Ta xoa huyệt thái dương đang gi/ật giật, chỉ thấy đầu đ/au như muốn nứt.

Đúng lúc này, tiếng Chu Tam Nương đầy sốt ruột lo lắng vang lên ngoài cửa, kèm theo giọng khóc: "Lão gia, phu nhân. Tiểu thiếu gia còn khóc thế này nữa, e là sẽ hỏng thân thể mất. Xin các người, hãy cho nô tì gặp tiểu thiếu gia một chút, chỉ nhìn một cái thôi, nô tì cũng yên lòng."

Lời van xin chân thành đầy thê thiết của ả, lại khiến ta giống như kẻ á/c đ/ộc nhẫn tâm chia rẽ "mẫu tử" bọn họ.

Diệp Thanh Chu lập tức hỏa mạo tam trượng, hướng về phía ngoài cửa gầm lên: "Cút, ở đây đâu có chỗ cho ngươi lên tiếng. Còn dám không biết chừng mực, lập tức cút khỏi phủ cho ta."

Ngoài cửa lặng thinh một lúc, truyền đến tiếng nức nở tủi thân hèn mọn của Chu Tam Nương: "Vâng… vâng, nô tì tiếm việt rồi, nô tì đáng ch*t, nô tì về phòng ngay đây…"

"Khoan đã." Ta mệt mỏi lên tiếng, nhìn về phía Thúy Trúc, "Cho ả vào, dẫn tiểu thiếu gia về đi."

Thúy Trúc vừa mở cửa, con trai như chú chim nhỏ thoát lồng, vội vã chạy đôi chân ngắn, khóc mà nhào về phía Chu Tam Nương ngoài cửa.

Ta đứng nơi cửa, nhìn Chu Tam Nương ôm ch/ặt lấy con trai đang nhào tới. Con trai trong lòng ả chốc lát đã nín khóc, tay nhỏ ôm ch/ặt lấy cổ ả, dúi mặt vào hõm cổ ả.

Bức tranh hạnh phúc ôm ấp này, khiến lòng ta dâng lên một nỗi chua xót và bi thương bất lực.

Diệp Thanh Chu thấy vậy, vội ôm ta vào lòng: "Phu nhân, toàn là kẻ hạ nhân không hiểu quy củ, khiến nàng phiền lòng. Nàng yên tâm, ta nhất định sẽ trừng ph/ạt ả thật nặng."

Ta dựa vào lòng hắn, chỉ cảm thấy thân tâm mệt nhoài: "Thôi bỏ đi, ta mệt rồi, muốn nghỉ ngơi."

Cố D/ao làm việc trước nay nhanh nhẹn dứt khoát, rất nhanh đã mang tin tức về.

"Nhu Nhu, lý lịch cũ của Diệp Thanh Chu, không khác gì so với cha nàng điều tra năm xưa. Người thôn Thanh Sơn, cha mẹ mất sớm, dựa vào nửa công nửa đọc, một đường khổ học mới thi đỗ trạng nguyên."

Ta gật đầu. Năm đó tuy là bệ hạ ban hôn, nhưng phụ thân ta thận trọng, vẫn tra xét kỹ lưỡng gốc gác Diệp Thanh Chu, chỉ sợ hắn sớm có gia thất hoặc người trong lòng.

"Chu Tam Nương thì sao?" Ta càng quan tâm chuyện này hơn.

Cố D/ao nói tiếp: "Tin tra được nói rằng, Chu Tam Nương là người thôn Tuyền Thủy, là một quả phụ, dắt theo hai đứa con."

"Năm năm trước nàng sinh nở xong cần nhũ mẫu, ả tới ứng tuyển, các phương diện điều kiện đều phù hợp, liền được nàng giữ lại."

Ta nhẹ nhàng đặt chén trà trong tay xuống: "Ả có hai đứa con? Ta lại chưa từng nghe ả nhắc qua, lũ trẻ ở nơi nào?"

"Ở ngõ Thanh Thạch phía tây thành nội."

"Đi, chúng ta tới xem thử."

Một canh giờ sau, xe ngựa của chúng ta dừng trước cửa một tiểu viện không mấy nổi bật ở ngõ Thanh Thạch.

Cổng viện khép hờ. Qua khe cửa, chỉ thấy một bé trai chừng năm sáu tuổi, đang đuổi theo một bé gái cùng tuổi nô đùa trong sân.

Ánh chiều tà dịu dàng rọi lên khuôn mặt đang chạy nhảy của chúng, thắp sáng mi mục chúng.

Khoảnh khắc ấy, ta như bị thứ gì đ/á/nh trúng, hô hấp hơi ngưng lại.

Thanh âm ta có chút căng cứng, nắm ch/ặt lấy tay Cố D/ao: "D/ao Dao, nàng nhìn dáng dấp hai đứa trẻ này, có phải có chút quen mắt?"

3

Cố D/ao bỗng trợn tròn mắt: "Nhu Nhu, mi mục chúng, cực kỳ giống Diệp Thanh Chu, trên đời quả có chuyện trùng hợp vậy sao?"

Sự kinh nghi trong mắt ta dần hóa thành một mảnh kiên định lạnh băng: "Ta không tin đây là trùng hợp, đi, lên xe trước."

Trong xe ngựa, Cố D/ao lo lắng nắm lấy tay ta.

"Nhu Nhu, nàng vẫn ổn chứ?"

Ta nắm lại tay nàng, thanh âm lạ thường trầm tĩnh: "Ta không sao, D/ao Dao, giúp ta một việc, tìm người âm thầm coi chừng đôi tỷ đệ ở ngõ Thanh Thạch này, đừng đả thảo kinh xà."

Cố D/ao lập tức đáp ứng: "Yên tâm, giao cho ta."

Trở về phủ đệ lúc trời đã tối mịt.

Diệp Thanh Chu đang sốt ruột đi đi lại lại ở cửa, vừa thấy ta khoác tay Thúy Trúc bước xuống xe, lập tức tiến lên đón, giọng đầy ân cần: "Phu nhân. Nàng đi nơi nào vậy? Thực là làm ta sốt ruột muốn ch*t. Mau vào nhà, phòng bếp đã làm món ăn nàng thích, ta còn chuẩn bị cho nàng một điều bất ngờ."

Ta miễn cưỡng nở ra nét mong đợi: "Ồ? Bất ngờ gì?"

Hắn cười bí ẩn: "Chốc nữa sẽ biết."

Trên bàn ăn, con trai Diệp Diệu Thần vụng về dùng đũa gắp một miếng thịt, cẩn thận thả vào bát ta, thanh âm mang theo sự lấy lòng cố ý: "Mẹ, người ăn đi. Trước kia là Diệu Diệu không hiểu chuyện, người đừng gi/ận con."

Chu Tam Nương đứng bên vội vàng phụ họa, mặt đầy vẻ vui mừng: "Phu nhân người xem kìa, tiểu thiếu gia hiếu thuận biết bao. Trước đây đều là hiểu lầm, trẻ nhỏ không hiểu chuyện…"

Ta nén xuống lạnh lẽo trong lòng, đưa tay xoa mái tóc mềm mại của con trai: "Cảm tạ Diệu Diệu, mẹ sao nỡ gi/ận con chứ?"

Diệp Thanh Chu thấy vậy, đứng dậy ôm cả ta và con trai vào lòng, giọng nói thâm tình khoản khoản: "Phu nhân, nàng và con trai chính là bảo bối trân quý nhất đời này của ta. Thấy các ngươi hòa thuận, ta cũng yên lòng."

Chu Tam Nương đứng bên, đúng lúc lấy tay áo lau khóe mắt: "Lão gia, phu nhân, thấy các người một nhà hòa mỹ, nô tì thực lòng vì các người mà vui."

Diệp Thanh Chu liếc nhìn ả một cái, với khẩu khí ban ơn: "Nể tình ngươi dạy tiểu thiếu gia coi như hiểu chuyện, đến trướng phòng lãnh thưởng đi."

"Tạ lão gia ân điển, nô tì cáo lui." Chu Tam Nương khúm núm cúi đầu lui xuống.

Những ngày tiếp theo, Diệp Thanh Chu cố ý đưa Diệu Diệu tới bên ta bồi dưỡng tình cảm.

Bề ngoài một mảnh vui vẻ hòa thuận, nhưng ta có thể cảm nhận rõ ràng sự kháng cự của Diệu Diệu. So với ta là mẹ ruột, nó rõ ràng thân cận hơn với nhũ mẫu chốn chu đáo kia.

Ba tháng sau, ngày Hoàng hậu thọ đản. Ta đã sớm chuẩn bị một phần hậu lễ.

Trên xe ngựa tiến cung, Diệp Thanh Chu cảm động ôm lấy ta: "Phu nhân, những việc vặt đón đưa này, may có nàng lo liệu. Đời này phúc khí lớn nhất của ta, không phải kim bảng đề danh, mà là cưới được nàng."

Ánh mắt ta lướt qua Chu Tam Nương ngồi đối diện. Ả đang cúi đầu chỉnh lại vạt áo cho Diệu Diệu, vẻ như chú tâm, nhưng đôi vai hơi cứng đờ và đôi môi mím ch/ặt kia, tiết lộ sự gh/en tỵ của ả.

Diệp Thanh Chu thuận theo mắt ta nhìn tới, ngữ khí mang theo bất mãn: "Phu nhân, cung yến dịp này, mang theo một nhũ mẫu… không thích hợp lắm đâu?"

Ta dịu dàng cười, giải thích: "Ta sợ Diệu Diệu tuổi nhỏ quậy phá, có Tam Nương bên cạnh trông nom, ta mới yên tâm."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm