Triệu Hồn, Đôi Đàng Mịt Mù

Chương 1

09/05/2026 20:37

Năm thứ năm kể từ khi giả ch*t rời cung, ta đột nhiên lâm trọng bệ/nh. Bao nhiêu đại phu cũng không tìm ra nguyên nhân. Ta đành đi tìm bà đồng. Bà ta bấm đ/ốt tính toán, sắc mặt biến đổi: "Ngươi đã bao lâu không về nhà? Có phải người nhà tưởng ngươi đã ch*t, đang làm phép chiêu h/ồn cho ngươi chăng?" Ta lắc đầu: "Ta thường xuyên thư từ với huynh trưởng." "Có đắc tội với nhân vật lợi hại nào không?" Ta vô thức lắc đầu. Nhưng thoáng nghĩ, nhớ tới vị đế vương trong cung kia. Ta đã đắc tội với người rất nặng. Chỉ là chuyện đã qua rất lâu rồi. Trong mấy năm ta biến mất, người có mỹ nhân bên cạnh. E rằng ngay cả dung mạo ta ra sao cũng quên mất rồi. Bà đồng mặt đầy cương quyết: "Không, ta không tính sai. Kẻ chiêu h/ồn cho ngươi không phải người thường, là một vị quý nhân tử khí quấn thân."

01

Ta đặt xuống một đĩnh bạc. "Có biện pháp gì chăng?" Bà đồng không vội nhận. "Khó, kẻ kia thay ngươi chiêu h/ồn, sau lưng ắt hẳn tụ tập không ít thuật sĩ làm việc cho hắn, thực sự là pháp lực vô biên. Ngươi một người sống sờ sờ, bị người ta làm phép hút h/ồn, sao có thể không chịu phản phệ?" Ta cau ch/ặt mày. "Vậy lẽ nào ta chỉ còn nước chờ ch*t?" Bà đồng hiến kế. "Nếu ngươi biết kẻ đó là ai, hãy mau đến trước mặt hắn lộ diện, lại phải trong vòng ba tháng, nếu không thân thể ngươi sẽ không chống đỡ nổi." Ta sững sờ. Gượng gạo nở nụ cười: "Minh bạch rồi, ta về ngẫm lại... sẽ là ai." Lúc sắp đi, ta vẫn không cam lòng. "Nếu bên ngươi có được cách hóa giải, nhất định hãy đến tìm ta, bao nhiêu th/ù lao cũng không thành vấn đề."

Ta mở hai tiệm gạo. Ở thành Mục Châu, người ta gọi ta là Văn chưởng quầy. Năm năm qua, không ai biết ta từng là Lệ phi trong cung.

02

Ta xuất thân từ một hầu phủ sa sút. Tước vị truyền đời này sang đời khác. Rốt cuộc rơi vào tay kẻ bất tài vô dụng. Dần dần thanh danh bại hoại cả. Mắt thấy tước vị sắp bị thu hồi. Huynh trưởng ta bỗng thi đỗ khoa cử. Giữ được Trấn An hầu phủ đang lâm nguy. Được phong quan nhận tước, thật là vinh quang. Ngay cả đại sự nhân duyên cũng một thể giải quyết. Ngay ngày yết bảng, huynh ấy bị bắt rể dưới bảng. Để mắt tới huynh ấy, lại chính là thiên kim của Phái Quốc công phủ, Triệu Ngọc Nghiên. Ngày nàng cùng huynh trưởng ta thành thân, song hỷ lâm môn - một đạo thánh chỉ đưa vào hầu phủ, triệu ta nhập cung làm phi. Năm ấy, ta mười lăm tuổi. Là vị phi tần đầu tiên sau khi Sở Việt đăng cơ. Người tuấn mỹ vô song, khí độ bất phàm. Ta đối với nơi quy túc của mình thập phần hoan hỉ. Có kẻ trêu đùa, m/ộ tổ hầu phủ xám xịt bấy lâu nay, cuối cùng cũng bốc lên một lần khói xanh. Trưởng tử Bùi Thanh quan tước khoác thân, cưới được quý nữ. Thứ nữ Bùi Tư được đế vương quyến cố, vinh sủng thêm mình. Ta nhập cung ba năm, Sở Việt cùng ta ân ái suốt ba năm. Mãi đến khi huynh trưởng được phái ra ngoài làm quan rốt cuộc hồi kinh. Huynh ấy vừa thành thân không lâu đã bị sai đi lịch luyện, may thay Triệu Ngọc Nghiên nguyện ý theo cùng. Bên ngoài chính tích rạng rỡ, đến lúc thăng thiên. Đúng lúc này, ta được chẩn đoán có th/ai. Sở Việt đại hỉ, không những an bài cung yến khánh hạ, còn ban thưởng cho hầu phủ. Sở Việt dẫn Triệu Ngọc Nghiên nhập yến tạ ơn. Phàm là người có mặt ở đó, đều thấy rõ ràng. Khoảnh khắc Sở Việt hướng mắt nhìn Triệu Ngọc Nghiên, suýt chút nữa bóp nát chén rư/ợu. Càng là hiếm thấy lộ ra thần sắc bất cam. Ta lúc này mới biết. Sớm trước khi Sở Việt đăng cơ, y cùng Triệu Ngọc Nghiên vốn là một đôi. Nhưng Triệu Ngọc Nghiên đã tranh chấp với y. Nàng muốn hậu cung của Sở Việt chỉ có một mình nàng. Sở Việt cự tuyệt, y nói không có quy củ như thế. Vì cùng người trong lòng đỗi khí, Triệu Ngọc Nghiên đích thân chọn huynh trưởng ta làm phu tế. Thế nhưng hôn kỳ đã đến, Sở Việt đều không đến vãn hồi. Mà là trực tiếp ban thánh chỉ phong phi cho muội muội của phu quân Triệu Ngọc Nghiên, tức là ta. Y chuyên sủng ta ba năm, một lần cũng chưa từng trước mặt ta nhắc tới Triệu Ngọc Nghiên. Nghĩ đến là vì nàng cùng huynh trưởng ta đều không ở kinh thành. Mắt không thấy tâm mới tịnh. Nhưng tương tư thứ này, càng muốn chặn lại, lại càng có những lúc bất thình lình, như thủy triều trào dâng. Ví như, lúc y ở cung yến cùng nàng trùng phùng.

03

Đêm hôm đó, Triệu Ngọc Nghiên không thể xuất cung. Lại là ta đích thân giữ người ở lại. Là Sở Việt bảo ta đi. "Lệ phi, đi nói với trưởng tẩu của ngươi, ngươi muốn cùng nàng tự tình." "Thiếp thân không đi." Ánh mắt y trở nên u thâm, như sợi dây thừng trói ch/ặt nơi cổ ta, khiến người hít thở không thông. "Nghe lời, trẫm ngày mai liền phong ngươi làm Quý phi." Lông mi r/un r/ẩy dữ dội, giọt lệ lớn như hạt đậu chảy xuống. "Nếu chỉ là mời tẩu tẩu tự tình, hà tất lấy ngôi Quý phi đến dụ thiếp thân? Thiếp thân tri túc thường lạc, không dám xa xỉ cầu ngôi cao, chỉ cầu tẩu tẩu cùng huynh trưởng có thể bình an xuất cung." Sở Việt sắc mặt trầm xuống. "Ngươi đương thật hy vọng huynh trưởng ngươi được bình an xuất cung ư?" Ta toàn thân lạnh toát. Triệu Ngọc Nghiên bị lưu lại trong cung bảy ngày. Bảy ngày ấy, Sở Việt không đến tìm ta. Nhưng dù y có đến. Với dung nhan tiều tụy hao g/ầy đột ngột của ta, cũng không thể tiếp giá. Ta mỗi đêm đều không ngủ được. Cứ nhắm mắt lại, lại nhớ tới bóng dáng Bùi Thanh bàng hoàng rời đi. Còn có ánh mắt ai oán nặng nề khi y nhìn ta. Ta cầm bút lên, viết cho huynh ấy một phong thư. Trong thư viết xuống tất cả những gì ta biết, cùng mọi điều huynh ấy muốn biết. Trước khi đưa thư, ta đi gặp Triệu Ngọc Nghiên. Ta hỏi nàng, có lời gì cần ta nhắn cho huynh trưởng chăng. Nàng ngước đôi mắt lười nhác, thanh âm nhàn nhạt: "Tình cảnh này, ai cũng không muốn thấy, nhưng chàng ấy không cần vì ta mà thủ thân. Trong kinh thành những tiểu thư danh môn thế gia, có lắm kẻ luyến m/ộ anh tư của chàng ấy, hãy để chàng ấy chọn lựa một hai người, hảo hảo chiếu cố bản thân." Ta y lời, đem thư đưa tới hầu phủ. Nhưng ta không ngờ, Bùi Thanh nhận được thư xong, lại chủ động thỉnh mệnh đi trú thủ biên quan. Ngày huynh ấy rời đi, ta tự tiện lấy lệnh bài. Đuổi tới cổng thành ngăn huynh ấy lại. Ta hỏi huynh ấy, vì sao. Huynh ấy xa xa hướng về phía tường đỏ ngó trông. "Phu thê một phen, ta ngóng nàng viên mãn." "Ta tự nhiên là đi càng xa càng tốt." Ta không ngăn trở nữa. Chỉ là lúc cuối cùng ôm lấy huynh ấy, nói một câu không đầu không đuôi: "Nếu huynh nghe thấy tin tức của ta, đừng hoảng, ta sẽ lại liên lạc với huynh." Bùi Thanh đầy mắt khốn hoặc, nhưng không truy c/ứu sâu. Nơi người đến người đi, không thích hợp nói quá nhiều lời. Ta mục tiễn huynh ấy xuất thành, bàn tay chậm rãi vuốt ve lên tiểu phúc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn trai quen qua mạng của tôi là tên bạn cùng phòng miệng độc

Chương 13
Tôi là người song tính nên thỉnh thoảng sẽ không may làm bẩn quần. Có lần vì chiếm phòng tắm quá lâu mà bị bạn cùng phòng miệng độc mắng cho một trận, tôi vội mở WeChat nhắn với người yêu qua mạng. [Mồm của bạn cùng phòng em độc địa kinh, chẳng qua chỉ dùng nhà vệ sinh hơi lâu một chút thôi mà đã chửi em rơi xuống hố rồi.] Bạn trai qua mạng lập tức dỗ dành tôi: [Bạn cùng phòng của bé đáng ghét quá, đợi chúng ta gặp mặt rồi, chồng sẽ giúp em đánh nó nha.] [Anh tặng bé một chiếc áo bóng rổ bản giới hạn nhé, đừng giận nữa, được không?] Vài ngày sau, bạn cùng phòng bắt gặp tôi mặc chiếc áo bóng rổ đó bước ra khỏi phòng tắm. Bàn tay đang định gõ cửa của hắn cứng đờ giữa không trung, giọng nói cũng run lên: “Chiếc áo này… là ai tặng cậu?”
409
8 Vì em mà đến Chương 16
12 Nắng To Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm