Cả kinh thành đều biết, tỷ tỷ và tỷ phu là một đôi gượng ép.

Tỷ tỷ nửa đêm truy tặc, phi nhan trên mái hiên, không may sẩy chân, rơi vào phòng tỷ phu.

Hai người trố mắt nhìn nhau, tỷ phu lên tiếng nhắc nhở, tỷ tỷ mới hoàn h/ồn.

Sau này, tỷ phu liền mang sính lễ đến nhà, nói lễ không thể bỏ, muốn cưới tỷ tỷ.

Cha mẹ vui mừng đồng ý.

Nhưng ta lo lắng, tỷ tỷ thích là vị tướng quân giỏi múa mười tám ban binh khí, chứ không phải vị thư sinh cười híp cả mắt như tỷ phu.

Tỷ phu cũng lo lắng, tỷ tỷ quá chiêu hoa.

1、

Tỷ tỷ ta, Thẩm Kh/inh Ngôn, là tuần thành bổ khoái của Ngũ Thành Binh Mã Ti, trong giới võ tướng kinh thành chẳng có gì đáng kể.

Nhưng ở phố Điềm Thủy này, nàng là nhân vật nổi danh.

Nàng từ mười mấy tuổi đã treo chân ngoài biên ở Ngũ Thành Binh Mã Ti, chưa qua mấy năm đã chính thức bổ nhậm sai sự.

Nay ba năm trôi qua, tr/ộm cư/ớp ở kinh thành nghe thấy ba chữ 'Thẩm Kh/inh Ngôn', chạy còn nhanh hơn thấy Diêm Vương.

Chỉ là không ngờ, tỷ tỷ cũng có ngày gặp chuyện.

Tối hôm đó, khoảng canh hai, ta đang ngồi xổm trong sân cho dế ăn, bỗng nghe trên mái nhà một chuỗi tiếng bước chân 'cộp cộp cộp'.

Ngẩng đầu nhìn, thấy tỷ tỷ mặc một thân y sam ngắn ban đêm, bên hông giắt nửa đoạn dây thừng, đang đuổi theo một bóng đen từ bức tường phía đông nhà ta phóng qua.

Bóng đen kia tay chân cũng lanh lẹ, lật qua hai lần tường vẫn vững vàng.

Tỷ tỷ bám sát phía sau, mắt thấy sắp chạm trán, viên ngói dưới chân liền 'rắc' một tiếng.

Ta trơ mắt nhìn toàn thân nàng đổ nhào về phía trước, tựa như con diều hâu bị người ta vỗ từ trên trời rơi xuống.

Toàn thân loảng xoảng, biến mất trong sân nhà họ Triệu bên cạnh.

Ta kinh hãi thét to, xong rồi, lại đ/ập vỡ mái nhà người ta.

Tháng trước nàng truy tặc rơi vào chuồng heo nhà đồ tể Trương, đền người ta hai xâu tiền.

Lần này không biết lại đền bao nhiêu.

Nghĩ tới đây, ta vội vàng cầm bản vẽ, định bắc thang trèo qua vẽ hiện trường, phòng khi đến lúc giải thích không rõ.

Nhà họ Triệu bên cạnh, trạch cũ của Triệu Hàn Lâm, bỏ không gần nửa năm.

Hai tháng trước mới nghe nói cho thuê rồi, cho một thư sinh họ Cố, nghe nói là quan viên Lễ Bộ gì đó.

Ta chỉ gặp vị thư sinh ấy một lần, mày dài mắt sáng, da trắng, khóe miệng hơi cong, đi đứng khoan th/ai, gặp người là cười.

Mẹ ta nói: 'Hậu sinh này tướng mạo tốt, nhìn đã biết là dân đọc sách.'

Tỷ tỷ nói: 'Hừ, đi hai bước đường còn thở dốc ba hồi, gió thổi e ngã.'

Tỷ tỷ nói lời này lúc đó, chắc hẳn không ngờ có một ngày chính mình lại từ mái nhà người ta rơi xuống.

Ta trèo tường qua, thì đã muộn.

Mái nhà phòng tây sương nhà họ Triệu thủng một lỗ, ngói vỡ vương vãi khắp nền.

Ta thò nửa đầu từ trên tường nhìn vào.

