“Ngươi sớm đã nhận ra cái ch*t của Sở Sở liên lụy đến hoàng hậu và thái tử, vẫn luôn ngậm miệng không nhắc đến, là vì muốn để Trấn Nam vương phủ càng lún càng sâu, triệt để cùng hoàng gia x/é rá/ch mặt, phải vậy không?”

Nói chuyện với người thông minh quả là đỡ sức, ta cười nói: “Không sai. Thẩm Chỉ Yên vừa biến mất, hoàng hậu liền biết chuyện con trai và cháu gái hại ch*t Sở Sở không thể che đậy được nữa, từ đây họ Cố trở thành cái gai trong lòng bà ta.

“Trước mắt các ngươi chỉ còn một con đường, đó là khởi binh tạo phản, đoạt lấy giang sơn họ Lý.”

“Nếu đại sự có thể thành, Tưởng thị chính là hoàng hậu tương lai, đứa nhỏ trong bụng sẽ là thái tử tương lai. Phụ thân nàng ta cân nhắc lợi hại, tự khắc sẽ liều ch*t tương trợ.”

Lão vương gia ánh mắt trầm trầm: “Ngươi tốn hết tâm cơ bố cục, tuyệt đối không chỉ vì b/áo th/ù cho Sở Sở.”

Ta thần sắc lạnh nhạt: “Ta không có lòng tốt như vậy, b/án mạng vì người khác, ta muốn lấy mạng hoàng hậu, là vì b/áo th/ù cho mẫu thân.”

“Thấy tàn h/ồn thuật trên người Sở Sở giống với mẫu thân ta, ta đã từng hoài nghi phụ thân, nhưng khi chất vấn ông ấy ở gia từ, ông ấy một mặt mờ mịt, hiển nhiên không biết cái gì là tàn h/ồn thuật.”

“Vậy kẻ đứng sau ám hại Sở Sở và mẫu thân ta, không thể nào là ông ấy.”

“Có thể khiến phụ thân ta toàn tâm bảo vệ, nhận lấy tội danh gi*t vợ, chỉ có thể là người chí thân của ông ấy.”

“Tổ mẫu gh/ét bỏ mẫu thân xuất thân thấp hèn, ta cũng từng hoài nghi bà ấy.”

“Vì vậy đêm ở lại hầu phủ, ta sai q/uỷ nô biến thành hình dạng của mẫu thân, đi dọa lão m/a ma được tổ mẫu tín nhiệm nhất, lão ẩu bị dọa cho b/án sống b/án ch*t, còn một mực khẳng định mẫu thân ta là vì khó sinh mà mất.”

“Loại trừ tổ mẫu và phụ thân, như vậy chỉ còn lại hoàng hậu.”

“Bà ta muốn vững ngồi trung cung, tất phải mượn thế lực nhà ngoại. Kế mẫu là con gái thủ phụ, đối với bà ta trợ lực lớn nhất, vì vậy bà ta mới ngấm ngầm trừ khử mẫu thân ta, mà mẫu thân ta cũng là kẻ tà/n nh/ẫn, lại có thể ở trong qu/an t/ài sinh ra ta.”

“Sư tôn nói ta tự mang âm sát, lại ở trong qu/an t/ài hấp thụ oán lệ ngút trời của mẫu thân đã mất, là thiên sát mệnh cách khắc thân khắc tộc, họa môn vo/ng quốc.”

“Cho nên, Trấn Nam vương ngài còn do dự gì nữa?”

“Ta đã đến kinh thành rồi, thì định sẵn giang sơn này phải đổi chủ rồi.”

18

Tạo phản nghe qua thật đ/áng s/ợ, thực tế lại chẳng khó khăn gì.

Trấn Nam vương ở lâu nơi kinh thành, thế lực bàn căn thác tiết, ông ta ngầm thu gom tâm phúc, toàn bộ nắm giữ nội phòng túc vệ hoàng cung.

Kinh vệ chỉ huy sứ ngầm nắm ch/ặt trị an chín cửa, toàn bộ quân đồn trú ngoại thành.

Thủ phụ đại nhân vì cháu ngoại thảm tử, ái nữ mất tích mà đối với hoàng hậu đầy lòng h/ận th/ù, trước đêm binh biến giả c/âm giả đi/ếc, lạnh mắt dung túng.

Đại quân của Trấn Nam vương thế tử thế như chẻ tre, thẳng tiến áp sát kinh thành.

Đêm khởi sự, ta dùng tà thuật tạo thanh thế cho Trấn Nam vương phủ.

Kinh vệ chỉ huy sứ đại nhân sai thủ hạ treo đầy cờ chiêu h/ồn khắp kinh thành.

Vào đêm, âm khí cuồn cuộn, vạn q/uỷ du đãng, giữa không trung vọng lại tiếng gào thét như sấm rền.

Họ Lý sắp vo/ng, họ Cố vi hoàng! Họ Lý sắp vo/ng, họ Cố vi hoàng!

Nhân tâm hoang mang, phòng tuyến hoàng thành tự vỡ.

Hoàng hậu và thái tử mang theo cung nhân tâm phúc vội vàng trốn lên Trích Tinh lâu.

Trên lầu có một nữ tử gằn giọng quở trách ta: “Thanh Lệ đạo tông có tổ huấn thiết luật, thế đại không được tổn thương hoàng tộc! Ngươi mượn âm tà q/uỷ thuật giúp kẻ tạo phản, lật đổ hoàng quyền, ắt gặp thiên khiển!”

