Một khối lệnh bài huyền thiết nhẹ nhàng đặt trên quầy.
Thiếp không khách khí, tạ ơn chàng rồi cất lệnh bài đi.
Ở thời thế này, nữ nhi một mình chiến đấu thật khó khăn.
Có một ân tình của Đại Lý Tự Thiếu Khanh, quả là lá bùa hộ thân cực tốt.
Hơn nữa, thiếp không cho rằng Giang Nghiên Từ cho thiếp lệnh bài chỉ là để trả nhân tình, phần lớn còn là cảnh tỉnh thiếp nhận việc của Đại Lý Tự.
Phải kín miệng, nếu không sau này phiền toái không dứt chàng cũng mặc kệ.
03
Công trình trị thủy ở Giang Nam vô cùng thuận lợi.
Đáng lẽ nửa năm mới về, Hạ Chi Ương lại sớm hồi kinh vào tháng thứ tư.
Lúc nghe tin này, thiếp đang ở hậu viện bôi sáp cho bức thư họa mới bồi.
Thím Trương b/án đậu phụ bên cạnh cắn hạt dưa, mặt mày hớn hở kể với thiếp.
“Bình Dương Hầu phủ thế tử gia thật là oai phong, cưỡi ngựa cao tiến vào thành, Hoàng thượng còn đặc biệt ban thưởng ngọc đái ngự tứ nữa.”
“Chậc chậc, chỉ không biết tiểu thư nhà nào có phúc khí, được gả vào danh môn như thế.”
Cây chổi trong tay thiếp vẫn vững vàng.
Oai phong hay ban thưởng, đều không liên quan gì đến thiếp.
Bốn tháng này, thiếp đã dành dụm được ba trăm lượng bạc.
Làm thêm hai năm nữa, thiếp có thể đến Giang Nam m/ua một căn viện nhỏ, triệt để sống cuộc sống vô lo.
Thiếp tính toán rất tốt.
Nhưng lại coi thường tai mắt của hầu phủ, cũng coi thường sự tự đắc của Hạ Chi Ương.
Hai ngày sau, một cỗ xe ngựa bằng gỗ nam đen đỗ ở đầu ngõ Thanh Thủy.
Thiếp đang sau quầy đối chiếu sổ sách, ánh sáng đột nhiên bị che khuất.
Ngẩng đầu lên, Hạ Chi Ương một thân cẩm bào trắng nguyệt, đứng ngoài bậc cửa.
Dáng người cao thẳng như ngọc, toàn thân tản ra khí thanh quý không che giấu được.
Bên cạnh chàng là quản gia hầu phủ, đang dùng ánh mắt gh/ét bỏ liếc qua gian phố chật hẹp của thiếp.
Hạ Chi Ương nhìn thiếp, mày nhíu ch/ặt.
Chàng bước vào, mang theo cảm giác áp bức khiến không gian nhỏ hẹp càng thêm chật chội.
“Đã nháo đủ chưa?”
Đó là câu đầu tiên chàng nói với thiếp.
Ngữ khí đầy vẻ khoan dung và thiếu kiên nhẫn của bậc trưởng bối với hậu bối ngang bướng.
Thiếp gập sổ sách, đứng dậy.
“Thế tử gia đại giá quang lâm, tiểu điếm bồng tất sanh huy. Nếu muốn sửa thư, xin hãy xếp hàng; nếu chỉ ghé qua, thứ lỗi chẳng tiễn xa.”
Thiếp ngữ khí lạnh nhạt, như nhìn một người xa lạ.
Sắc mặt Hạ Chi Ương thoắt chùng xuống, trong mắt dâng lên sự khó hiểu và gi/ận dữ.
“Thẩm Vi Vũ, ai cho phép ngươi rời hầu phủ?”
“Ngươi có biết bên ngoài lo/ạn thế nào không? Một đứa cô nữ như ngươi, chạy đến nơi tam giáo cửu lưu này lăn lộn, quả thật mất hết mặt mũi hầu phủ!”
Lời dạy dỗ của chàng cứ thế thốt ra, như lẽ đương nhiên.
Thiếp nhìn chàng, trong lòng chỉ thấy nực cười.
“Thế tử gia chớ trách, thiếp đã cáo từ lão thái quân.”
“Hiện giờ thiếp chẳng phải người của hầu phủ, tự nhiên cũng không làm mất mặt hầu phủ.”
Thiếp lười nhiều lời, chỉ muốn mau đuổi chàng đi.
Hạ Chi Ương lại như túm được thóp của thiếp, càng thêm đầy mắt mỉa mai.
“Bịa cái lời nói dối về thúc bá dưới quê, ngươi lừa được lão thái quân nhưng không lừa được ta.”
“Vả lại, không phải ngươi muốn về quê xuất giá, sao lại ẩn giấu ở đây chẳng đi?”
Chàng liếc tay thiếp dính hồ, giọng nói dịu đi vài phần.
“Mấy tháng nay ngươi hẳn đã chịu không ít khổ chứ? Tay đều thô ráp cả rồi.”
“Theo ta về. Chuyện trước kia ta đều chẳng truy c/ứu, viện của ngươi ta vẫn giữ cho, sau này an phận thủ thường, không ai hà khắc ngươi đâu.”
Thiếp không động đậy, lặng lẽ nhìn chàng.
“Về làm gì?”
“Tự nhiên là làm chuyện nên làm.”
Ánh mắt Hạ Chi Ương tối lại, dường như thấy thiếp hỏi thừa.
“Ta đã cập quán, mẫu thân đang vì ta tương khán chính thê. Chờ chính thê qua cửa, ta sẽ tìm ngày tốt, đưa ngươi làm quý thiếp.”
Chàng nói thản nhiên, tựa như đang nhắc đến một ân tứ to lớn.
“Vi Vũ, ngươi xuất thân không tốt, làm chủ mẫu chẳng được. Nhưng ta cam đoan, hậu viện hầu phủ có chỗ cho ngươi, cơm áo chi dụng, tuyệt không để ngươi thiệt thòi.”
Nghe những lời này, thiếp dạ dày cuồn cuộn như sóng trào.
“Ân điển của thế tử gia, Thẩm Vi Vũ trèo cao không nổi.”
Thiếp nhìn thẳng mắt chàng, chán gh/ét tột cùng.
“Thiếp thà ở Nam Thị sửa sách rá/ch cả đời, cũng quyết không làm thiếp cho bất cứ ai.”
Hạ Chi Ương sững sờ.
Trong mắt chàng thoáng qua một tia bàng hoàng, rồi nhanh chóng bị cơn gi/ận sâu hơn thay thế.
“Thẩm Vi Vũ, rốt cuộc ngươi có biết mình đang nói gì không? Rời hầu phủ, ngươi là cái thá gì? Nhờ vào cái phố rá/ch này, ngươi sống được mấy ngày?”
“Việc này không cần thế tử gia bận tâm.”
Thiếp xoay người đi lấy ấm trà.
“Chậm bước chẳng tiễn.”
04
Đối diện với lời tiễn khách của thiếp, Hạ Chi Ương hoàn toàn bị chọc gi/ận.
Chàng chưa từng bị ai chống đối như vậy, huống chi là cô nữ mà chàng luôn cho rằng nằm trong tầm kiểm soát.
“Được, được lắm.”
Chàng gi/ận quá hóa cười, lui lại một bước.
“Ngươi ở chốn thị tỉnh này nhiễm phải một thân lệ khí, ngay cả tôn ti cơ bản nhất cũng quên. Người đâu!”
Quản gia hầu phủ lập tức dẫn theo mấy tên gia đinh khỏe mạnh bước vào.
“Đem biểu cô nương mời về phủ.”
“Tiệm đ/ập nát đi, để nàng khỏi lại ra ngoài làm trò cười nữa.”
Hạ Chi Ương xoay người, không thèm nhìn thiếp lấy một cái, rõ ràng cho rằng đại cục đã định.
Mấy tên gia đinh như lang như hổ xông tới.
Thiếp vớ lấy nghiên mực trên bàn, hung hăng ném vào trán kẻ đứng đầu.
Mực trộn m/áu tươi chảy xuống.
“Ai dám động đến đồ của ta!”
Thiếp lạnh giọng quát.
Gia đinh bị vẻ tà/n nh/ẫn trong mắt thiếp chấn động lùi một bước.
Quản gia ở phía sau tức đến nỗi giậm chân.
“Một lũ phế vật, còn đực mặt ra đó làm gì! Thế tử gia đã lên tiếng, các ngươi còn sợ ả cô nữ kia sao!”
Ngay khoảnh khắc gia đinh lại xông tới.
Ngoài cửa vọng vào một giọng nam lạnh lùng.
“Dưới chân thiên tử, nơi Đại Lý Tự quản hạt, bổn quan muốn nhìn xem, ai dám đ/ập tiệm cư/ớp dân nữ?”
Một thanh trường đ/ao cả vỏ phá không bay tới, nặng nề đ/ập vào khung cửa.
Lực đạo cực lớn khiến cả cánh cửa rung chuyển.
Giang Nghiên Từ một thân quan bào màu đỏ tía, dẫm trên nắng thu đầy sân bước vào.
Đám thị vệ mang đ/ao phía sau chàng nhanh chóng tràn vào, vây ch/ặt bọn gia đinh hầu phủ.
Hạ Chi Ương bỗng xoay người, thấy rõ người đến, sắc mặt sa sầm.
“Giang Thiếu Khanh, đây là việc nhà của Bình Dương Hầu phủ ta, Thẩm Vi Vũ là người của hầu phủ ta, ta dẫn nàng về, là chuyện thiên kinh địa nghĩa.”