Hắn ở đủ nửa tháng.

Lục Diên Triệt lúc ra ngoài, che mông, mặt đỏ như gấc chín.

Nhìn thấy ta, không châm chọc cũng chẳng m/ắng mỏ.

Hắn còn hào phóng hơn, cho ta hai trăm lượng.

Nhưng ta không vui nổi.

7

"Ngươi đối đãi thế nào với huynh ta!"

Vì hạnh phúc của huynh, ta quay về sơn trại đòi giải thích.

Kỳ thực ta quen Tiêu Mân.

Những năm lang bạt chợ búa, không phải hắn c/ứu ta thì ta c/ứu hắn, chúng ta là bạn sống ch*t có nhau.

Hắn rất truyền thống, nói qu/an h/ệ đã tới mức này, là phải kết thân.

Hắn nói muốn cưới ta.

"Bất luận nghèo hèn giàu sang, ốm đ/au khổ sở, ta đều không rời bỏ, thề không đổi dạ!"

Hắn còn nói hắn rất giỏi, cưới hắn nhất định hạnh phúc.

Thật đáng tiếc, ta cũng là nữ nhân truyền thống, đã có hôn phu rồi, không thể thay lòng đổi dạ.

"Vậy làm tỷ muội?" Hắn hỏi.

Ta lắc đầu, hắn vô cùng thất vọng.

Ta lại nói thêm: "Huynh đệ thì có một."

Hắn suy nghĩ một chút, nói: "Cũng không phải không được."

Ta cảm động vô cùng.

Vì ta, hắn sẵn sàng tiếp nhận cả nam tử, ân tình như thế, ta sao nỡ cự tuyệt?

Vì thế ta mới đành lòng giao huynh trưởng!

Nhưng giờ đây, ta gi/ận đến đ/au bụng.

"Huynh ta một lòng một dạ với ngươi... Sao ngươi có thể đối xử với Lục Diên Triệt... đối xử với hắn..."

X/ấu hổ ch*t đi được, ta không nói nên lời.

Không ngờ hắn lại là nam nhân bội bạc!

Tiêu Mân ngậm lá cây, chống chân ngồi trên cửa sổ, ngẩng mặt 45 độ trời xanh, vẻ cô đ/ộc.

"Là ta có lỗi với hắn."

"Nhưng chúng ta không có tương lai."

Hắn nói, triều đình khốn nạn không phát lương, n/ợ lương cả năm, hắn mới cắn răng dẫn bằng hữu ra riêng.

Nói thật, làm trại chủ hô phong hoán vũ, không cần nịnh nọt ai, ki/ếm tiền nhiều hơn trước.

Còn thu phục được mười tám ngọn núi lân cận.

Duy chỉ tiếc, từ nay thành giặc cư/ớp, không xứng với huynh ta nữa.

Một thế tử Hầu phủ, một đầu lĩnh sơn tặc, thân phận cách biệt như vực sâu.

Cách duy nhất để huynh ta ch*t lòng, là dứt khoát đoạn tình, thay lòng đổi dạ.

Nói tới nói lui, nam tử tám thước khóc như mưa, tựa gấu lớn bị oan ức.

"Muội muội, hãy nói với hắn, để hắn ch*t lòng đi!"

Trong lòng ta ngũ vị tạp trần.

Nam nhân tốt như thế, vì không muốn liên lụy huynh ta, sẵn sàng đóng vai phản diện.

Nhưng ta khó xử: "Không được... ta không biết nói dối."

Hắn lập tức móc ra ba trăm lượng, nhét vào tay ta.

Ta quỳ xuống:

"Nghĩa phụ!"

Ta nắm ch/ặt ba trăm lượng, nghĩ bụng nhất định khuyên can huynh trưởng.

Đồng nội đâu thiếu hoa thơm, hà tất đơn phương luyến nhất đóa!

8

Nhưng, ta không nỡ làm tổn thương huynh.

Vì vậy, ta chỉ kể chuyện Tiêu Mân làm giặc, đoạn Lục Diên Triệt thì giấu kín.

"Hắn không xứng với huynh."

"Huynh, hãy quên hắn đi."

Nhưng thật bất ngờ!

Huynh trưởng biết chuyện, không những không chê bai, ngược lại cười tươi.

"Ta đâu phải kẻ nông cạn?"

"Tình yêu không phân sang hèn, thân phận chỉ là xiềng xích tục lụy, ta biết mà, trong lòng Tiêu lang có ta."

Ta: ...

Huynh trưởng đã một tháng không gặp Tiêu Mân, nóng lòng thúc ngựa, bắt ta dẫn đường tới sơn trại.

Xuống ngựa, huynh quên cả trả roj cho ta.

"Tiêu lang! Ngươi thật tà/n nh/ẫn!"

Ta nghe tiếng roj quất vào thứ gì đó.

Chắc là huynh tức gi/ận Tiêu Mân không chia tay, đơn phương đoạn tuyệt, muốn đ/á/nh hắn.

Huynh ta hung dữ thật.

Ta sợ xảy ra án mạng, canh ngoài cửa suốt đêm.

Trời sáng, huynh trưởng cuối cùng bước ra, mặt tươi như hoa, dáng vẻ phiêu dật.

Huynh nói, Tiêu Mân làm giặc càng thêm hăng hái.

Ta: ?

Không hiểu, nhưng thôi, miễn huynh hạnh phúc là được.

Từ đó, huynh trưởng thường xuyên lên núi, đắm chìm trong tình yêu, toàn thân rạng rỡ. Nhưng thái độ của Lục Diên Triệt cũng khiến ta bất ngờ, hắn hoàn toàn yêu Tiêu Mân, cũng muốn tìm hắn.

Nhưng hắn kiêu ngạo, mỗi lần đều bắt ta che giấu.

Nói dẫn ta đi chơi thuyền ngắm đèn, nhưng thực tế mỗi lần đều là hẹn hò với Tiêu Mân.

Hắn dùng bạc cảnh cáo: "Ngươi dám tiết lộ, ta gi*t ngươi!"

Sức mạnh của bạc vô cùng lớn.

Ta đành ngậm ngùi nhận lấy.

Tiêu Mân đã ngủ với hắn, không thể phụ bạc, chỉ là ta cảm thấy có lỗi với huynh.

Nhưng mà!

"Lục Diên Triệt là hôn phu của ta mà..."

Tiêu Mân áy náy, đưa ta năm trăm lượng bồi thường tinh thần.

"Nghĩa phụ cứ tự nhiên!"

Khí chất tiểu thư cao môn của ta, cũng được rèn luyện mà thành.

Khi huynh trưởng lên núi, ta giả bệ/nh giả ch*t, Lục Diên Triệt sẽ không lên núi.

Khi huynh ở nhà, Lục Diên Triệt vui vẻ dẫn ta ra ngoài.

Hai người hoàn hảo tránh mặt nhau.

9

Song thân thấy ta và Lục Diên Triệt hòa thuận, vô cùng vui mừng, muốn đẩy nhanh hôn lễ.

Ngày hôm sau, Kiều Vãn Vãn thắt cổ t/ự t*.

Ta tới nơi, nàng đang nằm trên giường, cổ đỏ lừ vết thương, nước mắt lã chã rơi, khiến người xót thương.

Bình thường vậy, sao lại tr/eo c/ổ chơi đu?

Song thân đ/au lòng, hỏi tại sao nàng muốn ch*t.

"... Vốn dĩ muội nên biến mất."

"Tỷ tỷ mới là con ruột của song thân, chỉ vì muội ở nhà này mười mấy năm, các ngài bất nhẫn, cho muội chỗ dung thân."

"Nhưng muội nghĩ thông rồi, tỷ tỷ đã về, muội nên biến mất. Bằng không, trong hôn lễ của tỷ tỷ, biết bao người sẽ chê cười, khiến song thân khó xử..."

Nói xong, lại khóc như mưa.

Song thân cũng rơi lệ.

Huynh trưởng nhíu mày, không đồng tình.

"Ta tưởng chuyện gì."

"Chút việc nhỏ cũng sầu n/ão, tìm sống tìm ch*t, ngươi không thể kiên cường sao?"

"... Ngươi học tỷ tỷ đi? Nàng từ nhỏ lang bạt bên ngoài, trở về có than thở gì? Ngươi ăn sung mặc sướng, vinh hoa phú quý, còn gì đáng buồn?"

Nói xong, huynh còn bảo tỳ nữ mời đạo trưởng, trị chứng hoang tưởng của nàng.

Lục Diên Triệt hôm nay cũng có mặt, vốn hẹn ra ngoài bị nàng phá rối, đang bực bội.

Hắn bất mãn, không chút thương hoa tiếc ngọc:

"Người thật sự muốn ch*t sẽ không để người khác phát hiện. Yên tâm, nàng ch*t không nổi đâu."

"Nhưng không phải ta nói, Vãn Vãn, nàng vốn hiểu chuyện, sao giờ vì chút việc nhỏ mà náo lo/ạn thế?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
8 Song Sinh Chương 10
11 Đồng nữ Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm