệt mỏi.

"Đừng giỡn nữa, Tô Tình, em nói thẳng đi, em muốn gì?"

Tôi nheo mắt: "Em muốn anh giúp em kết nối với Lucy ở Mỹ!"

Lucy là khách hàng lớn nhất ở thị trường nước ngoài của công ty Tiêu Dã.

Muốn công ty tôi phát triển, thị trường hải ngoại chính là bước đột phá.

Tiêu Dã ngửi thấy mùi bất ổn.

"Dạo trước em cư/ớp không ít khách hàng của anh... Rốt cuộc em muốn gì?"

Tôi hơi nhíu mày.

Nhưng ngay lập tức, tôi giả vờ tức gi/ận:

"Sao, anh có thể giới thiệu nguồn lực khắp nơi cho Lâm Uyển Uyển, em không được cư/ớp khách của anh?"

Nghe vậy, Tiêu Dã lập tức thả lỏng.

Hóa ra vẫn chỉ là gh/en t/uông.

Hắn thầm cười.

Cảm giác nguy hiểm vừa trỗi dậy tan biến như khói.

Đàn bà con gái, có thể theo đuổi điều gì lớn lao chứ?

Ánh mắt Tiêu Dã lóe lên kh/inh thường.

"Được, dạo này anh thật sự lơ là em."

"Anh sẽ giúp em kết nối Lucy, nhưng không nói tốt dùm em nửa lời, muốn hợp tác thì tự em thương lượng."

Giọng điệu đầy trịch thượng, như đã x/ác định tôi không thể tự mình đàm phán.

Như ban ơn, hắn nói thêm:

"Dĩ nhiên, nếu em c/ầu x/in anh vài câu, anh cũng không ngại giúp một tay."

"Dù sao chúng ta cũng là vợ chồng, việc em không làm được, anh giúp đỡ cũng là lẽ đương nhiên."

Tôi cười "hừ hừ": "Cảm ơn anh nhé, nhưng không cần đâu, chỉ cần anh hẹn Lucy ra ngoài là được."

13

Buổi nói chuyện với Lucy diễn ra suôn sẻ.

Sau khi đá/nh giá tổng thể công ty tôi, cô ấy thẳng thắn đồng ý hợp tác.

Trước khi rời đi, cô mỉm cười nói:

"Cô tôn trọng phụ nữ hơn Tiêu, nên tôi sẽ ưu tiên hợp tác với cô. Mong chúng ta hợp tác vui vẻ."

Tôi cầm hợp đồng vừa ký, bắt tay cô ấy:

"Hợp tác vui vẻ!"

Có nguồn lực Lucy cung cấp, thị trường hải ngoại hoàn toàn mở cửa.

Tôi lại bận rộn tối mắt.

Nhờ dàn xếp trước, mỗi lần tôi cư/ớp khách hàng của Tiêu Dã, hắn chỉ nghĩ tôi đang gh/en.

Hắn không những không tức, ngược lại còn thấy khoái chí.

Theo hắn, đó là biểu hiện sức hấp dẫn của bản thân.

Nhìn xem, bà vợ hiện tại của hắn đã thành nữ cường nhân.

Nhưng vẫn vì hắn mà gh/en t/uông.

Chỉ cần nghĩ tới đó, Tiêu Dã lại tràn đầy cảm giác hão huyền.

Vì lý do này, hắn thậm chí chủ động nhường khách hàng cho tôi.

Tôi đều nhận hết, như nấu ếch trong nước ấm, từ từ chiếm đoạt phần lớn đối tác của hắn.

Đến khi Tiêu Dã tỉnh ngộ, tất cả đã quá muộn.

14

Công ty hắn bắt đầu đi xuống.

Doanh thu mỗi quý đều sụt giảm thảm hại.

Trái lại, công ty tôi phát triển chóng mặt, chỉ một năm đã đứng đầu ngành.

Tiêu Dã nhìn báo cáo đối chiếu hai công ty, cuối cùng nhận ra mình bị lừa.

Hắn lại tìm tôi.

Lần này không vì chuyện tình cảm, mà vì lợi ích thực tế của bản thân.

"Tô Tình." Tiêu Dã chăm chú nhìn tôi.

Tôi ngồi trên ghế chủ tịch, trang phục chỉnh tề, tóc gọn gàng, gương mặt lạnh lùng bình thản.

Đây là lần đầu tiên Tiêu Dã nghiêm túc nhìn tôi.

Hắn lộ vẻ ngơ ngác.

Trong ký ức hắn, tôi vẫn là cô gái nhỏ ngoan ngoãn theo sau.

Đã từng, hắn cũng hứa hẹn mãi mãi với tôi.

Hắn từng thật lòng yêu tôi. Chỉ có điển tình yêu ấy quá ngắn ngủi.

Khi kí/ch th/ích mới xuất hiện, hắn lập tức quên tôi.

Giờ đây, nhìn tôi, hắn chỉ thấy xa lạ.

Nhưng sau sự xa lạ, d/ục v/ọng chinh phục mới trỗi dậy.

"Tô Tình."

Hắn lại gọi tôi, giọng khàn đặc, ánh mắt nồng ch/áy.

"Em ăn mặc thế này, khiến người ta rung động lắm."

Tôi thấy buồn nôn, nhíu mày nhìn hắn:

"Tiêu Dã, anh lại lên cơn đi/ên nữa à?"

Tiêu Dã cười nhờn nhợn.

Hắn vuốt tóc, tiến lên nắm tay tôi:

"Không có gì, chỉ là anh phát hiện, người anh yêu nhất có lẽ vẫn là em."

Tôi gh/ê t/ởm rút tay lại:

"Nhưng em đã không còn yêu anh nữa."

"Chúng ta ly hôn đi, Tiêu Dã."

15

Nụ cười trên mặt Tiêu Dã đóng băng.

"Tô Tình, trò đùa này không vui chút nào."

"Em không đùa."

Tôi lấy ra bản thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị sẵn:

"Ký đi, chúng ta kết thúc rồi!"

Hắn nhìn tôi không tin nổi:

"Sao em có thể như thế? Tất cả những gì em làm, chẳng phải để thu hút sự chú ý của anh sao?"

"Giờ anh thừa nhận em thành công rồi, anh không thể phủ nhận mình yêu em, trái tim anh vẫn đ/ập mạnh khi gặp em."

"Vậy chúng ta đừng nội chiến nữa, hòa hợp đi, hợp nhất hai công ty, để anh xử lý công việc, em tiếp tục làm phu nhân Tiêu, không tốt sao?"

"Không tốt!"

Tôi lạnh lùng nhìn hắn:

"Khi em muốn làm phu nhân Tiêu, anh đã ngoại tình."

"Giờ em muốn làm Tổng Tô, còn chức phu nhân Tiêu, anh tìm người khác đi!"

Tiêu Dã tưởng tôi còn gi/ận dỗi, thở dài:

"Em đừng giở trò nữa, lần này anh thật sự đoạn tuyệt với Lâm Uyển Uyển rồi, thu hồi tài trợ, không tin em có thể xem hồ sơ liên quan."

"Anh có thể cam đoan, sau này sẽ không tái phạm, em sẽ là người vợ và tình nhân duy nhất của anh."

Ánh mắt hắn đẫm tình, tôi chỉ thấy buồn nôn.

Tôi đặt thỏa thuận ly hôn lên bàn, chỉ vào chỗ ký tên.

Tên tôi đã ký sẵn.

Tôi nhìn hắn, nói rõ từng chữ:

"Em nghiêm túc, chúng ta ly hôn!"

Sắc mặt Tiêu Dã đen lại.

Hắn nhìn chằm chằm tôi:

"Vậy ra trước giờ em đều diễn kịch? Cư/ớp đối tác, đạp anh leo lên, đúng là mưu mẹo thâm đ/ộc!"

Tôi chán không buồn giải thích: "Tùy anh nghĩ sao cũng được, nói chung chúng ta ly hôn! Anh ký sớm đi, nhiều năm tình cảm, em không muốn đưa nhau ra tòa."

"Chuyện giữa anh và Lâm Uyển Uyển, em nắm không ít bằng chứng, nếu lộ ra, công ty anh không chịu nổi đâu!"

Tiêu Dã nhìn tôi đầy h/ận ý:

"Tô Tình, em nhất định phải làm tuyệt tình tuyệt nghĩa?"

Tôi chỉ tay vào chỗ ký: "Ký tên, rồi đến phòng hộ tịch!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 LẨU ĐÊM Chương 8
4 10 năm vây hãm Chương 10
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chồng đi công tác, mẹ chồng nhốt con trai tôi ngoài hành lang, cắt nước cắt cơm, tôi bình tĩnh báo cảnh sát

Chương 23
Tôi đã ghi lại tất cả những thông tin này vào phần ghi chú trên điện thoại, bao gồm thời điểm xảy ra sự việc, thời lượng, nhiệt độ thời tiết, các triệu chứng biểu hiện, thời gian gọi điện báo cảnh sát và số hiệu xuất cảnh.
Tình cảm
0
Khỉ báo tang Chương 13