Tỷ tỷ đang đ/è lên một người, ánh trăng từ lỗ thủng nàng đ/ập vỡ chiếu vào, soi sáng khuôn mặt dưới thân.

Là vị thư sinh kia.

Hắn mặc một chiếc áo ngủ màu trăng sáng, bị tỷ tỷ từ trên trời giáng xuống đ/ập trúng, vạt áo xổ ra phân nửa, cứ thế nửa nằm trên giường, ra vẻ đợi ch*t.

Hai người trố mắt nhìn nhau hồi lâu, vẫn là người kia lên tiếng trước.

'Cô nương,' giọng hắn rất nhàn nhạt, mang chút ý cười, 'Lần đầu gặp mặt, tư thế này của chúng ta có phải hơi nhanh rồi?'

Tỷ tỷ lúc này mới ý thức được mình còn đang đ/è trên người ta.

Nàng 'vút' một cái bật dậy, 'Ta... ta đang truy tặc!'

Nàng lui vào góc tường, ngượng ngùng gãi đầu, 'Mái nhà của ngươi, ta không cố ý...'

Người kia thong thả ngồi dậy, sửa lại áo ngủ, ngẩng đầu nhìn lỗ thủng trên mái, rồi lại nhìn nàng. Ánh trăng vừa khéo từ lỗ thủng chiếu xuống, rơi trên người tỷ tỷ.

Tóc nàng vương mảnh ngói vỡ, trên má một vết bụi, đôi mắt vừa to vừa sáng, tựa con mèo xù lông.

Tay ta không ngừng bút, nhanh chóng vẽ cảnh tượng trước mắt.

Người kia bỗng cười một tiếng, gật đầu.

'Ta biết.' Hắn nói, 'Cô nương là người của Ngũ Thành Binh Mã Ti phải không? Yêu bài của cô nương lộ ra rồi.'

Tỷ tỷ cúi đầu nhìn, quả nhiên yêu bài từ trong vạt áo lộ ra, bên trên rõ ràng khắc mấy chữ 'Ngũ Thành Binh Mã Ti tuần bổ Thẩm Kh/inh Ngôn'.

Nàng luống cuống nhét yêu bài lại, mặt đỏ vội.

'Tên tặc ấy... ngươi thấy hắn chạy hướng nào không?'

'Không thấy.'

Hắn đứng dậy, cao hơn tỷ tỷ gần một cái đầu, 'Nhưng cô nương, ngươi hình như bị thương rồi.'

Tỷ tỷ nghiêng đầu nhìn, vai trái quả nhiên bị rạ/ch một vết, đại khái là khi nãy truy tặc bị ám khí sượt qua.

'Thương da thịt, không việc gì.' Nói rồi nàng xoay người định đi.

'Cô nương.' Hắn gọi nàng lại từ phía sau.

Tỷ tỷ quay đầu, ngượng ngùng cúi đầu, 'Bồi tiền phải không? Đợi ta về nhà thương lượng với cha mẹ, ta ở sát vách.'

Hắn ngẩn ra, rồi lại tươi cười nói: 'Cô nương hiểu lầm rồi, ta tên Cố Trường Khanh, lần sau truy tặc, có thể đi cửa chính.'

Tỷ tỷ kinh ngạc không đáp lại một chữ, mở cửa liền chạy.

Ta ngồi xổm trên tường, bỗng nghe trong phòng Cố Trường Khanh truyền ra một tiếng cười khẽ.

Ta toàn thân nổi da gà, vội vàng lẻn về.

2、

Hôm sau, tên tặc canh ba chưa đuổi kịp, chuyện tỷ tỷ đ/ập vỡ mái nhà người ta ngược lại đồn khắp phố phường.

Mẹ ta từ sáng sớm đã lẩm bẩm:

'Cho ngươi truy tặc, cho ngươi truy tặc, giờ thì hay rồi, cả kinh thành đều biết đại cô nương nhà họ Thẩm nửa đêm rơi vào phòng nam nhân. Hôn sự với nhà Lý Điển Bạ của ngươi, e là gay go.'

Tỷ tỷ cúi đầu uống cháo, không để ý đến mẹ.

