Liễu Yên Nhi mặt lúc xanh lúc trắng, không thể tin nổi nhìn Bùi lão phu nhân: "Trong chén trà ấy, người đã bỏ th/uốc tuyệt tử?"
Nàng ta bất chấp thân thể suy nhược, giơ ki/ếm trong tay lên ch/ém thẳng vào giường của lão phu nhân: "Ngươi sao có thể đ/ộc á/c như vậy?"
"Ngươi hại ch*t chính cháu ruột của mình! Ngươi đã c/ắt đ/ứt cơ hội làm mẹ của ta, ta gi*t ngươi!"
Bùi Yến Lễ vội vàng lao vào can ngăn, bị ki/ếm của Liễu Yên Nhi quẹt trúng cánh tay, m/áu chảy ngay tại chỗ.
Ki/ếm trong tay Liễu Yên Nhi rơi đ/á/nh "xoảng" xuống đất, nàng ta khóc tức tưởi như hoa lê đẫm mưa: "Bùi ca ca, chàng thế nào rồi? Có đ/au không?"
"Xin lỗi, thiếp không cố ý làm tổn thương chàng, chỉ là thiếp quá đ/au lòng, thiếp..."
Bùi Yến Lễ đột ngột ôm ch/ặt Liễu Yên Nhi vào lòng an ủi, ta thong thả đứng xem màn náo kịch này.
Đang tiếc là hôm nay quên mang theo hạt dưa.
Bùi lão phu nhân nhìn ta, ánh mắt nham hiểm, đột nhiên nghiêm giọng lên tiếng: "Ngươi không phải Ninh Thanh Nhiên, ngươi giả mạo đại tiểu thư Ninh gia gả vào Bùi gia, mục đích là gì?"
Lời vừa dứt, cả phòng yên lặng như tờ.
Bùi Yến Lễ toàn thân chấn động, không thể tin nổi quay lại nhìn ta: "Mẫu thân, người nói gì? Cái lũ hèn nhát nhà họ Ninh, còn dám lấy mận thay đào?"
Bùi lão phu nhân hừ lạnh: "Tuy dung mạo ả rất giống Ninh Thanh Nhiên, nhưng ngày hạ định ta gặp Ninh Thanh Nhiên, nhu nhược nhát gan, vừa nói đã đỏ mặt."
"Cái đồ giả mạo này dù cố hết sức bắt chước, nhưng vẫn không che giấu được miệng lưỡi lưu loát, trầm ổn cứng cỏi."
Vừa nói, bà ta đ/ập mạnh xuống bàn: "Người đâu, bắt lấy kẻ giả mạo này cho ta."
Bọn hạ nhân do dự tiến lên, vây kín lấy ta.
Bùi Yến Lễ cuối cùng cũng phản ứng lại, gi/ận dữ bật cười, từng bước tiến lại gần ta: "Hay thật Ninh gia, dám cả gan lấy mận thay đào, hôm nay ta sẽ phế bỏ ngươi cái danh vị thế tử phi này, giải ngươi lên quan phủ."
Liễu Yên Nhi cầm ki/ếm xông tới trước mặt ta, giọng the thé: "Trước khi giải lên quan, ta phải đ/âm nát bụng ả trước đã, ả hại ta không thể làm mẹ được nữa, ả cũng không xứng đáng sinh con đẻ cái."
Trường ki/ếm lóe hàn quang, đ/âm thẳng về phía bụng dưới của ta.
Bọn hạ nhân đều nhắm mắt lại, chờ xem thảm cảnh m/áu b/ắn tung tóc ngay tại chỗ.
Bùi lão phu nhân khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh, Bùi Yến Lễ đầy mắt hờ hững, không hề có ý muốn ngăn cản.
Sắc mắt ta trầm xuống, vẻ nhát gan giả vờ trước đó trong phút chốc tan biến, ta phắt tay đoạt lấy trường ki/ếm, chặn ngay cổ tay Liễu Yên Nhi: "Chỉ bằng ngươi, cũng xứng làm tổn thương ta sao!"
5
Liễu Yên Nhi toàn thân cứng đờ, không thể tin nổi.
Bùi Yến Lễ nhíu ch/ặt mày: "Ninh Thanh Nhiên tuyệt đối không có thân thủ như vậy, rốt cuộc ngươi là ai?"
Ta ngước mắt lướt qua ba người trước mặt, bật cười khẩy.
"Ta quả thực không phải Ninh Thanh Nhiên."
Bùi Yến Lễ cùng Bùi lão phu nhân mừng lớn, lập tức dọa sẽ giải ta vào cung, trị tội Ninh gia khi quân.
Đợi cho hai người họ vui mừng xong, ta mới thong thả lên tiếng: "Còn về tội khi quân ư——"
"Thánh chỉ tứ hôn Ninh thị đích nữ gả cho Bùi tiểu công gia làm chính thê, có chỉ rõ là con gái nào của Ninh gia không?"
"Ta không phải Ninh Thanh Nhiên, nhưng ta là đích thứ nữ của Ninh gia, Ninh Uyển Uyển đây."
"Danh chính ngôn thuận, phụng chỉ gả vào Bùi gia, sao gọi là khi quân?"
"Nếu bà bà cứ cố chấp vào cung, ta sẽ hỏi thánh thượng, Bùi gia dung túng thiếp thất tiếm việt lễ chế, ứ/c hi*p thế tử phi do thánh thượng thân tứ, là có dụng ý gì?"
Lão phu nhân và Bùi Yến Lễ sắc mặt đột nhiên đại biến, bọn họ biết rõ, việc này náo đến trước mặt thánh thượng, Bùi gia chẳng ki/ếm được chút lợi lộc nào, nói không chừng còn liên lụy đến Bùi quý phi vừa mới khó khăn lắm mới được phục sủng.
Bùi lão phu nhân lập tức thay đổi sắc mặt, nặn ra nụ cười giả tạo, vội vàng hòa giải.
"Con trẻ này, tính tình sao lại cứng rắn thế?"
"Lão thân đây chẳng qua là sợ có kẻ gian giả mạo nữ nhi Ninh gia, khiến Ninh gia các con mang tiếng x/ấu thôi mà."
Ta liếc nhìn Liễu Yên Nhi đang co rúm một bên: "Con dâu mới tới, xin hỏi bà bà, thiếp thất bất kính chủ mẫu, cầm ki/ếm h/ành h/ung, chiếu theo gia quy, đáng tội gì?"
Bùi lão phu nhân sợ ta làm lớn chuyện, lập tức hạ lệnh: "Liễu thị lòng dạ khó lường, bất kính chủ mẫu, kể từ hôm nay cấm túc một tháng, ph/ạt chép kinh Phật trăm lượt, đóng cửa hối lỗi."
Ta không nhịn nổi nheo mắt lại, phản ứng của Liễu Yên Nhi không giống giả vờ. Xem ra, chén trà tuyệt tử đó, là thủ bút của lão phu nhân.
Món n/ợ này ta sẽ từ từ tính toán với Bùi lão phu nhân.
6
Đêm tân hôn, Bùi Yến Lễ không hề bước vào hỉ phòng.
Nhũ mẫu thở dài: "Cô nương không nên làm ầm lên như vậy, giờ đến con còn chưa có, đã xa cách với cô gia rồi."
Ta xoa lên bụng dưới bằng phẳng, trong lòng hiểu rõ, ở chốn thâm trạch đại viện này, không có con nối dõi, cuối cùng thật khó đặt chân.
Vì thế bất chấp nhũ mẫu phản đối, ta thân hành đến phòng Liễu di nương lôi Bùi Yến Lễ về.
Bùi Yến Lễ rất mất kiên nhẫn.
"Ninh Uyển Uyển, cô đơn thì đi tìm đàn ông khác, có thể đừng tới làm phiền ta nữa không?"
"Vốn dĩ tỷ tỷ ngươi còn có cái tốt là an phận thủ thường, đến lượt ngươi, thật là chỗ nào cũng khiến người ta gh/ét bỏ."
Hắn thật vô lý.
May thay, ta một thân man lực.
Cho nên nửa kéo nửa lôi, Bùi Yến Lễ dù không muốn đến mấy, cũng đành phải theo ta về hỉ phòng.
Nhưng hắn quá lắm mồm.
Cứ liên tục lặp đi lặp lại: "Lục Uyển Uyển, cô đơn thì đi tìm đàn ông, đừng tới làm phiền ta."
Ta cảm thấy rất phiền.
Vậy nên ta thành toàn cho hắn.
6
Trước tiên một chưởng đ/á/nh ngất hắn.
Sau đó hướng về mái hiên lên tiếng: "Tiểu sư đệ, giúp ta sinh một đứa con nhé?"
Người nào đó từ khi ta hồi kinh đã âm thầm bảo vệ ta, trong khoảnh khắc từ trên mái hiên rơi xuống, lắp bắp: "Sao muội biết ta ở đây?"
Chẳng phải nói thừa sao.
Trừ người của Dược Vương cốc ra, còn ai mà cả người toàn mùi th/uốc như vậy!
Ta vốn định tham gia xong hôn lễ trưởng tỷ, sẽ dẫn hắn đến trước mặt cha mẹ.
Bây giờ ấy à, đường khác mà cùng đích.
Thế là ta một phen đẩy ngã hắn: "Ta cần một đứa con, để đứng vững ở Bùi gia, tiểu sư đệ, giúp giúp một tay nhé."
Tiểu sư đệ mặt đầy thẹn thùng, nhưng vẫn kiên định gật đầu, vòng tay ôm eo ta.
Một phòng xuân quang, đến lúc trời sáng, ta bảo tiểu sư đệ trở lên mái hiên chờ, rồi l/ột sạch Bùi Yến Lễ, nhịn buồn nôn nép vào lòng hắn.
Khi Bùi Yến Lễ tỉnh dậy, nhìn cảnh giường chiếu hỗn độn, tức đến mặt mày tái xanh: "Ninh Uyển Uyển, ngươi còn có chút tri/nh ti/ết của nữ tử không?"
"Hôm qua ta không muốn, mà ngươi dám ép buộc ta?!"
Lầm bầm cái gì thế.
Cứ nhận cái nón xanh này là được.
Ta giả vờ đ/au lòng, lấy khăn tẩm nước gừng áp lên khóe mắt: "Phu quân đêm qua ôm Uyển Uyển quấn quýt si mê, giờ sao lại trách ngược tội thiếp?"
Bùi Yến Lễ không cách nào cãi lại, đối diện với đôi mắt đỏ hoe của ta, phất tay áo: "Đêm qua là chuyện ngoài ý muốn, Yên Nhi nh.ạy cả.m hay nghĩ, ngươi tuyệt đối đừng nhiều lời trước mặt nàng ấy."