Thế Tử Cúi Mình

Chương 7

09/05/2026 19:06

Hắn đã mất hết thảy mọi thứ trong tầm kh/ống ch/ế.

"Thẩm Vi Vũ!"

Hạ Chi Ương xông tới, muốn chộp lấy vai thiếp.

Giang Nghiên Từ một bước vượt lên, chắn trước thân thiếp.

Tay đặt lên chuôi đ/ao.

"Hạ Thế tử, làm kinh nhiễu công thần ngự tứ, định vào Đại Lý Tự thêm mấy hôm nữa sao?"

Hạ Chi Ương nào có để ý đến Giang Nghiên Từ.

Hắn vượt qua vai Giang Nghiên Từ, gắt gao nhìn chằm chằm thiếp.

"Đây là chỗ dựa của nàng ư? Nàng thà đến Đại Lý Tự làm việc khổ dịch, chứ không chịu theo ta về Hầu phủ hưởng phúc?"

"Rốt cuộc nàng đang cố chấp với ai! Ta đến cả vị chính thê cũng dâng cho nàng, nàng còn muốn thế nào nữa!"

Hắn vẫn đang gào thét quấn quít lấy cái vị trí chính thê ấy.

Thiếp đứng sau lưng Giang Nghiên Từ, lạnh lùng nhìn hắn.

Chỉ thấy bi ai.

Kẻ như hắn chỉ biết cậy vào ân trạch của tổ tiên mà tác oai tác quái, gặp chuyện chỉ dùng quyền thế áp bức người khác, chưa từng tự mình giải quyết bất cứ việc gì.

Một kẻ nam tử không có cốt cách, có nói bao nhiêu cũng vô ích.

"Hạ Chi Ương, rời khỏi Bình Dương Hầu phủ, ngươi chẳng là gì cả, ngay đến miếng giẻ lau sách trong tiệm của ta cũng chẳng bằng."

"Ngươi dựa vào đâu mà cho rằng ta sẽ coi trọng ngươi."

Hạ Chi Ương sắc mặt trắng bệch, trong mắt là sự cố chấp bệ/nh hoạn.

Hắn đột ngột rút thanh ki/ếm đeo bên hông, dáng vẻ như kẻ đi/ên cuồ/ng đ/âm về phía thiếp.

"Đã ta không có được, thì cũng đừng ai mong có được!"

11

Giang Nghiên Từ lạnh lùng hừ một tiếng.

Chàng đến đ/ao cũng không rút, trực tiếp tung một cước, trúng ngay cổ tay Hạ Chi Ương.

Trường ki/ếm rơi xuống đất.

Giang Nghiên Từ trở tay một chiêu cầm nã, ấn mạnh Hạ Chi Ương xuống đất.

Xươ/ng cốt phát ra tiếng trật khớp rõ rành, Hạ Chi Ương đ/au đớn gào thét thảm thiết.

Giang Nghiên Từ từ trên cao nhìn xuống hắn.

"Giữa phố tập kích quan viên triều đình cùng công thần ngự tứ. Hạ Chi Ương, ngôi vị Thế tử của ngươi, không giữ nổi đâu."

Khi Hạ Chi Ương bị thị vệ Đại Lý Tự lôi đi, trong mắt hắn cuối cùng ngập tràn sợ hãi và tuyệt vọng.

Hắn quay đầu nhìn về phía thiếp, cuối cùng cũng hiểu, con chim sẻ từng bị hắn quây nuôi nơi hậu viện này, đã sớm bay vút lên tận cửu thiên mà hắn vĩnh viễn không với tới.

Tất cả những bất cam của hắn rốt cuộc cũng chỉ thành trò cười cho người khác lúc trà dư tửu hậu.

Án của Hạ Chi Ương phán rất nhanh.

Đương phố hành thích cộng thêm những khoản n/ợ cũ của Hầu phủ bị tra ra, Thánh thượng lôi đình đại nộ.

Bình Dương Hầu bị tước đoạt tước vị, biếm làm thứ dân.

Hạ Chi Ương bị phán lưu đày Tây Bắc, vĩnh viễn không được trọng dụng.

Thím Trương hàng xóm kể, khi Hạ Chi Ương mang gông cùm bước ra khỏi cổng thành, cứ ngoảnh đầu nhìn về hướng Nam Thị mãi.

Hôm ấy, trời mưa lớn.

Hắn một bước một ngoảnh đầu, mặt không rõ là nước mưa hay nước mắt.

Thiếp nghe xong, chỉ cúi đầu tiếp tục sửa cuốn sách rá/ch trong tay.

Chuyện cũ đã qua, không cần nhắc lại.

Lúc vào hè, thiếp mở rộng sinh ý.

Ngoài sửa sách, thiếp còn thu nhận mấy nữ đồ đệ vô gia cư, dạy các nàng tay nghề bồi tễ.

Tiệm ở Nam Thị dần trở thành nơi văn nhân mặc khách kinh thành ưa lui tới nhất.

Chiều tối hôm ấy, tịch dương nhuộm tiệm thành sắc vàng rực rỡ.

Thiếp đang đứng sau quầy tính sổ.

Rèm cửa được vén lên.

Giang Nghiên Từ mặc một thân trường sam vải xanh không có phẩm hàm bước vào.

Tay chàng xách một chiếc rương gỗ hồng nặng trĩu.

"Giang đại nhân hôm nay không trực ư?" Thiếp cười hỏi.

Giang Nghiên Từ đặt chiếc rương lên quầy, mở ra.

Bên trong toàn là ngân phiếu, địa khế, còn có mấy thoi vàng.

Thiếp ngẩn người.

"Đây là ý gì?"

Giang Nghiên Từ nhìn thiếp, mày mắt tràn đầy ý cười ôn hòa.

Còn có cả sự chân thành tràn đầy.

"Đây là toàn bộ gia sản Giang mỗ tích cóp bao năm nay."

Chàng ngữ khí nghiêm túc.

"Ta là kẻ thô vụng, không hiểu gì về phong hoa tuyết nguyệt. Chỉ biết gặp được cô nương trong lòng, thì nên thẳng thắn đưa ra hết toàn bộ lá bài."

"Không biết quán của Thẩm chưởng quỹ đây, có còn thiếu một vị đồng hành vừa chịu được nặng vừa đ/á/nh được chăng?"

Thiếp nhìn rương gia sản ấy.

Lại nhìn đôi mắt chân thành của chàng.

Không có quy củ nhân danh tình yêu.

Không có sự ban ơn cao cao tại thượng.

Chỉ có bình đẳng, tôn trọng và quyết tâm sánh vai đồng hành.

Thiếp gập sổ sách, nhẹ giọng bật cười.

"Tiệm của thiếp lời mỏng, Giang đại nhân nhập cổ, là phải chịu làm việc nặng đấy ạ."

Mắt Giang Nghiên Từ thoắt sáng bừng.

"Cầu còn chẳng được."

Thiếp mở toang cửa.

Ngoài cửa ráng chiều đầy trời.

Những ngày tháng thuộc về thiếp, chỉ vừa mới bắt đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

XUYÊN THÀNH MỸ NHÂN BETA TRONG TRUYỆN ABO

Chương 18
XUYÊN THÀNH MỸ NHÂN BETA TRONG TRUYỆN ABO Để cách ly hoàn toàn những ánh mắt dòm ngó đầy ghê tởm cứ bám chặt lấy mình, tôi đã nhanh chóng tìm một Beta để yêu đương. Bạn trai tôi cái gì cũng tốt, chỉ có điều lòng chiếm hữu hơi mạnh quá đà. Bất kể là Alpha hay Omega tiến lại gần tôi, anh ấy đều ghen lồng ghen lộn. Nhưng điều này lại khiến tôi vô cùng vui sướng, bởi vì từ nay về sau, sẽ không còn những ánh mắt đáng ghét lén lút rình rập tôi trong bóng tối nữa. Chỉ là... Vào cái đêm tôi chuẩn bị "tiến thêm bước nữa" với bạn trai, tôi đã vô tình làm rơi thứ đồ dán sau gáy anh ấy. "Anh lừa tôi! Rõ ràng anh là Alpha!" Thế nhưng, anh ấy lại sống chết không chịu buông tay, ghì chặt lấy tôi: "Sai rồi, bảo bối, là Enigma." "Với lại, sao có thể coi là lừa được? Em chỉ nói là không muốn Alpha và Omega, chứ có bảo là không cần Enigma đâu." Làm sao tôi biết được cái thế giới ABO quái quỷ này lại còn tồn tại cả thiết lập Enigma cơ chứ!
119
6 Song Sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
593
Lời Chưa Tỏ Chương 13