Hôm sau tỉnh dậy.

Hai đứa bạn cùng phòng đã nằm trên giường ký túc.

Tôi uể oải ngáp một cái, xỏ dép lẹp kẹp, cầm chậu đi vệ sinh cá nhân.

Vừa ra đến cửa.

Bộ n/ão buổi sáng trì trệ của tôi đột nhiên nhận ra điều gì đó.

- Đậu mé!

Lùi vội hai bước, quay lại vị trí vừa đứng.

Không nhìn nhầm chút nào.

- Hai đứa sao lại ngủ chung một giường thế này!

Chu Chí Nam vốn có tính khí lúc mới ngủ dậy, nhưng hôm nay hình như tâm trạng khá tốt, bị đ/á/nh thức cũng không nổi cáu.

Giọng nói đầy mãn nguyện:

- Bọn anh ngủ chung thì sao nào?

- Cậu chẳng cũng hay ngủ chung với Chu Bách Hằng sao?

Tôi không biết cãi lại thế nào.

Chu Bách Hằng vốn cực kỳ thiếu cảm giác an toàn.

Thường xuyên nửa đêm trèo lên giường tôi, ôm tôi ngủ.

- Nhưng mà khác chứ... tư thế hai người thân mật quá đấy...

Chu Chí Nam khẽ cười lạnh.

- Thế này mà gọi là thân mật?

Vừa nói, hắn vừa kéo Bạch Hoán vào lòng.

Vốn Bạch Hoán chỉ nằm trên cánh tay Chu Chí Nam, giờ đã hoàn toàn đ/è lên ng/ười hắn.

Bạch Hoán hình như bị đ/au chỗ nào đó.

Thêm nữa, cậu ta đang ngủ mơ màng, nghĩ gì nói nấy.

- Đừng có nữa... sưng hết rồi...

- Hỏng mất...

Tôi im bặt không dám hỏi tiếp.

Chu Chí Nam cũng không kéo nữa.

Căn phòng chìm vào im lặng ch*t người, cả phút không ai lên tiếng.

Bạch Hoán cùng quê với tôi, nhà nghèo, phải sống tằn tiện.

Còn Chu Chí Nam là đại gia.

Tiền công chạy việc vặt cũng lên tới nghìn tám.

Tôi tưởng tượng cảnh Bạch Hoán bị Chu Chí Nam dụ dỗ, ép buộc, b/án thân b/án tâm.

Như mất h/ồn, tôi lần theo giường lôi Chu Bách Hằng đang ngủ say.

Hất luôn cậu ta lên vai mang đi đ/á/nh răng rửa mặt.

Gặp nước lạnh, Chu Bách Hằng bừng tỉnh, rên rỉ hai tiếng.

- Làm gì thế... anh Văn Thanh...

Giọng còn mềm hơn cả tiếng mèo con.

Tay tôi đang rửa mặt cho cậu ta khựng lại.

Chu Bách Hằng tựa như chú mèo con ngây thơ thuần khiết, lương thiện hiền lành, chẳng có tâm cơ gì.

Lại còn đẹp trai, cùng kiểu dễ thương với Bạch Hoán.

Quan trọng nhất là Chu Bách Hằng còn nghèo hơn cả Bạch Hoán!

Nghĩ đến việc Chu Bách Hằng có thể đi theo vết xe đổ của Bạch Hoán, lòng tôi quặn thắt.

Tôi nắm lấy gương mặt trắng nõn của Chu Bách Hằng, bắt cậu ta nhìn thẳng mình.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Tôi nhìn vào đồng tử trong veo của cậu, áp sát tai thì thầm giọng vô cùng nghiêm túc.

- Cần gì cứ tìm anh, nghèo thì nghèo chút.

- Tuyệt đối đừng đi Bắc Cực nhổ cỏ!

4

Để Chu Bách Hằng không bị lão gay dụ dỗ bằng bữa cơm, trên đường về ký túc, tôi xuống m/áu m/ua nguyên bốn món một canh.

Vừa mở cửa phòng đã thấy cảnh khiến tôi dựng tóc gáy.

Chu Bách Hằng nằm trên giường tôi, chỉ mặc mỗi quần đùi, chăn cuộn dài kẹp gi/ữa hai ch/ân. Dáng vẻ lười biếng nhưng body cực phẩm.

Nghe tiếng mở cửa, Chu Bách Hằng liếc nhìn rồi lật người nằm ngửa dang rộng chân tay.

Nhìn "vùng cấm địa" nổi bật, đầu tôi lại "ù" một tiếng.

Kích cỡ thế này không giống bị đ/è dưới rồi!

Nhưng biết đâu lại có gay thích đúng thể loại này?

Thằng bé này hoàn toàn không có ý thức phòng vệ.

Lỡ có thằng gay nào ý đồ đen tối nhìn thấy thì làm sao?

Tôi nhanh tay đóng sập cửa phòng.

Lấy tư thế bề trên quở trách.

- Sao em không mặc quần dài vào?

- Tưởng ký túc là nhà mình, bạn cùng phòng là ba mẹ à?

- Lỡ có thằng n/ão tôm nào không gõ cửa xông vào thì sao?

Tôi giảng giải một tràng, nhưng Chu Bách Hằng vẫn bình chân như vại.

Còn cãi lại:

- Sợ người khác vào nên em mới mặc quần đùi đó.

- Không thì em chả mặc gì luôn.

Rồi giả bộ ngại ngùng nói thêm:

- Chỉ muốn cho anh Văn Thanh xem thôi...

Tôi lập tức bắt được điểm mấu chốt.

Cậu ta không muốn mặc quần.

- Không mặc quần thì định kh/ỏa th/ân à?!

Chu Bách Hằng: "..."

Thằng nhóc này làm tôi muốn đi/ên.

Cảm giác mình không phải đi học đại học mà đi làm bố.

Giám sát Chu Bách Hằng mặc đủ quần áo, tôi bảo cậu ta tự ăn còn tôi đi tắm.

Tắm xong, tôi mặc đại chiếc áo sơ mi trắng 9 tệ 9 và quần soóc xám 5 tệ 6.

Vì giá rẻ nên vải vừa mỏng vừa trong lại còn ngắn.

Áo ngắn tới hông, giơ tay là lộ rốn; quần ngắn tới gốc đùi, cúi người là hở nửa mông.

May mà tôi mặc quần đùi.

Không thì lộ đồ lót ra nhìn x/ấu hổ ch*t.

Tôi vừa lau tóc vừa bước ra.

Đối mặt với ánh mắt tối tăm khó hiểu của Chu Bách Hằng.

Mặt cậu ta đỏ bừng khác thường, vẻ đói khát, ánh nhìn nóng như núi lửa phun trào, khiến người ta như có cảm giác thực.

Liếc thấy hộp cơm còn nguyên nằm cạnh.

Tôi lập tức hiểu ra.

Thằng bé này biết điều thế.

Thèm thế mà vẫn đợi mình.

Giá như nó là em ruột thì tốt biết mấy.

Nụ cười tôi hiền hậu hơn cả ông già, giọng nói ngọt như mía lùi.

- Bách Hằng, sao chưa ăn đi?

Chu Bách Hằng ngồi ngoan ngoãn.

- Em đợi ăn anh...

- Hả?

Không nhịn được, nụ cười hiền lành biến mất.

Chu Bách Hằng lắc đầu lia lịa, ho hắng hai tiếng.

- Đợi ăn cùng anh.

- Ừm~

Thì ra là lỡ lời.

Nụ cười quay trở lại.

Trong bữa ăn, Chu Bách Hằng ăn như mèo ngửi, mười phút chưa động quá năm miếng.

Khiến cả tôi cũng mất hứng.

Tôi gõ đũa vào hộp cơm cậu ta, giọng không vui.

- Ăn cho có lệ thế hả?

Nghe tôi nói, Chu Bách Hằng nuốt miếng cơm đã nhai gần hai phút, mệt mỏi gục xuống bàn, làm bộ mặt khổ sở.

- Nhưng tự gắp đồ mệt quá...

- Anh Văn Thanh đút cho em được không?

- Ăn cơm còn đòi người đút, tự cho mình là công tử à?

- Sao không lên trời luôn đi?

Tuân thủ đức tính không lãng phí lương thực, tôi vẫn phải đút từng muỗng cho cậu ta.

Giữa chừng, cậu ta đưa ra yêu cầu còn quá đáng hơn, bị tôi một ánh mắt dập tắt.

- Anh Văn Thanh... nhai cũng mệt lắm, anh nhai hộ rồi mớm cho em được kh...

Ánh mắt tôi lạnh băng, đặt đũa xuống.

- Chê cơm anh m/ua dở hả?

- Lần sau tự m/ua mà ăn!

Chu Bách Hằng ngoan ngoãn ngậm miệng, không dám đòi hỏi vô lý nữa.

Lúc tự ăn thì chậm chạp, nhưng khi tôi ăn không hết phần thừa, cậu ta lại ăn ngon lành.

Nhất là lúc tôi đút cho cậu ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
7 Đồng nữ Chương 7
8 Mùa đông thứ 23 Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm