Nàng quỳ trước mặt tôi dập đầu thình thịch: "Thiên sư, xin người c/ứu nó!"
Tôi nheo mắt, từ khi bắt đầu tiếp xúc với những thứ huyền môn, tôi đã có thể nhìn rõ rất nhiều thứ.
Ví như ba vị trước mắt này, trừ cô gái loài người ra, con chó mực này thực chất là một con mèo có lai lịch khá gh/ê g/ớm, còn con chuột hamster nhỏ xíu kia, căn bản chính là một con người.
Còn có... vết thương quen mắt đó.
Nó chưa ch*t.
Nó lại mượn một vật chứa nào đó quay trở về rồi.
Tôi nắm ch/ặt tay: "Nó ở đâu?"
"Chạy rồi." Con mèo đen nói với tôi, "Bọn tôi chạy, nó không đuổi theo."
Tôi đón lấy con chuột hamster thoi thóp, gật đầu: "Tôi có thể c/ứu nó, nhưng chuyện sau đó, các người phải giúp tôi."
Cô gái cắn răng, nhìn thẳng vào mắt tôi: "Trước khi cậu xuất hiện ở thành phố này, tôi đã chu toàn với bọn chúng rất lâu rồi."
"Ngay vừa nãy, bọn chúng hại ch*t một người, đ/á/nh bị thương Mễ Mễ, còn suýt hại ch*t Biên Nguyệt."
"Tôi muốn lũ đồ dơ bẩn đó phải ch*t."
"Được, đi theo tôi."
- Chính văn hoàn -
Phiên ngoại 1.
Hơn một tháng trước, Lưu Gia thôn.
Chu Vân đi theo Lý Viên Viên một mạch lên núi sau, nhưng Lý Viên Viên mãi vẫn chưa chịu đi gặp Q/uỷ Vương.
"Mày chờ cái gì vậy? Chờ ngày lành tháng tốt à?"
"Vội cái gì chứ?" Lý Viên Viên ngồi bệt xuống đất.
Chu Vân hít sâu một hơi, cố nhẫn nhịn: "Tao cần người mà mày nói sẽ giúp tao đối phó với thứ đang kh/ống ch/ế tao."
Lý Viên Viên khẽ cười, hất mấy sợi tóc mai bên tai: "Mày chắc chắn bây giờ muốn đi gặp nó không?"
"Thế mày chuẩn bị xong biến thành hạt hòe chưa?"
Chu Vân sững người: "Ý mày là sao?"
"Mấy cái hạt hòe ở cổng làng đều là người, là người bị nó biến thành con rối hạt hòe."
Chu Vân nheo mắt: "Đây chính là cái giá mà mày nói với tao đấy à?"
"Mày chơi tao?"
"Những gì tao giúp mày từ trước đến giờ đều là để được sống, thế này thì là cái gì?"
"Nên mới bảo mày đừng có vội mà." Lý Viên Viên ngước lên nhìn Chu Vân đang cuống cuồ/ng bực bội, "Hóa ra mày cũng sẽ thành cái dạng này à, thú vị thật."
"Cái đầu thông minh của mày đâu rồi?"
Chu Vân cắn răng, chỉ thấy lửa gi/ận xông lên đầu.
"Thôi nào." Lý Viên Viên đưa tay kéo kéo vạt áo nàng, "Không chọc mày nữa."
"Còn nhớ người phụ nữ cứ lén quay đầu nhìn bọn mình trên chuyến tàu tuyến ngắn không?"
Chu Vân tuy đang gi/ận, nhưng chuyện này nàng ngầm cũng có phát giác ra.
Lý Viên Viên lại chỉ tay về phía xa, nơi đó không biết từ khi nào đã bị sương đen tràn ngập: "Chờ thêm chút nữa, cùng lắm một ngày."
"Một ngày sau, có lẽ tao sẽ có thể giúp mày."
"Tao giúp mày không có tác dụng phụ đâu nhé."
"Đùa cái gì vậy...." Nhìn vào mắt Lý Viên Viên, Chu Vân bỗng như hiểu ra.