“Tông môn bị diệt, đệ tử trong môn toàn bộ ch*t thảm!”

Ta chậm rãi lấy ra hộp tử đàn mà sư tôn tặng trước lúc chia tay, ông ấy nói “Gặp nguy nan sinh tử mới được mở ra”, nhưng ta xưa nay không phải đồ đệ nghe lời.

Sư tôn dường như đã lường trước, bên trong nắp hộp viết nét rồng bay phượng múa: 【Nghiệp đồ, ngươi lại không nghe lời vi sư!】

Bên trong có một tờ văn thư trục xuất khỏi sư môn đóng kim ấn chưởng môn.

Ta đem văn thư mở ra, tung trên không trung.

“Một tờ trục lệnh này, năm đó ngươi cũng được một phần.”

“Mười chín năm trước sư tôn vào kinh, vốn là để thanh lý môn hộ, nhưng ngươi mượn thế lực hoàng hậu nhập cung làm phi, được hoàng tộc che chở, sư tôn thủ giới không thể thẳng tay hạ thủ với ngươi.”

“Ngươi năm đó trợ Trụ vi ngược, dùng cấm thuật lên mẫu thân ta, quả thực là nhân quả tuần hoàn, báo ứng chẳng sai, sư tôn dựa theo h/ồn phách mẫu thân ta tìm thấy ta, ông ấy xem tướng mạo ta, bấm đ/ốt ngón tay tính toán, liền biết kẻ có thể lấy mạng ngươi chính là ta.”

“Nay ta đã bị trục xuất khỏi sư môn, không cần tuân thủ cái quy củ đáng ch*t kia nữa.”

“Hôm trước, ta đã dùng cấm thuật, bổ khuyết tàn h/ồn của mẫu thân và Sở Sở, lại độ âm sát giúp họ hóa thành lệ q/uỷ cực hung.”

“Bây giờ nếu ngươi không t/ự v*n, sau khi vào đêm, sẽ cầu sống không được, cầu ch*t không xong, ngươi nên rõ th/ủ đo/ạn của lệ q/uỷ đòi mạng hung tàn đến mức nào.”

Lời vừa dứt, nữ tử kia tung mình từ Trích Tinh lâu nhảy xuống, ngay tại chỗ đ/ứt hơi.

Hoàng hậu và thái tử tham sống sợ ch*t, vọng tưởng cẩu hoạt chờ cơ hội.

Màn đêm buông xuống, Trích Tinh lâu tiếng kêu thảm thê lương suốt đêm không dứt.

Đại th/ù được báo, Sở Sở và mẫu thân ta nhập địa phủ, chờ đợi luân hồi chuyển thế.

Ngày tân hoàng đăng cơ, ta thu dọn hành trang lặng lẽ rời kinh.

Sư tôn tuy trục xuất ta khỏi sư môn, nhưng đâu có nói ta không được trở về.

Dù sao quy củ là thứ ch*t cứng, con người mới là sống động.

Huống hồ, ta lúc nào nghe theo lời ông ấy chứ.

Phiên ngoại 1

Hoàng hậu tiền triều Thẩm Bích Châu vì chấp niệm sâu nặng, lệ khí ngút trời, sau khi thảm tử hóa thành lệ q/uỷ.

Tân hoàng tuổi gần thất tuần, thái tử đã quá tứ tuần, hai cha con tắm m/áu nơi sa trường, vo/ng h/ồn trên tay vô số, một thân sát ph/ạt chi khí thấm xươ/ng ngưng h/ồn.

Thẩm Bích Châu đụng vào liền sợ hãi, nửa điểm không dám đến gần.

Bà ta né tránh phong mang, nhắm vào sản hậu hư nhược là thái tôn phu nhân Tưởng thị, cùng hoàng tằng tôn dương khí mỏng manh.

Trong cung khắp lượt thỉnh cao tăng đạo sĩ, đều không thể độ hóa, và cũng trấn áp không nổi.

Hoàng thượng bất đắc dĩ, đành phái thân vệ mang nửa phó loan giá thỉnh ta hồi kinh.

Lão thái giám truyền chỉ khó hiểu nói: “Người khác tu hành đều chọn linh sơn cư trú, vì sao ngài lại ở nơi sơn cốc u thâm này.”

“Nơi đây vốn dĩ đã âm u khủng bố, khắp nơi còn treo đầy bùa chú xua q/uỷ, nhìn thật đ/áng s/ợ.”

“Còn đệ tử môn hạ của Thanh Lệ đạo tông này, sao ai nấy tướng mạo x/ấu xí, chỉ có vị sư tỉ kia là còn coi được mấy phần dáng người.”

Ta âm trầm cười: “Những thứ đó không phải bùa xua q/uỷ, mà là cờ trấn h/ồn.”

“Còn nữa, ngươi không nhận ra mọi người đều có bóng, chỉ riêng sư tỉ của ta là không có bóng ư?”

Gió núi lướt qua, cờ trấn h/ồn phần phật rung động.

Trong tháp cổ trấn h/ồn truyền ra tiếng nức nở u u, tựa hồ có vô số oan h/ồn ở trong tháp ai minh.

Lão thái giám lông tóc dựng đứng, lại không có gan ngoái đầu nhìn lại.

Băng qua lối đi hẻm hẹp hun hút của sơn cốc, đã thấy một đội ngự lâm quân đang chờ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm