17

Sau hơn một năm điều trị.

Đầu óc của ta cơ bản đã khỏi hẳn.

Năm ấy, Tiêu Khác còn tìm cho ta đủ loại lão sư.

Ta học được rất nhiều điều.

Ta thường ngày lui tới giữa cung và nhà, mẫu thân ta cũng dần không còn lo chuyện hôn sự của ta nữa.

Bà nói vốn đã nghĩ sẽ nuôi ta cả đời, không ngờ ta lại có mối duyên này, đầu óc lại còn khỏi hẳn.

Song hỉ lâm môn, mẫu thân ta vui mừng đến mức không ngủ được.

Buổi tối hôm ấy sau khi dùng thiện.

Bà lén đưa cho ta một tập sách dày cộp.

Ta mở ra xem, mặt đỏ bừng, những thứ này giống hệt những gì m/a ma đã dạy.

"Ninh Ninh ngoan, sắp gả làm vợ người ta rồi, sau này không còn là trẻ nhỏ nữa, những điều cần học thì cũng phải học một chút."

"A da, mẫu thân~" Ta thẹn thùng quay mặt đi.

Mẫu thân ta trìu mến xoa mặt ta, cười rồi rời đi.

...

Tháng bảy.

Tiêu Khác phong ta làm Hoàng hậu.

Phong hậu đại điển phức tạp mà kéo dài.

Ta cùng chàng kính cáo thiên địa tổ tông, chính thức kết làm phu thê.

Đêm đó, trong hỉ phòng.

"A Ninh, những thứ m/a ma đã dạy, nàng đều đã học thuộc chưa?"

Tiêu Khác cố tỏ vẻ bình tĩnh hỏi ta, nhưng tai chàng đã đỏ bừng.

Ta bật cười.

Trong lòng ngưa ngứa, tựa như có lông vũ lướt qua.

"Tiêu Khác, vậy chàng đến kiểm tra thành quả học tập của ta đi."

Ánh nến lung lay, bóng quang phủ lên xiêm y rối ren dưới đất.

Những điều m/a ma dạy, ta cuối cùng đều dùng đến cả.

Màn trướng từng lớp buông xuống, đêm dần sâu.

Ngoài song trăng đúng lúc đẹp, trong trướng hơi ấm nồng nàn.

18

Sau ba năm đại hôn.

Ta cùng Tiêu Khác có một đứa con gái nhỏ mềm mại đáng yêu.

Tiểu gia hỏa này có lẽ giống ta bây giờ đi.

Vô cùng thông minh, vô cùng xinh đẹp, vô cùng thú vị.

Nó mỗi ngày quậy phá tan tành trong cung.

Náo lo/ạn đến nỗi cả hoàng cung trở nên sinh động hẳn lên.

Tiêu Khác thì nuông chiều nó, chưa từng nỡ quở m/ắng một câu.

Buổi chiều sau giờ ngọ.

Tiêu Khác bế nó trong ngự hoa viên thả diều.

Ta mỉm cười nhìn họ, khóe môi bất giác nhướng lên.

Xuân quang như vẽ, trên mái hiên thấp thoáng sắc liễu xanh tơ non, tươi sáng như mới.

Vạn vật tràn đầy sức sống, xuân ý dạt dào.

Từ đây năm năm tháng tháng, hạnh phúc viên mãn.

(Toàn văn hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi mẹ qua đời, tôi đã trả lại cuộc đời mình đã đánh cắp.

Chương 6
Mẹ mất tích mười năm, bố hận tôi mười năm. Ông hận tôi vì đã khiến mẹ mất tích, hận khuôn mặt không giống mẹ này của tôi. Vì vậy, ông nhận nuôi một cô gái giống mẹ đến tám phần, cưng chiều cô ta hết mực. Bố dẫn cô ta đi du lịch khắp nơi, dẫn cô ta lên show thực tế gia đình, dẫn cô ta lên talk show, tuyên bố với cả thế giới rằng cô ta là con gái duy nhất của nhà họ Cố. Còn tôi mặc quần áo không vừa người, sống trong phòng người hầu của nhà họ Cố. Ông mặc kệ cô ta bắt nạt tôi, vu khống tôi, đẩy tôi – kẻ không biết bơi – xuống hồ nhân tạo. Ông nói đó là điều tôi đáng phải chịu. Tôi cũng từng nghĩ đó là điều mình đáng phải chịu. Cho đến ngày sinh nhật mười sáu tuổi, mẹ đã trở về.
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0
Nghi Yên Chương 6