Giang Liễm và Tống Chiêu từng hứa hẹn trọn đời bên nhau, nhưng rồi nàng ấy đột ngột đổi ý.
Thế là chàng gi/ận dỗi cầu hôn ta.
Thành thân ba năm, cũng có đôi lúc phu thê ân ái, đằm thắm.
Cho đến một hôm, Tống Chiêu bất ngờ đội mưa tìm đến.
"Thiếp đã vứt bỏ tất cả để trở về, chàng sao nỡ cưới người khác!"
Hai người nối lại tình xưa.
Sau này, chàng lên ngôi đế vương.
Tăng sưu thuế, xây lầu cao, ngàn vàng đổi lấy nụ cười mỹ nhân.
Thậm chí trơ mắt nhìn Tống Chiêu kéo ta ra đỡ ki/ếm, khiến ta sảy th/ai.
Cuối cùng, ta bị buộc tội dùng tà thuật yểm bùa, giam cầm nơi am Phật.
Đời này quá nhiều điều tiếc nuối.
Ta trước Phật phát nguyện, mong thời gian quay trở lại.
Mở mắt lần nữa, là tiết Thượng Tị năm mười sáu tuổi.
Giang Liễm vừa được phong Vương, muốn trước khi đến đất phong phải chọn xong Vương phi.
Người trong lòng chàng thề suốt đời tuyệt đối không thể gả cho chàng.
Thế là chàng cũng gi/ận dỗi, tiện tay ném một cành hoa hải đường vào đám người.
Ngay khi cành hoa sắp rơi xuống trước mặt ta.
Ta lùi sang một bước.
1
Chỉ cách một bước.
Vận mệnh liền mọc ra nhánh rẽ mới.
Cành hoa không lệch không lọt, rơi vào lòng đích nữ Thị lang Thôi Song Nghi.
Nàng ta lập tức trở thành tâm điểm chú ý.
Chẳng ai mảy may nhớ đến vị quan gia thứ nữ vốn đứng cạnh nàng ta.
Vừa rồi đang đứng chỗ nào.
Quý phi hết mực cưng chiều con út.
Đời trước, Giang Liễm vì gi/ận dỗi mà cầu hôn ta, một kẻ thứ nữ.
Bà không muốn làm trái ý con trai.
Nhưng lại hết sức bất mãn với ta, trăm bề hành hạ.
Nay sống lại một đời.
Người nhận ngọc bội đổi thành đích nữ Thôi thị, bà đương nhiên vui mừng.
Chỉ là vẫn theo lệ hỏi một câu: "Triệu Vương quả thật đã quyết định, chọn tiểu thư Thôi gia rồi sao?"
Giang Liễm không lập tức đáp lời.
Ta vừa nhân cơ hội lách ra rìa đám đông, ánh mắt chàng lại quét tới.
Lòng ta thắt lại.
Nhưng rất nhanh hiểu ra.
Chàng đang tìm người.
Tống Chiêu không đến dự tiệc.
Thế là ánh mắt chàng càng trở nên lạnh giá, thu hồi tầm nhìn.
Lạnh nhạt ừ một tiếng.
Dù gì cũng chỉ vì gi/ận dỗi.
Là ta hay Thôi Song Nghi, cũng chẳng có gì khác biệt.
Chỉ là ta không ngờ.
Khi yến tiệc sắp tàn, cung nữ của Quý phi đột nhiên gọi ta ở lại một mình.
Ta đứng chờ dưới gốc cây hồi lâu, phía sau vọng lại giọng của Giang Liễm.
"Tiêu Hoài Nguyệt, ngươi tưởng bổn vương không thấy sao?"
"Cành hoa đó vốn dĩ sẽ rơi trước mặt ngươi."
Tim ta run lên dữ dội.
Suýt nữa thì tưởng người trước mặt cũng giống ta, quay ngược thời gian.
Ta quay đầu, Giang Liễm nhìn chằm chằm ta:
"Bổn vương nhận ra ngươi, ngươi là bạn giao tình thân thiết của Tống Chiêu."
Chàng ngừng một chút.
"Có phải nàng ấy không muốn ngươi gả cho bổn vương?"
Giang Liễm tuy mặt lạnh tanh.
Nhưng đáy mắt rõ ràng còn đượm nét hy vọng.
Hy vọng Tống Chiêu chỉ là gi/ận hờn vu vơ.
Dù là nàng ấy tạm thời không chịu cúi đầu.
Cũng không muốn bạn tốt của mình trở thành Vương phi.
Nhưng ta chỉ muốn bật cười.
Cười Giang Liễm vậy mà không nhìn ra.
Không nhìn ra người mà chàng ấy yêu.
Chưa từng bao giờ là Tống Chiêu.
Đó chẳng qua chỉ là.
Một h/ồn m/a cô quạnh chiếm lấy thân x/á/c Tống Chiêu.
2
Cha ta và phụ thân của Tống Chiêu là đồng khoa tiến sĩ.
Sau khi vào triều, chính kiến bất đồng, dần sinh xa cách.
Cha Tống Chiêu một đường thăng tiến, còn cha ta thì giậm chân tại chỗ đã lâu.
Ba năm trước, Hoàng hậu nương nương gạt bỏ mọi ý kiến phản đối, mở kỳ tuyển nữ quan.
Tống Chiêu không chỉ thi đỗ đầu bảng, còn vì giỏi tiếng Hồ, theo quân đội đến Đình Châu nửa năm.
Các danh môn quý nữ trong kinh thành ngoài mặt đố kỵ ngưỡng m/ộ.
Nhưng sau lưng đều nói nàng ấy ly kinh bạn đạo, sau này sẽ chẳng ai dám cưới.
Ngay cả cha ta cũng cho rằng đã gỡ gạc được nửa ván.
Sợ ta bị nàng ấy "làm hư", cấm ta không được qua lại với Tống Chiêu.
Ta và Tống Chiêu chỉ có thể bí mật truyền thư.
Đời trước, ta được chọn làm Triệu Vương phi.
Cha và mẫu thân vô cùng vui mừng.
Nhưng đêm tân hôn, ta ở trong phòng chờ cho đến khi ngọn nến hồng ch/áy hết, trời hửng sáng.
Cũng không đợi được Giang Liễm.
Chàng một mình trở về đất phong.
Thậm chí còn không vén khăn voan của ta lên.
Chỉ sau một đêm, ta trở thành trò cười cho cả kinh thành.
Quý phi gọi ta vào cung quở trách, m/ắng ta vô dụng, bất đức.
Mới khiến Giang Liễm chẳng thèm nể mặt ta như thế.
Ta quỳ trên gạch xanh ngoài điện Trường Ninh.
Hàn ý như mũi kim đ/âm thẳng vào đầu gối.
Sau khi trở về, mẫu thân ôm ta vào chăn, nhưng vừa quay lưng đã nghẹn ngào khóc.
"Con đã thành Vương phi, chủ quân cho rằng đã đ/è được Tống đại nhân một bậc, ngày ngày mặt mày hớn hở, liên nương thân của con cũng được chủ quân và chủ mẫu coi trọng hơn đôi chút, sao con lại để Vương gia chán gh/ét con đến thế, đến động phòng cũng không muốn..." Chân tay đông cứng đã dần ấm lại.
Tiếng khóc của mẫu thân lại níu ch/ặt lòng ta, từng chút một rơi vào hố băng.
Ta chủ động đến đất phong của Giang Liễm.
Học cách làm một thê tử biết lấy lòng phu quân.
Hiền lương thục đức, việc gì cũng lấy Giang Liễm làm trọng.
Ngay cả khi chàng thuận miệng nói muốn ngắm đóa lan mực mọc nơi thâm sơn.
Ta đều khắc ghi trong lòng.
Vì hái hoa mà bản thân lại rơi xuống nước.
Giang Liễm dẫn người đến c/ứu ta, thần sắc phức tạp.
Giọng nói không giấu nổi tức gi/ận: "Vì một đóa hoa mà không cần mạng nữa sao!"
Ta r/un r/ẩy vì rét: "Thiếp chỉ muốn để Vương gia vui..."
Giang Liễm nhìn ta một lúc lâu.
"Tiêu Hoài Nguyệt, ngươi đúng là đồ ngốc."
3
Sau ngày hôm ấy, Giang Liễm đối đãi với ta tốt hơn nhiều.
Thậm chí cũng biết nói với ta đôi câu khiến lòng người nóng bừng.
Một tháng sau, chàng đột ngột đến châu phủ lân cận, rồi lại đêm khuya trở về.
Tối hôm ấy, chàng uống đến say mèm.
Cùng ta viên phòng.
Ngọn nến hồng ch/áy sáng.
Ta ôm ch/ặt lấy lưng chàng, đ/au đến phát run, nước mắt từng giọt lăn xuống.
Lại được Giang Liễm yêu thương hôn lấy.
Ta tưởng rằng cuối cùng đã khổ tận cam lai.
Đôi mắt Giang Liễm soi bóng khuôn mặt đầm đìa nước mắt của ta.
Ánh nến lung lay.
Khuôn mặt ấy lại hóa thành diện mạo của một người khác.
Giang Liễm thì thào: "Tống Chiêu, sao nàng lại đột nhiên thay lòng không chịu gả cho ta..."
"Nếu nàng có thể yêu ta như Hoài Nguyệt, dù chỉ một phần, ta ngay cả mạng cũng có thể cho nàng —"
"Chiêu Chiêu... Chiêu Chiêu..."
Giang Liễm chìm vào giấc ngủ sâu.
Nửa đoạn nến tàn chảy hết lệ, chỉ còn tim đèn cuộn thành tro.
Một mảnh lạnh tanh.
Cuối cùng ta đã biết.
Giang Liễm cưới ta, chỉ là muốn Tống Chiêu hối h/ận.
Khi ấy nàng theo quân đến Đình Châu, đi cùng còn có Giang Liễm.
Hai người nảy sinh tình cảm, ước hẹn trọn đời.
Nhưng sau khi hồi kinh, Tống Chiêu lại thay đổi thái độ, sau một trận cãi vã lớn với Giang Liễm thì đoạn tuyệt.
Giang Liễm vẫn luôn chưa buông bỏ chấp niệm.
Biết tin Tống Chiêu phụng mệnh đến châu phủ lân cận thi hành công vụ.
Chàng hấp tấp chạy đến.
Nhưng Tống Chiêu vẫn dửng dưng chẳng thèm đoái hoài.
Thậm chí chất vấn chàng, vì sao đã cưới ta nhưng lại không đối tốt với ta.