Cha ta ở bên giảng hòa: 'Đâu đến nỗi, đâu đến nỗi, cũng không phải chuyện gì lớn, chỉ là rơi vào thôi, có làm sao đâu.'

Mẹ ta lườm cha một cái: 'Ngươi biết cái gì.'

Kết quả lời mẹ ta ứng nghiệm còn nhanh hơn bất cứ điều gì.

Sau bữa sáng không lâu, bà mối nhà Lý Điển Bạ phố Đông liền tới cửa.

Chỉ một mình đến, đến kẻ theo hầu cũng không mang, trong tay xách hai gói điểm tâm, giấy dầu bọc điểm tâm đều ướt nhòe, nhìn là biết đồ có sẵn trong nhà.

Mẹ ta mời người vào chính đường, rót trà.

Bà mối ngồi xuống, hai tay đặt trên đầu gối, xoa xoa mãi, chính là không mở miệng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn trai quen qua mạng của tôi là tên bạn cùng phòng miệng độc

Chương 13
Tôi là người song tính nên thỉnh thoảng sẽ không may làm bẩn quần. Có lần vì chiếm phòng tắm quá lâu mà bị bạn cùng phòng miệng độc mắng cho một trận, tôi vội mở WeChat nhắn với người yêu qua mạng. [Mồm của bạn cùng phòng em độc địa kinh, chẳng qua chỉ dùng nhà vệ sinh hơi lâu một chút thôi mà đã chửi em rơi xuống hố rồi.] Bạn trai qua mạng lập tức dỗ dành tôi: [Bạn cùng phòng của bé đáng ghét quá, đợi chúng ta gặp mặt rồi, chồng sẽ giúp em đánh nó nha.] [Anh tặng bé một chiếc áo bóng rổ bản giới hạn nhé, đừng giận nữa, được không?] Vài ngày sau, bạn cùng phòng bắt gặp tôi mặc chiếc áo bóng rổ đó bước ra khỏi phòng tắm. Bàn tay đang định gõ cửa của hắn cứng đờ giữa không trung, giọng nói cũng run lên: “Chiếc áo này… là ai tặng cậu?”
409
3 Nắng To Chương 16
10 Vì em mà đến Chương 16
12 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi tỷ tỷ ruột mượn thân phận ta cùng thế tử tư định chung thân

Chương 6
Kiếp trước, đích tỷ nữ cải nam trang dùng thân phận của ta cùng thế tử tư đính chung thân. Khi Tạ Liễm đến cầu hôn, nàng lại đổ bệnh không dậy nổi, ta không hay biết gì bị ép gả thay nàng vào Hầu phủ. 3 tháng sau khi ta chẩn ra hỉ mạch, đích tỷ đột nhiên tỉnh dậy cầm tín vật đến tận cửa, chỉ trích ta mạo danh thay thế. Tạ Liễm nổi giận đùng đùng tung 1 cước đá vào bụng ta! 'Tiện nhân, đã thích vinh hoa phú quý như vậy, ta sẽ tiễn ngươi đi hưởng thụ cho thỏa.' Đứa bé mất rồi, từ đó về sau ban ngày ta là thế tử phu nhân, nhưng đêm đến lại bị hắn đêm đêm đưa đến Hoa Mãn Lâu mặc người giày vò, ta không chịu nổi nhục nhã, tự vẫn mà chết. Lúc này mới biết, đích tỷ cố ý giả bệnh chỉ là để thử Tạ Liễm có nhận ra nàng không, biết Tạ Liễm không nhận ra mà còn cùng ta phu thê ân ái bèn không nhịn được tìm đến tận cửa. Sau khi ta chết, nàng trở thành thế tử phu nhân, hai người ân ái cả đời. Mở mắt lần nữa, ta trở lại ngày gả thay này. Nhìn đích tỷ giả bệnh, ta không vạch trần, lại lên kiệu hoa. Đêm tân hôn cho Tạ Liễm uống 1 thang thuốc tuyệt tử, lại ở Hoa Mãn Lâu thuê 10 nữ tử nữ cải nam trang cùng hắn tình cờ gặp gỡ, rồi lần lượt nạp vào Hầu phủ. Đợi đến khi đích tỷ tỉnh dậy gõ cửa Hầu phủ, cả người đều ngây dại.
Cổ trang
Tình cảm
Ngôn Tình
1