“Thực sự.” Nhị ca gật đầu, “Vậy ý muội là, phụ thân quả thực muốn báo ân, nhưng cách báo ân của người, không phải cưới nàng ấy, mà là——”

“Mà là báo ân bình thường.”

“——Mà là an bài nàng ấy vào nhà ta, trở thành người một nhà.”

Ta ngẩn ra: “Nói thế cũng không sai…”

“Vậy thì đúng rồi!” Nhị ca phấn khích, “Trở thành người một nhà! Làm sao để trở thành người một nhà? Hoặc là cưới vào, hoặc là gả ra! Phụ thân không muốn cưới, vậy thì là để nàng gả vào!”

“Gả vào? Gả cho ai?”

Nhị ca chỉ vào bản thân.

“Huynh?”

“Đúng vậy! Nam đinh chưa thành hôn trong nhà ta chẳng phải chỉ có mỗi ta sao?” Nhị ca đầy lý lẽ, “Đại ca ở biên quan, muội lại là nữ nhân, vậy người có thể gả chẳng phải là ta sao?”

“Huynh chắc phụ thân sẽ để huynh cưới ân nhân c/ứu mạng của người?”

“Tại sao không chứ? Ta là con ruột của người!”

“Huynh chắc mình là con ruột?”

“Muội có ý gì?!”

“Ý ta là,” ta ngữ trọng tâm trường nói, “Phụ thân nhìn huynh với ánh mắt, chẳng khác gì nhìn đồ nhặt ngoài đường.”

Nhị ca im lặng ba giây.

“Ta vẫn cho rằng phụ thân có ý đó.” Huynh ấy cố chấp nói.

“Huynh thích Tô Niệm Khanh không?” Ta bỗng hỏi.

“Hả?”

“Huynh có hỏi người ta có nguyện ý gả cho huynh không?”

“Cái này liên quan gì đến thích hay không? Đây là báo ân!”

“Vậy huynh định dùng cách ‘cưới nàng’ để báo ân?”

“Đúng thế!”

“Huynh đây là báo ân hay là làm hại người ta?”

“Thẩm Chiêu Ninh muội ăn nói kiểu gì vậy?!”

Ta nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nhị ca, chợt có chút thương cho Tô Niệm Khanh.

Nàng ấy chỉ hảo tâm c/ứu một người, kết quả lại bị nhị ca nhà ta nhắm trúng đòi “lấy thân báo đáp”.

Đây nào phải báo ân, rõ ràng là ân đem báo oán.

Nhưng ta không ngờ, sức hành động của nhị ca lại mạnh mẽ đến vậy.

Sớm hôm sau, cả trên dưới trong phủ đều bắt đầu gọi Tô Niệm Khanh là “tẩu tẩu”.

Ta bưng đồ điểm tâm đi ngang hoa viên, nha hoàn A thấy Tô Niệm Khanh đang tưới hoa: “Tẩu tẩu sớm!”

Dưới chân ta loạng choạng, suýt hất đổ cháo.

Vào đến cửa trong, nha hoàn B bưng chậu nước: “Tẩu tẩu vất vả rồi!”

Biểu tình của Tô Niệm Khanh: ???

Nàng còn chưa kịp giải thích, nha hoàn C lại từ bên cạnh đi qua: “Tẩu tẩu hôm nay mặc bộ này đẹp quá!”

Tô Niệm Khanh há miệng, rồi lại ngậm lại.

Nàng nhìn thấy ta, dùng ánh mắt hỏi ta: “Chuyện này là thế nào?”

Ta dùng ánh mắt đáp: “Đừng hỏi ta, ta cũng vừa mới biết.”

Một canh giờ sau, phụ thân bị hạ nhân dìu ra ngoài phơi nắng. Hạ nhân A: “Tướng quân người đi thong thả!”

Hạ nhân B: “Tướng quân cẩn thận bậc thang!”

Hạ nhân C: “Tướng quân, tẩu tẩu đang ở phòng bếp nấu canh cho người!”

Phụ thân dừng bước.

“Cái gì?”

“Con nói tẩu tẩu đang ở phòng bếp nấu canh cho người.”

Biểu tình của phụ thân biến đổi.

Không phải nghi hoặc, không phải hoài nghi, mà là bạo nộ.