"Mày đi/ên hơn tao tưởng."
Lý Viên Viên mỉm cười: "Dù sao đi làm thuê cho người khác cũng không bằng tự mình lập nghiệp."
"Với lại, Chu Vân..."
"Tao quan tâm đến đứa bạn là mày hơn mày tưởng đấy."
Chu Vân vẻ mặt như gặp q/uỷ nhìn Lý Viên Viên, nhưng Lý Viên Viên có vẻ rất nghiêm túc: "Tao nói thật đấy."
"Dù sao mày cũng là người duy nhất trong cuộc đời ngắn ngủi này của tao ngày nào cũng nói chuyện với tao."
Chu Vân lùi lại nửa bước: "Không phải, tao chỉ là không còn lựa chọn nào khác và cộng thêm muốn m/ắng mày thôi."
Lý Viên Viên vuốt tóc mai: "Sao cũng được."
Phiên ngoại 2.
Sau khi Chung Phương xuống núi, Lý Viên Viên và Chu Vân lén lút mò vào ngôi miếu Thổ Địa rá/ch nát đó.
Lý Viên Viên đứng tại nơi lão q/uỷ cây hòe ch*t, ngồi thụp xuống bới bới trong đất cát và tro tàn.
"Tìm thấy rồi."
Nàng nhặt lấy một miếng vỏ cây đen thùi, đưa cho Chu Vân: "Mày có muốn ăn không?"
Chu Vân trợn tròn mắt.
"Đùa thôi." Lý Viên Viên rụt tay về, "Mày mà ăn thật, tao sẽ thương lượng với mấy con dã q/uỷ xung quanh để gi*t mày."
"Vừa nãy mày còn bảo tao là bạn mày cơ mà?"
"Nhưng tiền đề là tao phải mạnh hơn mày, tao sẽ không tin bất cứ kẻ nào lợi hại hơn tao."
Nói xong, nàng bỏ miếng vỏ cây vào miệng nhai nát. Khí đen trong nháy mắt bao bọc lấy nàng.
Lát sau, khí đen tan đi.
Chu Vân nhìn lại bóng dáng Lý Viên Viên, thấy nàng chẳng thay đổi gì, nhưng hình như lại cũng thay đổi.
Lý Viên Viên vươn vai một cái: "Đi, quay về xử lý đám người tốt đẹp kia."
Chu Vân theo sát bước chân Lý Viên Viên, trong lòng cảm thấy Lý Viên Viên chẳng đáng tin chút nào: "Mày có phải quên mất vẫn còn một thiên sư không?"
Lý Viên Viên khựng bước: "Vậy chúng ta xử lý nhanh lên."
"Tranh thủ trước khi cô ta phát hiện thì thu công chạy mất."
Chu Vân hít sâu một hơi, đang cân nhắc có nên từ bỏ tà á/c theo về chính nghĩa không: "Vậy còn nó thì sao? Ý tao là thứ đứng sau tao ấy."
"Mày nói cái đồ chơi nhỏ đó à, được được, về trước bóp ch*t nó cái đã."
Phiên ngoại 3.
Chu Vân không ngờ thứ đã quấy nhiễu nàng bấy lâu nay lại bị Lý Viên Viên bóp ch*t trong phút chốc.
"Có cảm giác có sức mạnh thật là tốt."
Nhưng rất nhanh, nàng lại có nỗi bận tâm mới.
Lý Viên Viên không cho phép nàng rút lui.
"Tao không hề muốn lúc nào cũng đi hại người."
"Tao biết." Lý Viên Viên gật đầu, "Nhưng mày là bạn tao, mày phải giúp tao."
"Tao chưa từng coi mày là bạn."
Lý Viên Viên bĩu môi: "Nếu mày không chấp nhận, tao có thể đổi cách nói khác."
"Hoặc là giúp tao, hoặc là đi ch*t."
Chu Vân cắn răng, cứng đờ dừng bước: "Tao biết rồi."
- Toàn văn hoàn -