“Tẩu tẩu?! Tẩu tẩu ở đâu ra?!”

“Là thiếu gia nói ạ.” Hạ nhân C vô tội nói, “Thiếu gia nói Tô cô nương là ân nhân c/ứu mạng của tướng quân, sau này chính là tẩu tẩu trong phủ chúng ta, bảo bọn con gọi trước cho quen miệng.”

Phụ thân hít sâu một hơi.

Lại hít sâu một hơi.

Rồi phát ra một tiếng rống gi/ận, trung khí mười phần, chấn động lỗ tai, hoàn toàn không giống người vừa khỏi nội thương.

“THẨM! CHIÊU! HOA!!!”

Nhị ca từ xó xỉnh nào lon ton chạy lại: “Phụ thân gọi con ạ?”

“Tại sao cả trên dưới trong phủ đều gọi Tô cô nương là ‘tẩu tẩu’?!”

“Bởi vì sau này sẽ là người một nhà rồi ạ.” Nhị ca cười hì hì, “Phụ thân chẳng phải nói muốn báo ân sao? Con nghĩ đi nghĩ lại, cách báo ân tốt nhất chính là để nàng trở thành người nhà mình, cho nên——”

“Cho nên con liền để nàng làm con dâu của cha?!”

“Cũng chẳng phải không thể thương lượng——”

Phụ thân vơ lấy cây chổi bên cạnh phóng thẳng về phía nhị ca.

“Cút ngay cho ta!!! Ta nói lại lần nữa cho con rõ!! Ta chỉ muốn báo ân!!! Không phải muốn cưới nàng!! Không phải muốn gả nàng cho con!! Không phải muốn nàng làm con dâu của bất kỳ ai!! Chỉ là báo ân!!! Con nghe rõ chưa!!!”

Nhị ca bị cây chổi đ/ập trúng mặt, ôm mũi, ồm ồm nói: “Nhưng thưa phụ thân, ‘trở thành người nhà mình’ chẳng phải là để nàng gả vào sao?”

“Trở thành người nhà mình có rất nhiều cách!! Nhận làm nữ nhi không được à?!”

Nhị ca ngẩn ra.

“Nhận… nữ nhi?”

“Đúng! Nhận nữ nhi!! Nữ nhi của chính ta!! Loại không liên quan gì đến con hết!!!”

Nhị ca im lặng giây lát, ánh mắt bỗng sáng lên lần nữa.

“Ồ! Con hiểu rồi!”

Phụ thân sững người: “Con hiểu cái gì?”

“Phụ thân muốn nhận nàng làm nghĩa nữ!”

“Đúng!” Phụ thân thở phào, “Cuối cùng con cũng nghe lọt một câu.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó gì nữa?”

“Sau khi nhận nghĩa nữ xong thì sao?”

“Không có sau đó!” Phụ thân lại nổi nóng, “Nhận nghĩa nữ xong nàng chính là tứ muội của các con! Đơn giản như vậy thôi!”

“Sau đó thì sao?” Nhị ca chưa từ bỏ ý định.

“Không có sau đó!!”

“Vậy sau này nàng xuất giá thì làm sao?”

Phụ thân hít sâu một hơi, ta đứng bên cạnh nhìn gân xanh trên trán người như sắp n/ổ tung ra. “Nàng xuất giá… là chuyện sau này… không liên quan đến con… cũng không liên quan đến cha… nàng muốn gả cho ai thì gả… nghe rõ chưa?!”

“Rõ rồi ạ.” Nhị ca gật đầu, rồi lẩm bẩm, “Vậy cuối cùng vẫn phải xuất giá.”

“THẨM CHIÊU HOA!!!”

Phụ thân đuổi theo nhị ca chạy khắp sân, đến vết thương cũng không đoái hoài tới.

Tô Niệm Khanh bưng bát canh từ phòng bếp bước ra, thấy cảnh này, ngẩn người, quay sang nhìn ta.

“Trong phủ các người… ngày nào cũng thế này sao?”

Ta đỡ lấy bát canh trong tay nàng, bình thản nói: “Gần như vậy. Quen thì tốt thôi.”

Tô Niệm Khanh nhìn nhị ca vừa chạy vừa la ở đằng xa và phụ thân chống gậy ra sức đuổi theo, im lặng hồi lâu.

“… Thú vị thật.”

Được rồi.

Cô nương này thích ứng nhanh hơn ta dự liệu.

Chuyện thu nhận nghĩa nữ, phụ thân là nghiêm túc.

Ngay hôm sau người đã sai người chuẩn bị hương án, đồ cúng, còn mời trưởng bối trong tộc đến chứng kiến.

Tô Niệm Khanh được nha hoàn dẫn đi thay một bộ xiêm y mới, tóc cũng chải lại, trông tinh thần hơn hẳn hôm mới tới.

Nói thật, nàng lớn lên không tính là quá xinh đẹp, nhưng hơn ở chỗ sạch sẽ gọn gàng, giữa mày mắt toát lên vẻ anh khí—có lẽ do ở trong núi lâu, nắng gió dãi dầu, ngược lại càng có tinh thần.

Phụ thân ngồi trên ghế thái sư ở chính đường, Tô Niệm Khanh quỳ trước mặt người, cung cung kính kính dập đầu ba cái.

“Niệm Khanh bái kiến phụ thân.”

“Tốt, tốt.” Phụ thân cười đến không ngậm được miệng, “Đứng lên đứng lên, sau này con chính là tứ tiểu thư của Thẩm gia ta rồi.”

“Đa tạ phụ thân.”

Tô Niệm Khanh đứng dậy, quay sang ta: “Bái kiến tam tỷ.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn trai quen qua mạng của tôi là tên bạn cùng phòng miệng độc

Chương 13
Tôi là người song tính nên thỉnh thoảng sẽ không may làm bẩn quần. Có lần vì chiếm phòng tắm quá lâu mà bị bạn cùng phòng miệng độc mắng cho một trận, tôi vội mở WeChat nhắn với người yêu qua mạng. [Mồm của bạn cùng phòng em độc địa kinh, chẳng qua chỉ dùng nhà vệ sinh hơi lâu một chút thôi mà đã chửi em rơi xuống hố rồi.] Bạn trai qua mạng lập tức dỗ dành tôi: [Bạn cùng phòng của bé đáng ghét quá, đợi chúng ta gặp mặt rồi, chồng sẽ giúp em đánh nó nha.] [Anh tặng bé một chiếc áo bóng rổ bản giới hạn nhé, đừng giận nữa, được không?] Vài ngày sau, bạn cùng phòng bắt gặp tôi mặc chiếc áo bóng rổ đó bước ra khỏi phòng tắm. Bàn tay đang định gõ cửa của hắn cứng đờ giữa không trung, giọng nói cũng run lên: “Chiếc áo này… là ai tặng cậu?”
409
5 Nắng To Chương 16
9 Vì em mà đến Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trùng hồi sao gia nhật, ta đem Hầu gia trả lại cho đích tỷ.

Chương 6
Khi bị tịch biên gia sản, đích mẫu vì bảo vệ đích tỷ chạy trốn, đã khoác chiếc đại sưởng của đích tỷ lên người ta. Đích tỷ trốn thoát ra ngoài, ta và đích mẫu bị tống vào đại lao. Ai ngờ đích tỷ có hôn ước từ trong bụng mẹ với Tiểu hầu gia Bùi Yến từ chiến trường trở về, tưởng lầm ta là đích tỷ, dùng quân công bảo toàn cho ta. Ta đành thuận theo, phong quang gả vào Hầu phủ, Bùi Yến đối đãi ta như châu như ngọc. Mãi đến mười năm sau, đích tỷ y sam lam lũ tìm đến Hầu phủ, nói nàng mới là vị hôn thê của Bùi Yến. Bùi Yến oán ta cướp tổ chim khách, giữa tháng chạp mùa đông ném ta vào hầm băng, để chuộc tội cho đích tỷ. Mở mắt lần nữa, ta trở lại ngày bị tịch biên gia sản. Nhìn đích mẫu đưa chiếc đại sưởng đến, ta mạnh mẽ giằng thoát khỏi sự trói buộc của nàng: 'Tiểu hầu gia từ trước đến nay vốn trọng chữ tín, nhất định sẽ cứu đích tỷ, mẫu thân vẫn là không nên tự cho mình là thông minh thì hơn.'
Cổ trang
Cung Đấu
Trọng Sinh
0
A Kiều Chương 8
Toái Nhan Chương 6